Chương 731: Dám Bảo Nhật Nguyệt Thay Trời M:
Chương 731: Dám Bảo Nhật
Nguyệt Thay Trời Mới (1)
"Vân đối vũ, tuyết đối phong, hoa đối điểu, ngư đối trùng. Sơn thanh đối thủy tú, liễu lục đối đào hồng..."
Trong một gian tư thục đơn sơ, truyền đến tiếng đọc sách sang sảng, trong trẻo như chim hoàng anh, tuy có chút không đều, nhưng có thể nghe ra giọng của học trò rất vang, tràn đầy nhiệt huyết.
Ngoài tư thục, Trương Cửu Dương lặng lẽ dõi nhìn thân ảnh mặc thanh sam nho bào kia.
Mạnh tiên sinh tay cầm thước giới xích, đốc thúc bọn tiểu đồng học tập, lưng thẳng như tùng bách, thân sắc nghiêm nghị khó lường.
Sau khi học bài, ông tiếp tục dạy bọn trẻ nhận mặt chữ, vì không mua nổi bút mực giấy nghiên, ông bèn dẫn học trò dùng cành cây viết chữ trên khoảnh đất vàng đã xới sẵn.
Trương Cửu Dương thấy, chữ của ông vô cùng tuấn mỹ, nhưng không hê bay bổng, từng nét từng nét đều rất ngay ngắn, đảm bảo học trò đều có thể nhìn rõ.
Hai canh giờ học trôi qua, cũng vừa hết một buổi sáng.
"Đám trẻ này đều là cô nhi không ai đoái hoài ở các thôn trấn lân cận, đa phần đều tàn tật, hoặc là chân cẳng không lành lặn, hoặc là đầu óc không được lanh lợi, tóm lại học hành rất chậm chạp."
'Nhưng Mạnh tiên sinh một chút cũng không hề chê bai, luôn kiên nhẫn dạy dỗ bọn chúng, hết lần này đến lần khác, lại còn không thu tiên, ngài nói xem, một vị tiên sinh tốt như vậy, bọn ta biết tìm đâu cho ra?”
Quan viên dẫn đường không ngừng ca ngợi Mạnh tiên sinh trước mặt Trương Cửu Dương.
Y không biết Trương Cửu Dương là nhân vật thế nào, nhưng đến cả tri huyện đại nhân cũng phải cung kính với hắn, đủ biết chắc chắn là một đại nhân vật.
"Ngày thường nhà ai có chút đồ ăn dư dả, cũng đều chủ động mang tới, dù sao Mạnh tiên sinh cũng đang làm việc thiện, tấm lòng của đám dân đen bọn ta cũng là máu thịt cả."
Trương Cửu Dương gật đầu, nói: "Ngươi lui xuống trước đi, ta muốn tự mình xem thêm một lát.'
Vâng!"
Hắn một mình lặng lẽ nhìn bóng dáng thanh sam lỗi lạc trong tư thục, đối phương dường như cũng cảm nhận được, xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ đã gần như bong hết cả keo, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Không một lời trao đổi, Mạnh tiên sinh tiếp tục dạy bọn trẻ nhận chữ, đợi đến giữa trưa, ông từ nhà bếp bê ra một nồi khoai lang hấp chín, chia cho đám học trò kia.
Đây chính là bữa trưa của bọn chúng.
Trương Cửu Dương đột nhiên cảm thấy vô cùng hứng thú với vị Mạnh tiên sinh này, con người này, quả thực rất phi phàm.
"Có thể cho ta một củ được không?'
Trương Cửu Dương chủ động bước tới, mỉm cười nói.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của đám trẻ kia liền rụt rè nhìn sang, khi thấy y phục gấm vóc sáng loáng trên người Trương Cửu Dương, trong mắt bọn chúng có chút ngưỡng mộ, nhưng nhiều hơn cả là sự tò mò.
Mạnh tiên sinh ngước mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: "Ăn thì được, nhưng buổi học chiều nay, ngươi phải giúp một tay."
Dạy bọn chúng đọc sách sao?”
"Dạy bọn chúng cách để sống sót. Trương Cửu Dương ngẩn người, có chút không hiểu ý của ông, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Được, ta sẽ cố gắng hết sức."
Mạnh tiên sinh nghe vậy bèn chủ động lấy hai củ khoai lang đưa cho hắn.
"Khoai lang nhà Lưu A Bà trồng, tuy củ không lớn, nhưng rất ngọt."
Trương Cửu Dương đang định bóc vỏ, lại thấy bất kể là Mạnh tiên sinh hay đám trẻ kia, đều ăn cả vỏ, bèn làm theo bọn họ.
Hắn chẳng hề giữ kẽ chút nào mà ngồi bệt xuống đất, củ khoai lang bình thường cũng ăn một cách ngon lành.
Thái độ này khiến một vài đứa trẻ cảm thấy gân gũi, bèn mỉm cười với Trương Cửu Dương. Hai củ khoai lang nhanh chóng được ăn hết, mùi vị không tệ, Trương Cửu Dương vừa định hỏi xem có thể ăn thêm củ nữa không, thì đã thấy khoai lang trong nồi đã được chia hết sạch.
Rất nhiều đứa trẻ vẫn chưa ăn no, đang mút những mảnh vụn còn sót lại trong kế móng tay.
"Ta bỏ tiền ra, mời bọn chúng ăn một bữa thịnh soạn nhé, nghe nói tửu lâu trong huyện này không tệ đâu——"
"Không được.
Mạnh tiên sinh lập tức từ chối hắn, bình thản nói: "Bọn chúng đều là những kẻ bị ruông bỏ, bụng dạ đã quen với khoai lang, không thể tiêu hoá nổi cao lương mỹ vị."
Ngừng một chút, ông nhìn Trương Cửu Dương, nói một câu đầy thâm ý.
"Nếu sinh mệnh của bọn chúng đã định không thấy được cầu vồng, vậy thì ngay từ đầu, đừng để bọn chúng biết cầu vồng là gì."
Trương Cửu Dương trâm mặc một lát, rôi quay người nhìn đám trẻ đang thập thò ngó đầu, lén lút đánh giá hắn.
Trong số bọn chúng, có đứa mất cả hai tay, nhưng vẫn có thể dùng chân kẹp sách một cách khéo léo, có đứa sứt môi hở hàm ếch, mặt mũi trông khá dữ tợn, nhưng ánh mắt khi luyện chữ lại đặc biệt trong trẻo và nghiêm túc, còn có đứa trẻ bẩm sinh mù cả hai mắt, đang dùng tay thay mắt, chăm chú học chữ nổi. Bọn chúng đều có khiếm khuyết này hay khiếm khuyết khác, cũng vì thế mà bị người đời ruông bỏ, nhưng trong gian tư thục nhỏ bé, thậm chí bốn bề xiêu vẹo, gió lùa tứ phía này, Trương Cửu Dương lại cảm nhận được rằng bọn chúng rất vui vẻ, cũng rất thư thái.
Ăn xong bữa trưa đạm bạc này, nghỉ ngơi qua loa một lát, buổi học chiều liên bắt đầu, Trương Cửu Dương cuối cùng cũng hiểu ra, vì sao Mạnh tiên sinh lại nói, buổi học chiều là dạy bọn chúng cách để sống sót.