Chương 856: Bát Phương Phong Vũ, Giai Nhập H
Chương 856: Bát Phương Phong Vũ, Giai Nhập Hồ Trung (2)
Sau đó gặp được sư phụ Gia Liệt Tôn Giả.
Nhưng nhớ lại, đó đã là chuyện của sáu trăm năm vê trước.
"Tam Bảo, để ta nói cho ngươi biết tại sao."
Trương Cửu Dương cất tiếng: "Bởi vì lão muốn ngươi chấp nhận lý tưởng của lão, sau đó gia nhập Na Lan Đà Tự, kế thừa y bát của lão."
"Cho nên lão dùng Quan Tự Tại Đại La Mật Chú bày ra màn kịch này, ngấm ngầm mê hoặc Từ chưởng quỹ hạ độc, muốn ngươi nhìn thấu sự giả nhân giả nghĩa và ác niệm của con người, để dạy cho ngươi thế nào là buông bỏ."
Ánh mắt Trương Cửu Dương lóe lên một tia chán ghét.
Cách Tang Tôn Giả hành xử như vậy, thì có khác gì Đại Hắc Thiên Phật Tổ đã dựng nên Song Diện Phật?
Cá mè một lứa mà thôi.
Xem ra sáu trăm năm đằng đẳng cũng không khiến lão trở nên từ bi hơn, ngược lại càng thêm lãnh đạm, ngày càng giống những vị thân kia.
Tam Bảo chắp tay, niệm một tiếng Phật hiệu, rồi từ từ mở mắt, dõng dạc nói từng lời: "Nếu đây chính là buông bỏ, vậy ta thà không buông bỏ. Dù là chấp niệm hay trứ tướng, ta đêu không buông bỏ."
Ngừng lại một chút, Tam Bảo nhìn thẳng vào mắt Cách Tang Tôn Giả. Hai cặp mắt, một già một trẻ, một lớn một nhỏ, đối diện nhau. Một đôi mắt đục ngâu tang thương, một đôi mắt trong trẻo kiên định.
“Trước kia không buông, hiện tại không buông, sau này cũng sẽ không buông!"
Trong mắt Cách Tang Tôn Giả cuối cùng cũng gợn lên một tia xao động. Nhìn đôi mắt ấy, lão bỗng nhớ đến bầu trời trên Bác Cách Tuyết Sơn.
Lão đã từng bái lạy vạn dặm, ba bước một khấu đầu, cuối cùng kiệt sức ngã quy trên đỉnh thần sơn. Khi ấy, lão năm trên mặt đất, ngước nhìn bầu trời trên thân sơn, cũng trong trẻo tỉnh khiết, không chút tì vết như thế, khiến lão lúc còn niên thiếu đã cảm động khôn xiết.
Tựa như nhận được lời hồi đáp của thần linh.
Chỉ là giờ đây nhớ lại, ngay cả niềm cảm động ấy cũng trở nên mơ hồ và xa lạ.
Hồi lâu, trên gương mặt đầy nếp nhăn của Cách Tang Tôn Giả từ từ hiện lên một nụ cười. Lão dường như đã rất lâu không cười như thế, đến nỗi những nếp nhăn cũng có phần cứng đờ.
Lão đưa bàn tay khô gây, giống như sư phụ năm xưa từng xuất hiện trên tuyết sơn, xoa đầu Tam Bảo.
"Không sao, ngươi không buông bỏ được, ta giúp ngươi."
Âm ầm!
Bầu trời bỗng nổi sấm chớp vang rên, mây đen cuồn cuộn, trong khoảnh khắc cuồng phong gào thét, cơn mưa phùn lất phất ban đầu nhanh chóng trở nên nặng hạt, quất xuống mặt hồ tĩnh lặng từng đợt sóng gợn.
Trương Cửu Dương bước lên, kéo Tam Bảo ra sau lưng, ngước mắt nhìn trời, ánh mắt thoáng vẻ ngưng trọng.
"Cách Tang Tôn Giả, ta cảnh cáo ngươi lần cuối, đây không phải Tây Vực, mà là Cửu Châu, là đất Đại Càn, cố hương của người Hán. Ngươi nếu nhất quyết làm càn, hậu quả tự gánh lấy."
Khi nói bốn chữ cuối cùng, giọng Trương Cửu Dương đã nhuốm một tia sát khí.
Dù hắn không đủ tự tin có thể chiến thắng vị đệ nhất nhân Tây Vực suốt sáu trăm năm qua này, nhưng đây là Ung Châu, là đất Đại Càn.
Chỉ cần hắn câm chân lão được một lát, động tĩnh giao thủ của hai người đủ để thu hút sự chú ý của vô số kẻ mạnh. Chưa kể, Bạch Vân Tự cũng ở ngay Ung Châu.
Là tổ đình Thiền Tông, há có thể trơ mắt nhìn bá tánh Ung Châu bị kẻ của Mật Tông tàn sát.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Hơn nữa, Trương Cửu Dương vẫn còn một át chủ bài, đó chính là Nhạc Linh.
Nhạc Linh đang bế quan trong hồ lô, đã vượt qua thời khắc nguy hiểm nhất, từng truyền âm cho hắn, nếu gặp nguy hiểm cần tương trợ, nàng bất cứ lúc nào cũng có thể phá quan mà ra.
Chỉ là Trương Cửu Dương không muốn dễ dàng làm phiền nàng, lúc này nàng đang tiêu hóa những gì [nh ngộ được từ Cửu Thiên Huyền Nữ Quán Tưởng Đồ, bế quan thêm một ngày, lợi ích sẽ càng nhiều thêm.
Đây cũng là lý do hắn dám rời khỏi hồ lô.
Nhạc Linh hiện tại, tu vi lại có một bước đột phá vượt bậc, có lẽ còn kế thừa cả thần thông của Cửu Thiên Huyên Nữ, nói thật lòng, Trương Cửu Dương cũng chưa chắc là đối thủ của nàng.
Hai người họ mà liên thủ, đương thời khó ai địch nổi, cho dù đối mặt với nhân vật huyền thoại lừng danh sáu trăm năm như Cách Tang Tôn Giả, cũng có tự tin cùng lão một trận tử chiến.
"Người trẻ tuổi, sáu trăm năm trước, bổn sư từng cùng vị chưởng giáo cuối cùng của Ngọc Đỉnh Cung là Miêu chân nhân đấu pháp, chỉ tiếc đã thua một chiêu, đến nay vẫn lấy làm điều đáng tiếc."
Lão lộ vẻ hoài niệm, thở dài: "Pháp thuật của Ngọc Đỉnh Cung quả thực lợi hại, Miêu chân nhân cũng là bậc kinh tài tuyệt diễm, chỉ không biết truyền đến tay ngươi, liệu còn được mấy phần phong thái năm xưa của ngài ấy?"
"Sáu trăm năm trước, ta chỉ là một tiểu đồng dâng trà rót nước, hôm nay, sẽ xin lĩnh giáo truyền nhân Ngọc Đỉnh Cung nhà ngươi, giúp bổn sư bù đắp tiếc nuối này."
Giọng lão bình thản mà kiên định, từ đầu đến cuối không hề có một chút dao động.
Trương Cửu Dương không hề bất ngờ, vị trước mắt này chính là tông sư Tây Vực đã sống sáu trăm năm, tâm chí kiên định, tuyệt không phải hạng người để hắn dùng ba tấc lưỡi lay động.
Vậy thì, đành dùng thực lực phân cao thấp!
Âm ầm! Mưa mỗi lúc một lớn, đã thành cuồng phong bão táp, nhưng dù gió mưa có dữ dội đến đâu, cũng đều tự động tránh khỏi người Trương Cửu Dương, không thể làm ướt áo hắn.
"Tôn giả quả là kẻ lòng dạ hiểm độc, xem ra muốn dùng trận đại vũ này nhấn chìm toàn bộ Thạch Cổ trấn.
Trương Cửu Dương trong mắt âm dương nhị khí lưu chuyển, vận Lục Hào Quái Thuật bấm ngón tay tính toán, trận mưa này sẽ kéo dài một canh giờ, tổng lượng nước mưa là chín thước ba tấc lẻ bốn mươi hai điểm, vừa đủ để nhấn chìm toàn bộ Thạch Cổ trấn.
Già trẻ gái trai, không thừa một ai, không thiếu một người, tất cả đều sẽ bị trận cuồng phong bạo vũ này nuốt chửng!
Quả nhiên, thần thông hô phong hoán vũ của lão đã đạt tới cảnh giới xuất thân nhập hóa, chuẩn xác đến từng hào ly, chỉ riêng môn Thủy hành chi pháp này cũng đã sánh ngang Kỷ đại thống lĩnh.
"Một trận mưa lớn tuyệt vời, tan đi thì thật đáng tiếc. Cách Tang Tôn Giả, trận mưa này của ngươi, ta muốn rồi, mượn dùng một chút."
Trương Cửu Dương trong mắt lóe lên tinh quang, hắn không chọn thi triển phép cầu mưa gọi tạnh trong Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp. Dù hiện tại hắn cũng có thể hô phong hoán vũ, nhưng lại không tự tin có thể mạnh hơn đối phương ở phương diện này. Nếu đã vậy, chi bằng dùng cách chắc chắn hơn.
Trương Cửu Dương vỗ vào Tử Kim Hồ Lô bên hông, cười nói: "Hồ Lô lão gia, ngươi chẳng phải luôn miệng kêu khát đó sao? Trận mưa lớn này, mời ngươi uống một bữa cho thỏa thíchI"
Ngay sau đó, Tử Kim Bảo Hồ Lô hóa thành một luông bảo quang vút thẳng lên trời, rồi bắt đầu lớn dần lên.
Phụt!
Miệng hồ lô mở toang, bung tỏa vạn đạo hào quang rực rỡ, phát ra lực hút vô tận, tựa như lối vào một thế giới khác, khiến hư không xung quanh cũng phải gợn sóng.
Mưa gió tám phương, thảy đều bị hút vào trong hồ lô.