Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 935: CHƯƠNG 930: GIA CÁT PHỤ TỬ, ĐẠI HÔN CẬN KỀ (1)

Chương 930: Gia Cát phụ tử, đại hôn cận kề (1)

Chương 930: Gia Cát phụ tử, đại hôn cận kê (1)

Ký Châu, Định Quốc Công phủ, đêm khuya.

Trong phòng Gia Cát Vân Hổ vẫn luôn sáng ánh nến, y phục người chưa đổi, một mình nhàn nhã gõ quân cờ, ánh nến lung linh.

Dường như đang chờ đợi một vị bằng hữu nào đó.

Thời gian từng chút trôi qua, đêm đã canh ba, ngoài cửa cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.

"Giám Chính đã ngủ chưa? Tiểu nhân đến dâng đồ ăn khuya cho ngài.

Một giọng nói trẻ tuổi vang lên, tựa hồ là hạ nhân trong Nhạc phủ.

"Không cần, lão phu quá ngọ không dùng bữa.

Gia Cát Vân Hổ tiếp tục tự mình đánh cờ, trong mắt lại ánh lên một tia gợn sóng khôn tả, ẩn hiện dưới ánh nến chập chờn.

Cửa bị đẩy ra, bóng người kia bước vào, trên tay bưng một bát canh cá diếc màu trắng sữa, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Nếu là hạ nhân bình thường, sau khi Gia Cát Vân Hổ từ chối ắt hẳn sẽ rời đi, nhưng kẻ này lại cứ thế bước vào, rất tự nhiên đóng cửa lại, không một chút dáng vẻ câu nệ.

Hắn đặt bát canh cá diếc trước mặt Gia Cát Vân Hổ, chậm rãi ngồi xuống, sau đó vén áo bào đen trên người, lộ ra một gương mặt trẻ tuổi tuấn mỹ.

Mặt tựa ngọc quan, khí vũ hiên ngang, điều đáng tiếc duy nhất là, trên gương mặt gần như hoàn mỹ ấy, lại có một vết sẹo ngoằn ngoèo như con rết, dường như từng bị người ta xé rách cả da mặt, dưới ánh nến chiếu rọi trông có phần đáng sợ.

-Phụ thân.

Hắn nhìn Gia Cát Vân Hổ, ôn tồn nói: "Phụ thân, người sớm đã đau dạ dày, sau này lại dưỡng thương mãi, thuốc thang quanh năm lại toàn những vị đắng lạnh, nên dạ dày vẫn luôn không khỏe. Bát canh cá diếc này, là món mẫu thân từng thường xuyên làm cho người, có thể dưỡng vị." "Tay nghề của tiểu nhi không được tỉnh thông, chẳng biết có được mấy phần tài nấu nướng của mẫu thân, xin người dùng khi còn nóng hổi."

Gia Cát Vân Hổ chậm rãi xoay người lại, nhìn nhi tử vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mắt, ánh mắt sâu thẳm vô cùng phức tạp.

Người nhận lấy bát canh, nếm một ngụm rồi lại đặt xuống.

"Vũ nhi, ván cờ này ngươi còn nhớ không?”

Người mặc hắc bào, tức Gia Cát Vũ, nhìn ván cờ một lát rôi cười nói: “Đương nhiên nhớ rõ, đây là ván cờ mà phụ tử chúng ta vẫn chưa đánh xong..

Năm đó hắn quyết tâm thâm nhập Hoàng Tuyên, nhưng phụ thân nhất quyết không đồng ý. Để chứng minh bản thân, hắn quyết định đánh cược với phụ thân một ván cờ.

Nếu hắn thắng, phụ thân phải để hắn đi nằm vùng. Nếu hắn thua, thì phải nghe lời phụ thân, ngoan ngoãn ở lại Khâm Thiên Giám.

Lúc ấy hắn vô cùng tự tin, bởi vì tài đánh cờ của hắn tuy do phụ thân dạy, nhưng đã sớm thanh xuất ư lam, ngày thường đánh cờ với phụ thân luôn thắng nhiều thua ít.

Nhưng lân đó, hắn càng đánh càng cảm thấy có gì đó không ổn, nước cờ của phụ thân dường như bỗng trở nên sâu không lường được, khiến hắn dốc hết toàn lực cũng chẳng ăn thua.

Thấy hắn dần rơi vào thế yếu, phụ thân lại dừng ván cờ, nói đã công nhận hắn.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Lúc ấy hắn mới hiểu ra, thì ra ngày thường đánh cờ, phụ thân đều nhường hắn.

"Ván cờ năm đó, ta đã bày sẵn rồi, phụ tử chúng ta hãy tiếp tục đánh cho xong, để ta xem những năm qua ngươi đã tiến bộ đến đâu."

Gia Cát Vũ nhíu mày nói: "Phụ thân, chúng ta vẫn nên bàn chính sự trước đã, Thiên Tôn...'

Gia Cát Vân Hổ nhẹ nhàng gõ quân cờ, nói ngắn gọn: "Đánh cờ."

"Vâng!

Gia Cát Vũ ngồi xuống, lại phát hiện mình câm quân trắng, phụ thân câm quân đen, trong mắt thoáng chút kinh ngạc.

Năm đó hắn đi quân đen, phụ thân là quân trắng, hiện tại lại ngược lại.

Phải biết rằng, quân đen đã lộ rõ thế thua, quân trắng chiếm ưu thế rất lớn.

"Đánh cho tốt ván cờ này, nó rất quan trọng..

Gia Cát Vân Hổ bình thản nói xong câu đó, liên không nói thêm lời nào, ánh mắt chỉ dán chặt vào bàn cờ.

Gia Cát Vũ mỉm cười, nếu là cầm quân trắng, hắn tràn đầy tự tin, tuyệt đối có thể nhanh chóng thắng được phụ thân!

Phải biết rằng, những năm nay hắn ở bên cạnh vị kia, tai nghe mắt thấy, mọi mặt đều tiến bộ vượt bậc, đã sớm xưa đâu bằng nay.

Cứ như vậy, nơi đêm khuya tĩnh lặng, tiếng quân cờ rơi lách tách không ngừng vang lên, thời gian tiếp tục trôi đi.

Lúc đầu Gia Cát Vũ còn đánh vô cùng tự tin, đi quân nhanh như sấm chớp, muốn đánh nhanh thắng nhanh, nhưng dần dần, tốc độ đi quân của hắn ngày càng chậm, đến cuối cùng thậm chí mỗi nước cờ đều phải dừng lại suy nghĩ hồi lâu.

Ánh nến cháy đến đáy.

Cạchi

Lần này Gia Cát Vân Hổ không dừng cờ giữa chừng, mà dứt khoát tuyệt sát đại long của đối phương, thắng bại đã rõ.

Trán Gia Cát Vũ đẫm mồ hôi, cuối cùng hắn thở dài một tiếng, bỏ quân nhận thua, kính phục nói: "Phụ thân, kỳ nghệ của người lại tăng tiến rồi, thật lợi hại!"

Hắn nhìn kỹ phụ thân dưới ánh nến, dường như đây là lần đầu tiên hắn nhận thức lão nhân này.

Gia Cát Vũ phát hiện, hắn dường như có chút không nhìn thấu được phụ thân, thậm chí thấp thoáng còn nhìn thấy một tia bóng dáng của người nọ trên người phụ thân.

Gia Cát Vân Hổ không nói lời nào, chỉ khẽ thở dài một tiếng.

'Phụ thân, phía Thiên Tôn——”

Gọi là Thiên Tôn."

Gia Cát Vũ đang vội bẩm báo chính sự, lại bị phụ thân ngắt lời. Hắn khẽ cười khổ, phụ thân quả thực quá cẩn trọng, ngay cả chỉ tiết nhỏ nhặt này cũng không bỏ qua. Song, đây cũng là điểm phi thường của phụ thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!