Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 905: CHƯƠNG 900: TRÊN BẠCH VÂN PHONG NGỘ HỌA ĐẠO

Chương 900: Trên Bạch Vân Phong ngộ họa đạo

Chương 900: Trên Bạch Vân Phong ngộ họa đạo (1)

Bên ngoài linh đường, Thông Tế Thần Tăng lặng lẽ suy tư, rất lâu không nói một lời.

Thân là Lục Cảnh chân nhân, gã vô cùng chắc chắn một điều, đó là bản thân tuyệt đối sẽ không quên những ký ức quan trọng, nếu ký ức thật sự mơ hồ, vậy nhất định là có điều gì đó không ổn.

"Đảo Quả Vi Nhân Pháp..."

Gã khe khẽ lẩm nhẩm cái tên này, rôi thở dài: "Danh bất hư truyền, hai vị quả nhiên lợi hại. Xem ra, phương trượng sư huynh đúng là chết dưới tay kẻ thi triển thuật này."

Đây chắc chắn là một manh mối quan trọng. Hung thủ chặt đâu sư huynh, có lẽ cũng muốn đánh lạc hướng, khiến người khác không đoán ra được điều này.

Nào ngờ chưa đầy một ngày, đã bị Trương Cửu Dương và Nhạc Linh phát hiện ra.

"Chỉ là... hai vị làm sao lại suy đoán hung thủ là Thiên Tôn?”

Thiên Tôn là thủ lĩnh Hoàng Tuyền, năm xưa đến cả Quốc Công phủ cũng dám huyết tẩy, có thể nói là vô pháp vô thiên. Bạch Vân Tự của bần tăng tuy cũng thường xuyên hàng yêu phục ma, nhưng đối với bậc nhân vật như vậy vẫn vô cùng thận trọng.

Nếu không có bằng chứng xác thực, bần tăng tuyệt đối sẽ không dễ dàng tin tưởng. Khâm Thiên Giám và Hoàng Tuyên đã giao tranh mấy mươi năm. Theo như chúng ta được biết, Thiên Tôn của Hoàng Tuyền chính là kẻ nắm giữ thuật này."

Trương Cửu Dương không nói nhiều, chỉ điểm đến đó.

"Sao có thể chứ? Đảo Quả Vi Nhân Pháp là một trong tám đại tuyệt học lợi hại nhất của Bạch Vân Tự chúng ta, người không có đại tuệ căn, đại nghị lực thì không thể tu hành, lại chưa từng ngoại truyền, Thiên Tôn làm sao học được?”

Hơn nữa còn đạt tới cảnh giới tầng thứ hai Đoạn Nhân Quả, điều này còn lợi hại hơn cả phương trượng đã tu hành cả đời. E rằng chỉ có Bát Nhã Thần Tăng tái thế mới có thể sánh được. "Chẳng lẽ ngài đã quên, Cách Tang Tôn Giả làm thế nào học được Đảo Quả Vi Nhân Pháp rồi sao?"

Thông Tế Thân Tăng sững người, rồi gần từng chữ: "Thánh Địa!"

Muốn tu luyện pháp thuật của Bạch Vân Tự, trước tiên phải xuất gia làm tăng lữ, sau đó sớm tối kinh kệ, ăn chay niệm Phật, trải qua tâng tầng thử thách, mới có thể bắt đầu tu luyện.

Đó mới chỉ là đệ tử ngoại môn, muốn tiếp cận một trăm linh tám tuyệt học, bắt buộc phải trở thành đệ tử chân truyền, bái nhập môn hạ của một vị cao tăng nào đó.

Phương trượng chưa từng thu nhận đệ tử, các tăng nhân khác cũng không biết thuật này, do đó không thể nào lưu truyền từ trong tự viện ra ngoài, vậy thì chỉ có thể là Thánh Địa.

Dù sao Cách Tang Tôn Giả cũng từng nói gã đã vào Thánh Địa, sau đó học được Đảo Quả Vị Nhân Pháp.

"Đúng vậy. Vì thế chúng ta cần vào Thánh Địa xem xét, như vậy may ra mới tìm được bằng chứng xác thực. Hơn nữa Thiên Tôn kẻ này, thân bí khôn lường, muốn bắt được hắn, cũng phải sớm suy đoán được hành tung của hắn, nếu không dù xác định hắn là hung thủ cũng vô ích.'

Trương Cửu Dương thuận thế đưa ra yêu câu: "Sớm vào Thánh Địa ngày nào, thì sớm tìm thêm được manh mối ngày đó. Việc này không thể trì hoãn."

Thông Tế Thần Tăng mày nhíu chặt, lặng im không đáp, trong mắt ánh lên một tia giằng xé.

Nhạc Linh thấy gã mãi không quyết định được, bèn thản nhiên nói: "Thánh Địa của quý tự, người ngoài ai cũng vào được, ngài còn ở đây chân chừ điều gì?

Lễ nào cái gọi là Thánh Địa, lại chỉ để phòng người nhà mình thôi ư?

Câu nói này quả là giết người tru tâm, Thánh Địa của Bạch Vân Tự đã truyền thừa mấy ngàn năm, có địa vị vô cùng cao quy, trong tự viện ngoài phương trượng ra không một ai được phép đặt chân vào.

Đệ tử bình thường thậm chí còn chưa từng nghe nói đến. Vậy mà một Cách Tang Tôn Giả, một Thiên Tôn, lại ngang nhiên coi Thánh Địa như hậu hoa viên của mình, kẻ sau còn ngông cuồng hơn kẻ trước...

"Nhạc Giám Hầu không cân dùng phép khích tướng. Việc này bân tăng cần phải cùng chư vị thủ tọa thương nghị, đến lúc đó sẽ cho hai vị một câu phúc đáp.'

Trương Cửu Dương thoáng chút thất vọng trong lòng, xem ra Thông Tế Thần Tăng rõ ràng đã động tâm, nhưng vẫn chưa lập tức đồng ý.

Có thể thấy bí mật trong Thánh Địa quả thực không hề nhỏ, đến mức khiến vị Minh Vương truyền nhân tính tình nóng nảy này cũng phải cố gắng đè nén thù hận trong lòng. Nhạc Linh còn định nói thêm, nhưng đã bị Trương Cửu Dương giữ tay lại.

"Vậy cũng được, chỉ là ta còn một thỉnh cầu nữa."

"Thỉnh cầu gì?"

"Có thể dẫn ta đi xem lại bức (Ngũ Bách La Hán Trấn Ma Đồ) được không? Ngài cứ yên tâm, ta chỉ xem tranh, tuyệt không vào trong tranh, càng không tự tiện tìm

kiếm Thánh Địa."

Trương Cửu Dương khẽ mỉm cười.

Thông Tế Thân Tăng thoáng sững sờ, dường như không ngờ hắn lại đưa ra yêu câu này. Thực ra gã cũng không lo đối phương sẽ tìm thấy Thánh Địa, vì nếu không biết phương pháp, dù có lật tung cả thế giới trong tranh lên cũng tuyệt đối không thể mở được Thánh Địa.

"Được, bân tăng sẽ dẫn hai vị qua đó.

Gã không mấy do dự. Thực ra trong lòng gã cũng có chút áy náy với Trương Cửu Dương và Nhạc Linh, dù sao hai người họ cũng đang điều tra vụ án cho Bạch Vân Tự, lại còn tìm ra manh mối quan trọng, vậy mà lại bị tự quy của bổn tự cản trở.

Không lâu sau, ba người lại một lân nữa đến Bạch Vân Phong, dừng chân trước bức bích họa nọ.

Bức Ngũ Bách La Hán Trấn Ma Đồỳ vốn dài chừng mấy trượng, khí thế phi phàm, giờ đây rõ ràng đã mất đi vẻ uy nghiêm bức người ấy, trông thật nặng nề, đến cả người thường cũng cảm nhận được một sự ngột ngạt khó tả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!