Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 910: CHƯƠNG 905: THÁNH ĐỊA THIỀN TÔNG, THẤT THẬP \

Chương 905: Thánh Địa Thiền Tông, Thất Thập \

Chương 905: Thánh Địa Thiên Tông, Thất Thập Nhị Tuyệt Kỹ! (1)

Thế giới trong bức họa.

Trương Cửu Dương cùng Nhạc Linh nhìn Thông Tế thi triển Di Sơn Chi Pháp, dời ngang ngọn núi xa xôi kia, khiến nó cùng bóng đổ dưới nước vừa vặn tạo thành dung nhan một vị Phật Đà.

Ngay sau đó, càn khôn chấn động, toàn bộ thế giới trong họa đều run rẩy.

Trên mặt hồ trong vắt bắt đầu hiện lên một cánh cửa lấp lánh u quang, bên trong đen kịt, lại mang theo sức hút vô tận, tỏ ra vô cùng thần bí. Nhìn cánh cửa kia, Trương Cửu Dương tâm thân khẽ động, sâu trong đáy lòng phảng phất vang lên một thanh âm nào đó, đang gọi hắn tiến vào.

Không chỉ hắn, ngay cả Nhạc Linh cũng vậy.

Đôi mắt kiên nghị sắc bén của nàng khế rung, chăm chú nhìn chằm chằm cánh cửa kia, Minh Vương Pháp trong cơ thể dường như cũng vận chuyển nhanh hơn, trở nên vô cùng hoạt bát.

Phảng phất cánh cửa kia ẩn chứa cơ duyên nào đó, đối với tất cả tu sĩ đều có sức hấp dẫn cực lớn.

"Đây cũng là lần đầu tiên ta tiến vào thánh địa, lát nữa bất kể nhìn thấy gì, còn xin hai vị chớ nên rêu rao.

Thông Tế nhìn cánh cửa kia, trong mắt lộ ra một tia cảm xúc khó tả.

Vị ấy trấn giữ thánh địa nhiều năm, thường xuyên cảm nhận được một tiếng gọi khó hiểu, bảo rằng không tò mò thì quả là nói dối.

Bí mật mà Bạch Vân Tự đã bảo vệ suốt mấy ngàn năm, rốt cuộc là gì?

Vị ấy hít sâu một hơi, đi trước bước vào trong cửa, thân ảnh lập tức hóa thành một đạo ô quang biến mất.

Nhạc Linh vươn tay, giữa lôi hỏa, một cây trường thương tạo hình bá khí chậm rãi hiện ra, mũi thương hình rông phun ra hỏa quang, loáng thoáng có tiếng long ngâm hổ gầm.

Nàng thẳng người cầm thương, đi đến trước cánh cửa, sau đó bước chân khẽ dừng, hướng Trương Cửu Dương đưa ra một bàn tay.

Trương Cửu Dương ngẩn ra một chút, sau đó cười nắm lấy tay nàng.

Không phải vì quyến luyến tình cảm nam nữ, mà là để đề phòng bên trong có trận pháp truyền tống, dù sao cũng là một nơi xa lạ, nếu bị tách ra, khó bê tương trợ lẫn nhau.

Hai người cùng nhau bước vào cánh cửa, trước mắt trời đất quay cuồng, có thể cảm nhận được ba động của không gian chi lực, dường như bị truyên tống đến một thế giới xa lạ.

Khi mọi thứ lắng lại, bọn họ đã đến một sơn động.

Thông Tế đang ở phía trước, đang ngẩng đầu nhìn thứ gì đó trong sơn động, thân hình bất động, tựa như một pho tượng.

Nhạc Linh giơ cao trường thương trong tay, hỏa quang chiếu sáng vách đá, nhìn thấy bên trên là từng hàng văn tự cổ xưa cùng đồ án.

"Đây là... Kim Cương Bồ Đề Công của Bạch Vân Tự?"

Nhạc Linh có chút kinh ngạc nói.

Kim Cương Bồ Đề Công, là một trong chín loại tuyệt học mà Gia Cát Thất Tinh năm xưa giành được, rèn thân kim cương, đúc tâm bô đề, là một loại thiên công vô cùng huyền diệu.

Trong Khâm Thiên Giám có không ít người tu hành, cho nên Nhạc Linh lập tức nhận ra.

Thông Tế gật đầu, nói: "Phía trước có đường hầm, chúng ta vào thôi."

Trong sơn động có một con đường mòn quanh co, không biết dẫn tới đâu, ngay khoảnh khắc ba người bước vào, vách đá bốn phía đột nhiên sáng lên từng điểm huy quang, chiếu sáng xung quanh.

Ánh huy quang màu vàng nhạt kia mang theo một loại Phật lực mênh mông, lướt qua thân ba người, khiến bọn họ cảm thấy toàn thân ấm áp. "Đây là Xá lợi tử của Phật môn ta, không ngờ ở đây lại dùng để chiếu sáng."

Trong giọng nói của Thông Tế có một tia chấn động.

Xá lợi tử vô cùng quý giá, chỉ có cao tăng đại đức khi hỏa táng mới có thể ngưng tụ thành, ẩn chứa Phật lực cực kỳ thuần túy, là chí bảo của Phật môn.

Thế mà trong đường hầm này, lại chỉ dùng để chiếu sáng?

"Cũng không chỉ để chiếu sáng, Phật lực trong Xá lợi tử, cũng là nguồn gốc của thế giới này, nếu không mấy ngàn năm qua, nơi đây đã sớm sụp đổ rồi."

Trương Cửu Dương đánh giá xung quanh, lên tiếng nói. Ba người tiếp tục tiến vê phía trước, lúc này trên vách đá khắc ghi là Kim Cương Bồ Đê Công trong một trăm lẻ tám loại tuyệt học của Bạch Vân Tự, theo bước chân ba người, những hình vẽ hòa thượng trên vách đá bày ra từng tư thế, dường như đang diễn giải áo nghĩa của công pháp này.

Trương Cửu Dương tu hành tuyệt học Phật môn Bất Diệt Kim Thân, vượt xa Kim Cương Bồ Đê Công này, tự nhiên sẽ không tu luyện, nhưng hắn vẫn âm thâm ghi nhớ những đồ án và văn tự trên vách đá.

Dù sao đi nữa, đây cũng là nội tình truyền thừa mấy ngàn năm của Bạch Vân Tự, cho dù không luyện, tham thấu huyền lý trong đó, cũng có thể mở mang nhãn giới, nâng cao kiến thức.

Tiếp tục đi vê phía trước, khi Kim Cương Bồ Đề Công kết thúc, trên vách đá xuất hiện loại tuyệt học thứ hai —— Lôi Môn Sư Hống Công.

Đây là một loại âm công pháp thuật, cũng là tuyệt học lừng danh trong Bạch Vân Tự, gâm như sấm, rống tựa sư tử, có thể phá sát trừ tà, chuyên phá quỷ vật phụ thể.

Năm xưa khi vừa xuyên qua, nếu Trương Cửu Dương biết công pháp này, bất kể Vân Nương phụ thể vào thân thể ai, một tiếng rống lên đều có thể khiến hồn phi phách tán.

Khi bọn họ đi tới, hình ảnh hòa thượng trên bích họa tay kết Vô Úy Sư Tử Ấn, miệng như đang gầm rống, kinh mạch trên người từng đường sáng lên, diễn giải lộ trình vận công trong cơ thể.

Chỉ thấy pháp lực từ đan điền dâng lên, theo Nhâm Đốc nhị mạch, qua Quy Vĩ đến Long Đầu, ẩn tại Đản Trung, phát ra từ Hoa Cái, cuối cùng từ yết hầu gào thét ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!