Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 893: CHƯƠNG 888: BẠCH VÂN THÁNH ĐỊA, PHẬT PHÁP VÔ

Chương 888: Bạch Vân Thánh Địa, Phật Pháp Vô

Chương 888: Bạch Vân Thánh Địa, Phật Pháp Vô Biên (2)

Trong thế giới trong tranh, Thiên Tôn đánh giá khắp bốn phía đất trời, non xanh nước biếc, mây chim hoa cá, chẳng khác chi hiện thực.

Dù cho với pháp nhãn của hắn, cũng không nhìn ra chút sơ hở nào, đủ thấy thủ đoạn của Họa Thánh tài tình đến mức nào.

Quả thực là một chốn bồng lai tiên cảnh, nhân gian tuyệt sắc.

Ánh mắt Thiên Tôn hướng về một phía, nơi đó có một hồ nước, soi bóng ngọn núi xa xa, cảnh sắc vô cùng tươi đẹp.

Hắn đi đến bên hồ, nhìn bóng mình trong nước, khẽ mỉm cười.

"Đúng là ẩn chứa không ít tâm tư.

Ngay sau đó, hắn đưa tay khẽ nhiếp một cái, ngọn núi xa kia bỗng chốc bị hắn sinh sinh dịch chuyển, tựa như bị một gã khổng lô vô hình đẩy đi, đổi cả phương hướng.

Trong chớp mắt, bóng trong hồ nước thay đổi, kết hợp với ngọn núi, vừa vặn tạo thành hình một pho Đại Phật.

Phật Tổ niêm hoa mỉm cười, dáng vẻ từ bi.

Soạt!

Giữa hô bỗng dưng xuất hiện một cánh cổng, bên trong đầy những luồng sáng u tối, không nhìn rõ có những gì, nhưng lại như có sức hút vô tận.

Thiên Tôn chân đạp sóng biếc, từng bước tiến vê phía cánh cổng ấy.

Xuyên qua cánh cổng đó mới là thánh địa thực sự của Bạch Vân Tự.

Cái gọi là thánh địa, trước nay vẫn luôn ẩn mình trong tranh, lại còn đặt cả cơ quan, cần phải dời núi đúng vị trí mới có thể mở ra, đây là bí mật được Bạch Vân Tự truyền thừa ngàn năm, thế mà Thiên Tôn lại rành rẽ như lòng bàn tay.

Nhưng ngay khi hắn sắp bước vào cánh cổng đó, biến cố chợt nảy sinh.

Tượng Phật đá đột nhiên hạ xuống bàn tay khổng lồ, dùng Niêm Hoa Chỉ đánh vê phía Thiên Tôn, Phật quang rực rỡ, pháp lực vô biên, tựa như bàn tay thân minh từ trên trời giáng xuống, muốn hàng phục đại ma.

Thế nhưng bàn tay Phật khi sắp chạm đến đỉnh đầu Thiên Tôn, bỗng dưng hóa thành từng cánh hoa, lững lờ bay trong không trung, hòa cùng ráng chiều hoàng hôn, cảnh sắc vô cùng mỹ lệ.

"Thích niêm hoa, vậy thì hóa thành hoa đi.'

Thiên Tôn chậm rãi ngước mắt, nhn bóng người đang đứng nghiêm nghị trên đầu pho tượng Phật ở phía xa, khẽ mỉm cười.

"Thông Tuệ, không ngờ ngươi vẫn nhận ra, những năm qua tiến bộ không nhỏ. Ngươi tu hành ba mươi hai năm Bế Khẩu Thiền, là vì muốn một sớm nghe Lôi Âm, đột phá Thất Cảnh phải không? Nghe ta khuyên một câu, đừng lãng phí ở đây."

Trên đầu pho tượng Phật, Thông Tuệ râu trắng phất phơ, tay cầm một cây Cửu Hoàn Tích Trượng, Bát Bảo Ca Sa không gió tự bay, trong đôi mắt ánh lên lửa giận, nhưng nhiều hơn cả là vẻ ngưng trọng.

Thánh địa bị mở ra, việc này đã kinh động đến ngài đang bế quan, khi ngài vội vã chạy tới, Ngũ Bách La Hán đã gần như chết sạch.

Giây phút đó, dù cho đã chứng đắc Linh Đài Không Minh, tâm lặng như nước, ngài cũng không khỏi nổi cơn thịnh nộ.

Năm trăm vị La Hán này tuy ồn ào, thường hay cãi vã, nhưng rất nhiều cao tăng của Bạch Vân Tự đều lớn lên dưới sự chăm sóc và dạy dỗ của các vị ấy.

Trong mấy ngàn năm đằng đăng, các vị La Hán trong bích họa đã sớm coi Bạch Vân Tự là nhà của mình, còn các thế hệ tăng nhân cũng xem các vị ấy như trưởng bối và sư phụ.

Chỉ là đồng thời ngài cũng rất rỡ, nam tử thần bí trước mắt khiến người ta hoàn toàn không thể nhìn thấu này, thực lực mạnh đến đáng sợ, e rằng là kẻ địch hùng mạnh nhất mà Bạch Vân Tự từng đối mặt trong lịch sử.

Không chút do dự, thấy Thiên Tôn sắp bước vào cổng, Thông Tuệ bỗng chấn mạnh Tích Trượng trong tay, cắm phập xuống đá, rồi bay vút lên, ngôi ngay ngắn trên Tích Trượng.

Leng kengl

Cửu Hoàn Tích Trượng vang lên những tiếng trong trẻo, một luông uy thế kinh người lan tỏa, đánh tan những cánh hoa còn đang bay lượn, cũng thổi tung cả y bào trên người Thiên Tôn.

Âm!

Giữa không gian tĩnh lặng, thế giới trong bức họa bỗng chốc bừng sáng lên ánh quang Phật, tiếng Phạm âm vang vọng như sấm rền. Một luồng thiền ý mênh mang bất ngờ bùng lên, xông thẳng lên tận chín tâng mây. Phía sau lưng Thông Tuệ, một pho tượng Phật Đà pháp tướng khổng lô hiện ra, uy nghiêm vô cùng, tựa như sắp cất lời thuyết pháp.

Bước chân Thiên Tôn khẽ khựng lại, trong mắt ánh lên một tia dao động, dường như đã bị khơi gợi hứng thú.

Bế Khẩu Thiền là một pháp môn tu hành vô cùng đặc biệt trong Phật môn. Phật môn cho rằng, sự sinh tử luân hồi của tất cả chúng sinh đều do thân, khẩu, ý tam nghiệp gây ra, nếu tiêu trừ được tam nghiệp này, sẽ nhanh chóng đắc đạo giải thoát.

Trong đó, việc tu hành Bế Khẩu Thiên chính là để giảm bớt khẩu nghiệp.

Miệng là cửa của tâm, miệng đóng thì tâm lắng. Nơi đây tĩnh lặng, vạn vật đều là cảnh; miệng này đóng lại, vạn vật đều hiển hiện; tâm này lắng xuống, vạn tượng đáng yêu.

Nghe qua thì tưởng không khó, nhưng phải tu trì từng giờ từng khắc, ngay cả lúc ngủ cũng không được mở miệng, độ khó cực lớn, người không có đại hằng tâm, đại nghị lực không thể tu thành.

Phật môn từng có cao tăng nói rằng, hai mươi năm không mở miệng nói chuyện, sau này Phật cũng chẳng làm gì được ngươi.

Thời gian tu hành Bế Khẩu Thiền càng lâu, khẩu nghiệp càng ít, tinh khí thần ẩn sâu trong Huyệt Đản Trung ở ngực, tựa như một con đập tích trữ sóng lớn vạn khoảnh. Ngay khoảnh khắc Thông Tuệ vừa mở miệng, sức mạnh dồn nén như đê vỡ tuôn trào, bao nhiêu năm tích lũy bùng nổ trong chớp mắt, đủ sức phá Kim Chung, đoạn Ngọc Quan, tiếng hét dương cương vang vọng, trời đất đổi thay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!