Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 795: CHƯƠNG 790: GIA CÁT CẨM NANG, TRÍ TUỆ THÔNG T

Chương 790: Gia Cát Cẩm Nang, Trí Tuệ Thông T

Chương 790: Gia Cát Cẩm Nang, Trí Tuệ Thông Thiên q)

Nghe Nhạc Soái nói vậy, trong mắt Trương Cửu Dương chợt lóe tinh quang.

Quả nhiên, thảm án Quốc Công Phủ năm xưa vẫn còn ẩn chứa những bí mật không ai hay, tòa từ đường này chính là mấu chốt để phá giải vụ án!

Gia Cát Vân Hổ tiên bối sớm đã điều tra đến nơi này, chỉ vì một vài lý do nên mới giữ kín không công bố.

Chẳng lẽ Gia Cát tiền bối cũng đã lờ mờ đoán ra, Thiên Tôn có thể chính là Gia Cát Thất Tinh? Nếu quả thực như vậy, đối với Gia Cát tiền bối mà nói, đó chắc chắn là một đả kích vô cùng lớn.

"Nhạc Soái, khi ta mới bước chân vào con đường tu hành, đã phải giao chiến với Hoàng Tuyền. Lúc ấy tu vi còn nông cạn nhưng ta chưa từng sợ hãi, huống chi là bây giờ?”

Câu trả lời của Trương Cửu Dương vô cùng kiên định, không chút do dự.

Tuy hắn hiện tại đã tung hoành ở Hoàng Tuyền đến mức như cá gặp nước, ngay cả Song Diện Phật cũng bị hắn bắt sống, nhưng xét cho cùng, cốt lõi thực sự của Hoàng Tuyền chính là Thiên Tôn.

Thiên Tôn chưa đổ, cho dù hắn có diệt sạch những Thiên Can khác của Hoàng Tuyền, cũng không thể xem là thành công.

Hơn nữa Trương Cửu Dương luôn cảm thấy, Thiên Tôn đang ấp ủ một âm mưu vô cùng lớn, một kế hoạch còn đáng sợ và kinh thiên động địa hơn cả Hắc Thiên Kế Hoạch của Song Diện Phật.

Nhạc Soái nhìn Trương Cửu Dương, muốn tìm trên gương mặt hắn một tia sợ hãi hay kích động, nhưng chỉ thấy vẻ ung dung và bình thản.

Đó là sự điêm tĩnh sau bao phen sóng gió, là khí phách "biết rõ trong núi có hổ, vẫn cứ hướng núi hổ mà đi".

"Tốt! Tốt! Tốt!"

Ông liên tiếp nói ba tiếng tốt, ánh mắt nhìn Trương Cửu Dương tràn đầy tán thưởng, nói: "Thảo nào Linh Nhi lại ái mộ ngươi đến thế, tiểu tử, vào tuổi của ngươi năm đó, bản soái còn kém xa ngươi nhiều."

"Hoàng Tuyền đáng sợ, Thiên Tôn khôn lường, nhưng Đại Càn có những nam nhi như ngươi, ắt sẽ có hy vọng.

Ông chỉ vào Nhạc Gia Từ Đường, không còn giấu giếm, thẳng thắn nói: "Gia Cát Vân Hổ sau khi điều tra đã nói, trong vụ án Quốc Công Phủ, mục tiêu chủ yếu của Thiên Tôn, lại chính là tòa từ đường này.'

"Trong lúc đám yêu ma gây rối Quốc Công Phủ, chính Thiên Tôn... đã tiến vào tòa từ đường này."

Trương Cửu Dương trong lòng chợt lạnh, lân nữa nhìn tòa từ đường trước mắt. Mười mấy năm trước, Thiên Tôn vốn luôn siêu nhiên thoát tục nơi Hoàng Tuyên, lần đầu tiên hiện thân râm rộ trước mắt thế nhân, há chẳng phải vì tòa từ đường này hay sao?

Nơi này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?

"Cùng vào xem thử."

Nhạc Soái từ trong ngực lấy ra chìa khóa, mở ổ khóa sắt trên cánh cửa, dẫn Trương Cửu Dương bước vào Nhạc Gia Từ Đường.

Trong phòng phảng phất mùi gỗ, hòa cùng hương trâm.

Lư hương khói tỏa nghi ngút, linh vị san sát như rừng.

"Linh vị Nhạc gia thất đại đệ tam tử, Trấn Bắc Tướng Quân Nhạc Dương.'

"Linh vị Nhạc gia bát đại đệ tứ tử, Phấn Uy Tướng Quân Nhạc Dũng.

"Linh vị Nhạc gia cửu đại đệ lục tử, Kiêu Ky Hiệu Úy Nhạc Kế Trung...

Trương Cửu Dương thấy rất nhiều linh vị được xếp thành hàng từ cao xuống thấp, có hàng kéo dài, có hàng lại đột ngột đứt quãng.

"Mỗi hàng linh vị nơi đây đều là một chi của Nhạc gia, rất nhiều chi đã tuyệt tự.

Nhạc Soái chỉ vào linh vị của Trấn Bắc Tướng Quân Nhạc Dương, nói: Vị này là tam thúc công của bản soái. Năm xưa Bắc Liêu nam hạ, tam thúc công đã dẫn người tử thủ Ngọc Thành, với ba ngàn tàn binh mà giữ vững thành suốt bảy ngày. Năm đó khi bản soái dự tang lễ của người, mới lên sáu tuổi."

"Phấn Uy Tướng Quân Nhạc Dũng là nam nhi duy nhất của người, cũng là bạn thuở thiếu thời của bản soái. Trong tang lễ, nó không rơi một giọt nước mắt, chỉ siết chặt nắm tay, lúc túc trực bên linh cữu đã luyện thương pháp suốt đêm."

"Sau này, mười sáu tuổi, nó đã hy sinh trên chiến trường trong cuộc giao tranh với quân Liêu.”

"Giọt máu duy nhất của nó là Nhạc Kế Trung, do bản soái nuôi lớn. Nó cũng giống như Linh Nhị, nói rằng Bắc Liêu chưa diệt, sao có thể thành gia lập thất, sống chết không chịu cưới vợ. Sau này, hai mươi mốt tuổi tử trận, chi này của tam thúc công bản soái, coi như hoàn toàn đoạn tuyệt.'

Dù đã ngoài lục tuân, nhưng khi nhớ lại chuyện xưa, giọng Nhạc Soái vẫn thoáng chút rung động, ánh mắt lộ vẻ hoài niệm.

Một nhà ba đời đều là trung liệt.

Tiểu nam tử năm xưa câm lặng trong tang lễ phụ thân, giờ đây cũng đã thành một tấm linh vị đặt dưới bậc sinh thành.

Trương Cửu Dương lặng ngắm những linh vị này, không chỉ chỉ của tam thúc công, mà những linh vị như thế còn rất nhiều, được xếp thành từng hàng ngay ngắn.

Đặc biệt, quân hàm của nhiều người vẫn chỉ là Hiệu Úy, thậm chí còn chưa phải là Tướng quân.

Với uy thế của Nhạc gia trong quân đội, muốn trở thành Tướng quân không khó. Những linh vị mang quân hàm Hiệu Úy kia, không một ai không phải là người tài hoa bạc mệnh, mất sớm khi tuổi đời còn trẻ.

Linh vị cao nhất có một hàng chữ.

"Linh vị của Trấn Quốc Đại Tướng Quân, Định Quốc Công Nhạc Quân Thần."

Linh vị của Nhạc Quân Thần đặt ở vị trí cao nhất, tựa như một vị Đại Soái đang điểm binh, thoáng chốc toát lên khí thế quân ngũ.

"Đêm đó Thiên Tôn tiến vào từ đường, ở lại đây một lúc lâu, không hê chạm đến bất kỳ linh vị nào, khoảng nửa canh giờ sau thì rời đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!