Chương 834: Bá Vương Tá Giáp, Vu Sơn Vân Vũ (
Chương 834: Bá Vương Tá Giáp, Vu Sơn Vân Vũ (3)
"Thôi được, ngươi... ngươi nhớ giữ chừng mực..
"Bằng không, ta có thể sẽ không nhịn được mà động thủ...
Trương Cửu Dương khẽ cười, nói: "Yên tâm, ngươi sẽ không động thủ đâu.
Nhạc Linh đang lấy làm lạ, chợt cảm thấy hai tay bị siết chặt, mở mắt ra mới phát hiện, tay chân của mình chẳng biết từ lúc nào đã bị Phược Long Tác trói lại.
Khi Trương Cửu Dương ở Tứ Cảnh, nàng còn có thể giấy thoát Phược Long Tác, nhưng giờ đây đối mặt với Trương Cửu Dương Ngũ Cảnh, dù nàng dốc hết sức lực, vậy mà lại không thể giấy thoát, ngược lại thân thể càng thêm suy yếu, khí lực dường như đang không ngừng tiêu hao.
"Ngươi, ngươi mau cởi trói cho ta...
"Ta bảo đảm sẽ không ra tay...'
Trong cơn suy yếu, giọng nói của nàng hiếm khi lộ ra một tia cầu khẩn.
Trương Cửu Dương lại không để ý, Thái Cực Đồ trong mắt hắn vẫn xoay chuyển, nhìn chăm chú vào thân tính khổng lồ trong cơ thể Nhạc Linh. Đối phương có chút động tính, nhưng dường như sự kích thích vẫn chưa đủ, chưa thực sự thức tỉnh.
Hắn bước tới, đưa tay có phân khinh bạc nâng cằm Nhạc Linh, tùy ý ngắm nhìn dung mạo anh khí tuấn mỹ kia.
"Nhạc Tướng quân, gân đây ta vừa lính ngộ được một thức Bá Vương Thương Pháp, hay là chúng ta luyện tập một chút.
Nhạc Linh tức giận phông má nhìn chằm chằm hắn, hừ một tiếng không thèm để ý.
Ai biết gã này lại đang có âm mưu quỷ quái gì?
Bây giờ nàng đã thoáng chút hối hận...
Trương Cửu Dương khẽ cười, nói: "Chiêu này gọi là Bá Vương Tá Giáp, để ta luyện cho ngươi xem."
Nói rồi hắn đưa tay ra, cởi bỏ nút thắt khôi giáp trên người Nhạc Linh. Theo vài tiếng "loảng xoảng" giòn giã, bộ kim giáp uy nghiêm kia có phần lộn xộn rơi xuống đất, hông bào bó sát thân, tôn lên đường cong tuyệt mỹ.
Trong tâm nhìn, luông thân tính kia càng thêm linh động, chỉ còn cách thức tỉnh một bước nữa.
Trương Cửu Dương tiến lên một bước, nâng cằm nàng lên, cúi đầu hôn xuống. ....
Âm|
Trương Cửu Dương chỉ cảm thấy trong đầu một trận nổ vang, một giọng nữ như sấm sét rên vang trong thức hải của hắn, uy nghiêm mà ẩn chứa cơn thịnh nộ tột cùng.
'Dừng tay!!!"
Giọng nói kia tựa như bão táp cuồng phong cuốn tới, dường như muốn nghiền nát linh hôn hắn. Cũng may hắn đã tu luyện Thiên Độn Kiếm Thuật của Lữ Tổ, bằng không e rằng nguyên thân đã bị giọng nói này chấn cho hồn bay phách tán.
"Hê hê, cuối cùng cũng tỉnh rồi à?
Trương Cửu Dương chỉ thoáng chốc hoảng hốt, ánh mắt liền khôi phục vẻ trong sáng, trong mắt hắn Âm Dương Thái Cực Đồ xoay chuyển, chủ động giao tiếp với đối phương.
"Ta không cân biết ngươi là ai, cút khỏi linh hồn của phu nhân ta!"
Giọng nói kia dường như không ngờ tới, một phàm nhân nhỏ bé như con kiến này lại dám uy hiếp mình, lập tức càng thêm phẫn nộ. Ngài không ngừng công kích nguyên thân của Trương Cửu Dương, dưới thần lực mênh mông, linh đài của hắn dường như trải qua một trận thiên tai địa chấn.
Nhưng Thiên Độn Kiếm Thuật vạn kiếp bất diệt, nguyên thần của hắn vẫn sáng ngời rực rỡ, như vầng trăng tỏ không thể lay chuyển, linh đài cũng đang nhanh chóng hồi phục.
Trương Cửu Dương đưa tay về phía thanh đai buộc ngang eo Nhạc Linh.
-Dừng tay!!!
Giọng nữ kia lại vang lên, trong cơn phẫn nộ thậm chí còn xen lẫn một tia kinh hãi, thân uy mênh mông cũng xuất hiện những gợn sóng rõ rệt.
"Ngươi bảo dừng tay thì ta phải dừng tay sao?”
Trương Cửu Dương cười lạnh một tiếng, dứt khoát kéo tung thanh đai, lập tức một mảng da thịt trắng như tuyết đập vào mắt.
'Càn rỡI!
Giọng nữ kia lại vang lên lân nữa, nhưng lại xen lẫn một tia khác thường, dường như Ngài và Nhạc Linh đang cùng chung cảm thụ.
"Hê hê, là ngươi bảo ta càn rỡ đấy nhé, vậy thì ta càn rỡ cho ngươi xem.
Trương Cửu Dương đã quyết tâm, hôm nay nhất định phải giải quyết mối nguy tiềm ẩn này trong cơ thể Nhạc Linh, nếu không sau này rất có thể sẽ hối hận không kịp.
Chuyện của Song Diện Phật đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho hắn, thân minh ở trên chín tầng mây chỉ cân khẽ động ngón tay, cũng đủ để thay đổi vận mệnh cả đời của một phàm nhân.
Cuộc đời của Song Diện Phật là một bi kịch toàn diện, vậy còn Nhạc Linh?
Cuộc đời nàng, dường như cũng có dấu vết của một kịch bản đã được sắp đặt.
Mẫu thân nàng mơ thấy mặt trời rơi vào lòng mà mang thai, khi nàng sinh ra đã gây nên dị tượng đất trời, Giám Chính của Khâm Thiên Giám đã đích thân xem cốt tướng cho nàng, gọi nàng là quốc chỉ trọng khí, bậc long hổ anh thư.
Nàng ba tuổi đã nhấc được tảng đá nặng mấy trăm cân, năm tuổi đã tinh thông mười tám loại binh khí, bảy tuổi đã đánh khắp thành Ký Châu không đối thủ, võ nghệ đạt đến độ lô hỏa thuần thanh.
Con đường tu hành càng thuận buồm xuôi gió, chín tuổi nhập Tam Cảnh, mười bốn tuổi nhập Tứ Cảnh, hai mươi mốt tuổi nhập Ngũ Cảnh, hai mươi sáu tuổi nhập Lục Cảnh.
Nàng vốn dĩ tiền đồ xán lạn, nhưng muội muội lại thảm tử dưới tay Thiên Tôn, từ đó nàng bái nhập Khâm Thiên Giám, lập chí chém yêu trừ ma, đánh bại Thiên Tôn.
Nàng dường như được ông trời phái xuống, là kẻ địch được chọn sẵn cho Hoàng Tuyên.
Nhưng hôm nay, Trương Cửu Dương không tiếc thuyền đắm nồi tan, cũng phải cho những kẻ đứng sau giật dây kia biết một điều.
Nhạc Linh, không phải quân cờ của bất kỳ ai, mà là phu nhân của hắn!
Một tiếng khẽ ngâm.
Vu Sơn vân vũ, liên hoa chớm nở. ...