Chương 850: Ấn Địa Bát Thuật, Đấu Pháp Lão Tă
Chương 850: Ẩn Địa Bát Thuật, Đấu Pháp Lão Tăng (1)
Ngày hôm sau, sáng sớm.
Trong tiểu viện nhà nông, một thân ảnh đứng trong viện, cởi trần, lộ ra lớp da thịt trắng mềm, run rẩy khẽ trong làn gió sớm se lạnh.
Tam Bảo đứng tấn mã bộ, mặt đỏ bừng. Một cây gậy gỗ không ngừng đập lên người cậu, lưu lại từng vệt đỏ. Kỳ lạ thay, không có ai câm gậy gỗ, cây gậy gỗ kia phảng phất có sinh mệnh, tự mình bay múa. Bốp bốp bốp bốp! Gậy nào gậy nấy quất vào da thịt, đánh lên các yếu huyệt quanh thân Tam Bảo, lực đạo vừa vặn, đúng ngay ngưỡng chịu đựng của cậu.
"Cố chịu đựng, môn Bất Diệt Kim Thân này chính là truyền thừa của một vị cao tăng chùa Bạch Vân. Nếu ngươi ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, vậy sớm từ bỏ ý định đến chùa Bạch Vân tu hành đi.
Trên cây hòe cách đó không xa, Trương Cửu Dương tựa mình ngôi trên thân cây, một tay bấm ấn quyết, một tay xách hồ lô rượu, thấy Tam Bảo sắp không trụ nổi, liền cất lời khích lệ.
Quả nhiên, nghe lời này, thân thể run rẩy của Tam Bảo lại ổn định trở lại.
Trương Cửu Dương gật đầu, ý chí không tôi, đạt tới yêu câu tu hành Bất Diệt Kim Thân. Hắn từng hứa với vị lão tăng vô danh kia, sẽ trả lại môn thân thông này cho chùa Bạch Vân, Tam Bảo tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Vạn sự khởi đầu nan, tâng thứ nhất Đồng La Hán tu hành gian khổ nhất, cần dùng gậy gộc đánh đập và tắm thuốc trong nước sôi. Tam Bảo dù sao cũng còn quá trẻ, đây cũng là lý do trước kia hắn không truyền thụ, sợ đối phương không chịu được. Nhưng qua một thời gian quan sát, hắn phát hiện mình đã xem thường ý chí tinh thân của tiểu hòa thượng này, đạo tâm của đối phương vô cùng kiên định, nguyên thân cũng mạnh mẽ hơn người thường. Vì vậy Trương Cửu Dương cũng không giấu giếm nữa, đem môn thần thông này truyền thụ cho cậu.
Không biết qua bao lâu, Trương Cửu Dương thu lại ấn quyết, cây gậy gỗ tự bay múa kia liền rơi xuống đất, vỡ tan thành bột mịn.
"Thượng tiên, nước thuốc đã sắc xong rồi-"
Hai sinh vật có dáng vẻ kỳ lạ khiêng một thùng nước thuốc lớn nhảy vào. Chúng có hình người, mặt đen, thân có lông, gót chân ngược, thấy người thì cười. Đây là sơn tỉnh, cũng được gọi là Kiêu Dương, do Trương Cửu Dương dùng Thuật khu thân khiển quỷ trong Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp cưỡng ép bắt về. Loại yêu quái tên là sơn tinh này tính tình ôn hòa, thích ăn các loại thảo dược, không những không hại người, đôi khi nếu có người bị bệnh trong núi, chúng còn mang thảo dược đến chữa trị. Trương Cửu Dương bắt chúng về để tìm thảo dược điều chế nước thuốc cho Tam Bảo.
Sau khi ngâm mình trong nước thuốc nóng bỏng, toàn thân Tam Bảo da dẻ đỏ bừng, phảng phất con tôm luộc, lại ẩn hiện một tia sáng bóng màu đồng thau. Điều khiến Trương Cửu Dương kinh ngạc nhất là, bất luận đau đớn đến đâu, Tam Bảo vẫn luôn thấp giọng tụng niệm Phật kinh, mắt lộ vẻ từ bi, tuổi còn nhỏ đã an nhiên bất động, rất có khí chất cao tăng. Có lẽ chính Phật tâm trời sinh này đã khiến cậu tu hành Bất Diệt Kim Thân tiến triển thần tốc, mới chỉ ngâm thuốc lần đầu mà trên người đã có một tia sáng bóng màu đồng thau. Tốc độ tiến triển thậm chí còn vượt trội hơn cả Trương Cửu Dương năm xưa.
Sau khi tu hành xong, Tam Bảo mặc y phục chỉnh tê, khí chất dường như có chút thay đổi, trông càng thêm vẻ trang nghiêm, thánh thiện. Sơn tinh thì cúi người hành lễ với Trương Cửu Dương, sau đó độn thổ rời đi.
"Không tệ, xem ra môn thân thông này rất hợp với ngươi. Tâm pháp khẩu quyết ngươi đã thuộc lòng rồi, phần còn lại phải dựa vào chính ngươi.
Trương Cửu Dương nhảy xuống từ cây hòe, nhẹ nhàng đáp xuống, thân nhẹ tựa lông hồng.
"Đa tạ Trương đại ca truyền pháp, ta nhất định sẽ siêng năng luyện tập, tuyệt không phụ lòng môn thần thông này, làm tổn hại uy danh của Trương đại cai"
Trong giọng nói của Tam Bảo mang theo một tia kích động. Cậu dù có huệ căn đến đâu, suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ mười lãm mười sáu tuổi, trong lòng vẫn vô cùng khao khát thần thông pháp thuật. Trước kia không phải cậu không muốn học, mà là chùa quá nhỏ, ngay cả sư phụ cũng không biết nhiêu pháp thuật, huống hồ là loại thân thông lợi hại này. Tuy chỉ vừa mới nhập môn, nhưng cậu cảm giác trong cơ thể mình dường như tràn đây sức mạnh, khí lực tăng mạnh, gân cốt da thịt cũng trở nên cứng cáp dẻo dai hơn, ngay cả pháp lực cũng mơ hồ tăng thêm, thật sự quá thần kỳ!
Trương Cửu Dương xoa xoa cái đầu trọc nhỏ của cậu, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Lúc này đã là giờ Ty, gân đến giữa trưa. Theo lẽ thường, mặt trời hẳn đã lên cao, nhưng hiện tại trời vẫn âm u, không thấy ánh nắng. Tựa như có một tâng mây mù bao phủ bầu trời, che khuất đi ánh nắng vốn nên rực rỡ.
"Trương đại ca, thời tiết âm u thế này, dường như sắp mưa rồi, chúng ta còn phải vào núi tìm vị Điếu Tẩu đại sư kia sao?"
Tam Bảo có chút lo lắng nói.
Ánh mắt Trương Cửu Dương sâu thảm, có đồ án Âm Dương Thái Cực lóe lên, phảng phất xuyên thấu tầng mây âm u dày đặc kia, nhìn thấy những gì ở trên tâng mây.
Hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý, thản nhiên nói: "Đương nhiên phải đi, lạc hoa nhân độc lập, vi vũ yến song phi, có mưa mới có ý cảnh, chính là lúc thích hợp để đi tìm vị đại sư kia... nói chuyện cho ra lẽ.