Chương 811: Hạnh Tử Giả Thi Thuật (2)
Chương 811: Hạnh Tử Giả Thi Thuật (2)
Sáu trăm năm trước, duy chỉ có Gia Cát Thất Tinh mới có thể áp chế y, mà trải qua sáu trăm năm lắng đọng này, e rằng cho dù là Gia Cát Thất Tinh, cũng chưa chắc đã có thể nắm chắc phần thắng?
Nhưng Song Diện Phật lại nói, hẳn là Thiên Tôn vẫn mạnh hơn một chút.
'Bao năm qua, ta cũng vô cùng hiếu kỳ thân phận của Thiên Tôn, nhưng vẫn không có phát hiện gì, cho đến khi hai chuyện kia xảy ra."
'Hai chuyện nào?”
Trương Cửu Dương ánh mắt khẽ động, trao đổi một ánh mắt với Nhạc Linh rồi vội vàng truy vấn. Song Diện Phật quả nhiên là một con cá lớn, không hổ là Thiên Can thứ hai trong Hoàng Tuyền, lại biết nhiêu bí mật đến vậy, cũng không uổng công hắn hao tâm tổn trí để cạy miệng gã.
"Chuyện thứ nhất, là vê Thái tử."
Trương Cửu Dương sững sờ.
"Ta từng ẩn tính mai danh tiến vào Kinh thành, hóa thân thành tăng nhân đến Thái tử phủ hóa duyên, muốn nhân cơ hội tiếp xúc Thái tử, chiếm được lòng tin của y, sau đó mượn sức y để đối phó Khâm Thiên Giám.”
Nhạc Linh nghe vậy, ánh mắt ngưng lại.
Hành động này của Song Diện Phật không thể không nói là cực kỳ âm độc, đối với Khâm Thiên Giám mà nói, quả thực là kế độc rút củi đáy nồi.
Phải biết rằng, hiện nay Hoàng đế vô cùng kiêng ky Khâm Thiên Giám, quan hệ giữa hai bên ngày càng căng thẳng, rất nhiều người trong Khâm Thiên Giám kỳ thực đều mong chờ sau khi tân quân kế vị có thể xoa dịu mâu thuẫn.
Nhưng nếu ngay cả Thái tử cũng bị ly gián, thì đối với Khâm Thiên Giám mà nói sẽ quá bất lợi.
"Ban đầu mọi chuyện tiến triển thuận lợi, nhưng khi ta định dùng Quan Tự Tại Đại La Mật Chú để âm thâm tác động đến Thái tử, lại bị Thiên Tôn cảnh cáo."
"Hết cách, ta đành phải từ bỏ kế hoạch, rời khỏi Kinh thành."
Trương Cửu Dương ngẩn ra. Thiên Tôn lại ngăn cản Song Diện Phật mê hoặc Thái tử?
Phải biết rằng, Thiên Tôn xưa nay không dễ dàng ra tay can thiệp vào hành động của các Thiên Can Hoàng Tuyên, gân như đều siêu nhiên vật ngoại.
Nhưng khi Song Diện Phật định ra tay với Thái tử, Thiên Tôn lại phá lệ nhúng tay vào.
Điều này chỉ có thể nói lên một chuyện, đó là Thiên Tôn vẫn chưa muốn nhìn thấy Đại Càn hoàn toàn rơi vào nội chiến, chia năm xẻ bảy.
Dù sao nếu ngay cả tân quân cũng chán ghét Khâm Thiên Giám, mâu thuẫn tích tụ lại, tương lai rất có thể sẽ bùng nổ một trận nội chiến, bất kể ai thắng ai thua, đối với Đại Càn mà nói đều sẽ là một tổn thất cực lớn.
Điểm này, Hoàng đế hiểu rõ, Gia Cát Vân Hổ cũng hiểu rõ, cho nên dù có bất hòa, vẫn có thể duy trì sự ổn định bề ngoài, đấu đá trong khuôn khổ.
"Từ lúc đó ta đã có chút nghi ngờ, Thiên Tôn có lẽ... chưa chắc đã là kẻ địch của Đại Càn, y thành lập Hoàng Tuyên, e rằng có mục đích khác, chỉ là ta không dám chắc, cho đến khi chuyện thứ hai xảy ra."
Ngừng một chút, Song Diện Phật nhìn Trương Cửu Dương, nói tiếp: "Nói đến chuyện thứ hai này, ngươi hẳn sẽ rất quen thuộc, chính là giả dạng tà túy trà trộn vào nội bộ Hoàng Tuyền."
Trong đầu Trương Cửu Dương chợt lóe lên một cái tên, hắn buột miệng: Gia Cát Vũ?”
Nhạc Linh cũng sững sờ.
Gia Cát Vũ là người con trai kiệt xuất nhất của Gia Cát Vân Hổ, thiên phú tuyệt đỉnh, thông minh vô song, từng là một ngôi sao mới đang lên của Khâm Thiên Giám, giống như nàng bây giờ vậy.
Lúc đó, mọi người đều cho rằng, tương lai Gia Cát Vũ sẽ kế nhiệm vị trí Giám Chính, ai nấy cũng đều rất tín phục hắn.
Nhạc Linh mười bốn tuổi gia nhập Khâm Thiên Giám, khi đó còn được Gia Cát Vũ khá mực chiếu cố, đối phương tựa như một vị huynh trưởng, dạy nàng phá án, giúp nàng đứng vững.
Gia Cát Vũ cho nàng cảm giác ấm áp tựa như ánh mặt trời.
Hắn với ai cũng tươi cười, nụ cười vô cùng rạng rỡ. Bất kể đối mặt với yêu ma nào, hắn luôn là người đầu tiên xông lên, chưa bao giờ bỏ rơi bất kỳ đồng đội nào, nhiều lân dẫn dắt mọi người thoát khỏi hiểm cảnh, gần như là một thủ lĩnh hoàn hảo.
Nhưng không ai ngờ rằng, Gia Cát Vũ vì muốn diệt trừ Hoàng Tuyền lại cam lòng hy sinh bản thân, hắn dùng Trường Sinh Chú tự luyện mình thành cương thị, với đại dũng khí "không vào hang cọp sao bắt được cọp con", bước vào tâm ngắm của Hoàng Tuyền.
Hắn gần như đã thành công, lại ngã xuống trên con đường dẫn lên đỉnh núi đó, bị lột da rút gân, hành hạ đến chết, thi thể còn bị ném đến trước cổng Khâm Thiên Giám.
"Gia Cát Vũ... thực ra chưa chết."
Lời của Song Diện Phật như một tiếng sét đánh ngang tai, nổ vang trong Thiên Lao.
"Thiên Tôn đã ra tay, dùng thuật lý đại đào cương giữ lại mạng cho hắn. Chỉ là thủ đoạn của y quá cao minh, đủ để biến giả thành thật, lúc đó bọn ta không một ai nhìn ra, sau này vẫn là Đại Hắc Thiên nói cho ta hay.
"Thi thể mà các ngươi tìm được sau này, cũng chỉ là một cái xác giả do Thiên Tôn ngụy tạo mà thôi."
"Ta điều tra nhiêu lân mới phát hiện đó là Hạnh Tử Giả Thi Thuật đã thất truyền từ lâu của Ngọc Đỉnh Cung. Nếu bây giờ các ngươi đào mộ Gia Cát Vũ lên, thứ nhìn thấy hẳn chỉ là một quả hạnh đã thối rữa mà thôi."
Nghe đến cái tên Hạnh Tử Giả Thi Thuật, Trương Cửu Dương lòng chợt động.
Thân là truyền nhân của Ngọc Đỉnh Cung, hắn đương nhiên biết rõ pháp thuật này.
Hạnh Tử Giả Thi Thuật là một trong Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp, một loại thuật thế mạng vô cùng thân kỳ, có khả năng che trời qua biển.
Nói một cách đơn giản, chính là dùng hạnh nhân để thay thế bản thân hoặc một người nào đó chịu chết. Trong khoảng thời gian ấy, hạt hạnh nhân sẽ hóa thành thi thể, giống hệt như người thật, đến cả Thiên Nhãn cũng khó mà nhìn ra được sơ hở.
Nhưng khi pháp lực tiêu tán, thi thể đó sẽ biến trở lại thành hạt hạnh nhân.
Trong nhiều sách truyện chí quái cũng từng lưu truyền những câu chuyện tương tự. Ví như có vị tăng nhân hay đạo sĩ nào đó viên tịch, nhưng người đời lại thấy bóng dáng các vị ấy ở một nơi khác. Đến khi đào mộ lên xem, lại phát hiện trong huyệt mộ không hề có thi cốt, chỉ thấy một hạt hạnh nhân hoặc một chiếc giày.
Truyên thuyết vê Đạt Ma Tổ Sư một chiếc hài tây quy, chính là một trong những điển tích như vậy.
Điều Trương Cửu Dương thực sự canh cánh trong lòng là, vì sao Thiên Tôn lại có thể tinh thông pháp thuật của Ngọc Đỉnh Cung?
Hắn chợt nhớ ra một chuyện. Năm xưa, Miêu sư huynh từng bảy lân đấu pháp với Gia Cát Thất Tinh, lại bảy lần bại trận, cuối cùng hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Miêu sư huynh từng nói, Gia Cát Thất Tinh quả thực là một yêu nghiệt. Trong lúc đấu pháp, ông lại có thể tham ngộ và phá giải được cả pháp thuật của Ngọc Đỉnh Cung. Ví như Thập Tam Hình Độn, Gia Cát Thất Tinh chỉ xem qua vài lượt, liền tự mình suy diễn mà học được, sau này còn trở thành bí pháp trong bảo khố của Khâm Thiên Giám.
Nếu ngay cả Thập Tam Hình Độn phức tạp hơn mà còn có thể suy diễn tham ngộ, thì Hạnh Tử Giả Thì Thuật có lẽ cũng chẳng phải là việc khó...
Điều quan trọng hơn cả là, Thiên Tôn lại ra tay, cứu sống Gia Cát VũI
Xoetl
Thương xuất như rồng, mũi Bá Vương Thương chĩa thẳng vào yết hâu Song Diện Phật, sát khí phả vào mặt.
Nhạc Linh siết chặt cán thương, giận dữ trừng mắt.
Yêu nghiệt to gan, ngươi dám vu khống Gia Cát Quốc sư?"
Song Diện Phật lại làm như không hề hay biết, chỉ cười lạnh một tiếng, giọng nói chậm rãi vang vọng khắp Thiên Lao. "Một nhân vật của sáu trăm năm trước, thường xuyên được hưởng tế tự hương hỏa đồi dào, lại âm thâm bảo vệ Trữ quân Đại Càn, biết Hạnh Tử Giả Thi Thuật, đã ra tay cứu Gia Cát Vũ, còn nhiều lần nương tay với Gia Cát Bệnh Miêu...
"Bao nhiêu chuyện này xâu chuỗi lại, ngươi nghĩ xem... y còn có thể là ai?