Chương 925: Thiên Tôn Chân Dung (1)
Chương 925: Thiên Tôn Chân Dung (1)
Nghe Nhạc Linh từng chút đọc nội dung trên tờ giấy kia, Trương Cửu Dương sắc mặt trắng bệch, tâm như tro nguội, hận không thể tìm cái khe đất mà chui vào.
Xuất sư vị tiệp thân tiên tửi
Hắn vốn định lập ra một kế hoạch, thu thập thêm chút linh cảm, vì thế đặc biệt vẽ một cái thiền viện ẩn mật, không ngờ kế hoạch còn chưa viết xong đã bị Nhạc Linh phát hiện.
Xong rồi!
Nhạc Linh nhìn những dòng chữ và hình vẽ tiểu nhân trân trụi trên giấy, trong mắt nổi lên gợn sóng, tựa như có ngọn lửa màu vàng bốc lên.
Sau đó, nàng từng bước tiến về phía Trương Cửu Dương, mái tóc đen nhánh như mực khẽ lay động sau khi tắm gội.
"Không phải, nàng nghe ta giải thích...
Trương Cửu Dương hít sâu một hơi, đã chuẩn bị sẵn sàng bị ăn một trận, nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, Nhạc Linh không những không đánh hắn, mà còn có vẻ mặt khá bình tĩnh, chỉ là trong đáy mắt thoáng qua một tia rối rắm.
"Kế hoạch này của chàng... có hiệu quả không?"
"Ta sai rồi, đừng—”
Âm thanh của Trương Cửu Dương đột ngột dừng lại, sau đó dùng ánh mắt khó tin nhìn Nhạc Linh, quả thực không dám tin vào tai mình.
Nhạc Linh ngoài mặt trấn định, bàn tay nắm Long Tước Đao lại vô thức siết chặt.
"Chàng đừng nghĩ nhiều, ta đối với chuyện này không có hứng thú gì, mà là ta không muốn biến thành bất kỳ ai, dù là Minh Vương."
Giọng nói của nàng vô cùng kiên định.
Thực ra, trước khi Trương Cửu Dương nói cho nàng biết chân tướng về việc Minh Vương chuyển thế, nàng đã có chút nhận ra rồi, từ nhỏ đến lớn, nàng có quá nhiều điểm khác thường so với người thường.
Thiên sinh thân lực, Long Tượng Chi Khu, trực giác chiến đấu kinh người, vết thương sẽ tự động lành lại...
Khi Minh Vương Pháp không ngừng tinh tiến, nàng bắt đầu mơ thấy những chuyện mình chưa từng trải qua, hoặc là ở địa ngục sâu thẳm chém giết với yêu ma, hoặc là ở trước Phật nghe kinh.
Thậm chí nàng còn bắt đầu nảy sinh lòng hiếu kỳ đối với kinh văn Phật môn, chỉ là cuộc sống ở Khâm Thiên Giám quá bận rộn, nàng không thể buông bỏ mối huyết hải thâm thù của muội muội, nên không có thời gian nghiên cứu.
Trước khi nàng trưởng thành, trong quá trình điều tra vụ án, nàng từng bị trọng thương, gân như hấp hối, khi hôn mê, nàng còn nhìn thấy một người phụ nữ ngôi trên hoa sen đỏ, toàn thân tỏa ra ánh hào quang.
Khi nàng tỉnh lại, vết thương trên người đã cơ bản lành lại.
Từ lúc đó, nàng đã có suy đoán vê thân thế của mình, lời của Trương Cửu Dương chỉ là chứng minh điều đó.
Nhưng trước khi gặp Trương Cửu Dương, nàng chưa bao giờ lo lắng vê chuyện này, mà là thái độ thuận theo tự nhiên.
Chỉ cần có thể có được sức mạnh, giúp muội muội báo thù, nàng dù không còn là Nhạc Linh thuần túy thì sao?
Nhưng sau khi gặp Trương Cửu Dương, ý niệm này dần thay đổi, cho đến hiện giờ, nàng càng thêm dũng khí, muốn cùng đạo thân ảnh đây hoa quang tựa thần linh kia chống đối.
Nàng trước là Nhạc Linh, sau mới là Minh Vương!
"Có hiệu quả hay không, ta cũng không biết, hay là hai ta... thử xem?”
Trương Cửu Dương nhìn mỹ nhân tuyệt sắc trước mặt, một thân minh diễm hồng bào, anh tư táp sảng, có lẽ vì vừa tắm xong, trên khuôn mặt trắng nõn như ngọc của nàng có một vệt ửng hồng nhàn nhạt, trên khuôn mặt anh khí lại có thêm một vẻ quyến rũ khó tả.
Khiến Trương Cửu Dương có chút khô miệng, tim đập không tự chủ được tăng nhanh.
Không biết từ khi nào, vị nữ tướng quân bá khí anh vũ kia, lại có được hương vị nữ nhân khiến người ta rung động như vậy, giống như một đóa hoa mộc lan được tưới đẫm trong mỹ tửu, khiến người ta ngửi thấy mà say.
Một tay Nhạc Linh vẫn nắm chặt chuôi Long Tước Đao, mắt lại tránh ánh mắt của Trương Cửu Dương, hồi lâu sau mới ừ một tiếng.
Trương Cửu Dương chậm rãi đưa tay ra, trước tiên lấy tờ giấy ghi lại kế hoạch tà ác' kia, nhìn một cái, nói: "Bước đầu tiên, hai ta thử cái đơn giản một chút..."
"Nhị thập tứ kiêu minh nguyệt dạ, ngọc nhân hà xứ giáo xuy tiêu.
Trương Cửu Dương nhìn đôi môi đỏ mỏng mà sắc bén của Nhạc Linh, có chút chột dạ nói: Vậy hai ta... bắt đầu."
Nhạc Linh không biết câu thơ này có ý gì, nàng giờ phút này cũng không rảnh bận tâm, một loại cảm giác nóng rực khó hiểu đang từ rốn lan ra toàn thân.
Hít sâu một hơi, nàng đột ngột mở mắt, ánh mắt kiên nghị.
Đã quyết thì phải làm, nếu đã hạ quyết tâm, nàng Nhạc Linh sẽ không bỏ dở nửa chừng, dù là chuyện này!
Nghĩ đến đây, nàng đưa tay lên eo, chuẩn bị cởi y phục, lại bị Trương Cửu Dương giữ lại.
"Động tác này... không cân cởi, mặc vào càng có cảm giác."
Dừng một chút, Trương Cửu Dương ho khan một tiếng nói: "Hay là... nàng mặc khôi giáp vào luôn đi?”
Nhạc Linh: 222”...
Thế giới bích họa.
Âm dương nhị khí giao chức lưu chuyển, càn khôn đại đạo hoàn mỹ tương dung.
Trương Cửu Dương nhờ Phòng trung thuật do Lữ Tổ truyền lại, cuối cùng cũng ngộ ra chí lý nhân sinh, khám phá huyền cơ vũ trụ, linh hôn dường như được thăng hoa.
Trọn vẹn bảy ngày!
Tu luyện liên tục bảy ngày, ngày đêm không nghỉ, không chỉ thử qua tất cả các bước trong kế hoạch, mà trong quá trình đó còn linh quang chợt lóe, sáng tạo ra nhiều nội dung mới.