Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 899: CHƯƠNG 894: LIÊN HOA CỔ TRẬN, TRUY TÌM THÁNH Ð

Chương 894: Liên Hoa Cổ Trận, truy tìm Thánh Ð

Chương 894: Liên Hoa Cổ Trận, truy tìm Thánh Địa (3)

Giọng Thông Tế bi thương, nghẹn ngào không thành tiếng, đồng thời hận ý đối với hung thủ càng thêm mãnh liệt.

"Hai vị, xin hãy nhất định giúp bân tăng tìm ra hung thủ, bần tăng dù có phải tẩu hỏa nhập ma, vĩnh viễn đoạ vào địa ngục, cũng phải báo thù cho sư huynh!”

Nhạc Linh rất hiểu tâm trạng của vị ấy. Người tu luyện Minh Vương Pháp, kỳ thực tâm tính đều khá thuân khiết, yêu hận rõ ràng, thà gãy chứ không chịu cong.

Bằng không năm đó nàng cũng sẽ không vì cái chết của muội muội mà lập lời thê quét sạch Hoàng Tuyên, giết chết Thiên Tôn, rồi vì thế mà truy tìm suốt nhiều năm.

"Thông Tế đại sư, bọn ta đương nhiên nguyện ÿ giúp ngài, nhưng ngài cũng không được giấu giếm, phải thành thật trả lời ta một câu hỏi."

Trương Cửu Dương nhìn vào mắt vị ấy, hỏi: "Ngay trong bức hoạ này, phải chăng ẩn chứa thánh địa của Bạch Vân Tự các ngươi?”

Thông Tế khẽ sững lại, trong mắt lộ vẻ do dự.

Hồi lâu sau, vị ấy gật đầu đáp: "Không sai, thánh địa quả thực được cất giấu trong thế giới của bức hoạ này.

"Ở đâu trong bức hoạ? Có thể dẫn bọn ta đến xem được không?” Trương Cửu Dương nhìn quanh bốn phía, kỳ thực vừa vào đây hắn đã quan sát, nhưng vẫn không phát hiện thánh địa kia ở đâu.

Thông Tế nghe vậy lập tức lắc đầu nói: "Đây là bí mật lớn nhất của Bạch Vân Tự, ngoại trừ phương trượng và người kế nhiệm phương trượng, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài. Bên trong thánh địa, ngoài phương trượng thì không ai được phép bước vào.

Trương Cửu Dương bất đắc dĩ thở dài, nói: "Nhưng bí mật lớn nhất của các ngươi đã sớm bị hung thủ biết rồi. Mục đích của hắn vô cùng rõ ràng, chính là thánh địa của Bạch Vân Tự."

"Ngũ Bách La Hán chặn đường đều bị hắn đánh gục, sau đó kẻ đó ung dung bước vào trong hoạ, tìm thấy nơi ẩn giấu thánh địa, lúc này mới kinh động đến phương trượng. Ta đoán... hẳn là có một cơ quan nào đó..

"Đáng tiếc phương trượng cũng không phải là đối thủ của hắn, cuối cùng phải chịu cái chết thảm khốc."

Trương Cửu Dương chậm rãi bước đi, dường như đang tự đặt mình vào vị trí của hung thủ, tiếp tục nói: "Hung thủ vẫn tiến vào được thánh địa, hơn nữa còn lấy được thứ hắn muốn rồi mới mãn nguyện rời ởi.'

"Hắn dường như vô cùng căm ghét hoà thượng, thế nên mới cắt đi thủ cấp của phương trượng, đặt trên Phật thủ để người khác phát hiện.

"Không chỉ căm ghét hoà thượng, đây thậm chí là một sự... căm ghét đối với Phật."

Con ngươi Trương Cửu Dương đột nhiên co rút lại, nói: 'Hắn thậm chí có khả năng sau khi đặt thủ cấp xuống đã không lập tức rời đi, mà lặng lẽ chờ đợi vị tăng nhân đầu tiên phát hiện, nhìn thấy các tăng nhân đối với Phật Tổ mà ngày thường kính như thân minh lại sinh lòng sợ hãi, bị doạ cho phải chật vật bỏ chạy rôi mới mãn nguyện rời đi..."

"Đủ rồi!"

Thông Tế đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, găn từng chữ: "Ta nhất định sẽ bắt được hắn!"

"Muốn bắt được hắn, thì hãy dẫn bọn ta đến thánh địa xem thử. Mục tiêu của hung thủ chính là nơi đó, ta nghĩ, nơi đó nhất định sẽ có manh mối quan trọng hơn."

"Bằng không, sư huynh của ngài e rằng đã chết oan uổng."

Thông Tế hít sâu một hơi, nói: "Bần tăng quả thực biết cách mở thánh địa, nhưng thánh địa của Bạch Vân Tự chưa từng có tiền lệ cho ngoại nhân bước vào, việc này... xin cho bâần tăng cân nhắc thêm.

"Phải đợi bao lâu? Ngài phải biết, cứ trì hoãn thêm một ngày, khả năng tìm ra hung thủ lại càng thấp."

"Đợi bần tăng... lo liệu việc an táng cho sư huynh xong đã.

Thông Tế không nói nữa, vị ấy chậm rãi ôm lấy thi thể sư huynh, nhặt lấy Cửu Hoàn Tích Trượng, rồi độn thân ra ngoài bức hoạ, bóng lưng vô cùng quả quyết.

Nhạc Linh nhíu mày nói: 'Không còn cách nào khác, nơi đây dù sao cũng là Bạch Vân Tự, dù ta đại diện cho Khâm Thiên Giám cũng không thể cưỡng ép vị ấy mở ra cấm địa tông môn.

Trương Cửu Dương lại nói với vẻ đầy ẩn ý: "Vừa rồi vị ấy thực ra đã dao động, chỉ là còn e ngại tự quy đã truyên thừa mấy ngàn năm nên mới bất đắc dĩ từ chối."

"Nếu đã vậy... ta không ngại châm thêm một môi lửa."

Mắt Nhạc Linh sáng lên, nói: "Trương Cửu Dương, ngươi có cách rồi ư?" Trương Cửu Dương thản nhiên cười, nói: "Nếu không có gì bất trắc, tin rằng chẳng bao lâu nữa, vị ấy sẽ đích thân mời bọn ta tiến vào thánh địa....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!