Chương 952: Hận Giá Nữ, Tiểu Quốc Sư (1)
Chương 952: Hận Giá Nữ, Tiểu Quốc Sư (1)
Da người của Gia Cát Vũ?
Ánh mắt Trương Cửu Dương ngưng lại, nhìn vê phía tấm vải lụa vừa bị Chu sư phó cắt, y bước tới, đưa tay khẽ chạm vào. Cảm giác thật mềm mại, mịn màng, lại phảng phất một lớp dầu mỏng.
Dưới Thiên Nhãn, y thấy trên tấm vải còn sót lại vài sợi lông tơ.
Quả thật là da người!
Trước đó, khi nhìn tấm vải lụa này, y đã cảm thấy chất liệu rất đặc biệt, có một sự kỳ quái khó tả, chỉ là lúc ấy sự chú ý của y đều bị Chu sư phó thu hút, nên không nghĩ sâu hơn. Trong khoảnh khắc, y cuối cùng đã hiểu, vì sao A Lê lại nói Gia Cát Vũ ở ngay trong tiệm may, hơn nữa chính là vị trí của Chu sư phó.
Thứ mà A Lê cảm nhận được, không phải là Chu sư phó, mà là tấm da người gã đang cắt trong tay!
Trương Cửu Dương xoay người nhìn gã, ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nói: "Chỉ bằng chút bản lĩnh nửa vời của ngươi mà cũng giết được hắn ư?”
Y tuyệt đối không tin Gia Cát Vũ cứ như vậy mà chết, lại còn chết trong tay một kẻ tu vi thấp kém như vậy.
Chu sư phó mặt mày khổ sở nói: "Tiên trưởng, ngài oan cho tiểu nhân rồi! Tiểu nhân tuy đã hại không ít người, nhưng kẻ này... thực sự là tự sát.
Tự sát?
Trương Cửu Dương nghiêm giọng nói: Mau thành thật khai báo mọi chuyện của ngươi ra đây."
"Vâng, tiểu nhân nói, tiểu nhân sẽ nói hết tất cả, chỉ cầu Tiên trưởng tha mạng!"
Đối mặt với Trương Cửu Dương thực lực sâu không lường được, Chu sư phó không dám giấu giếm chút nào, đem tất cả bí mật đều khai ra hết.
Thì ra tiệm may này mới mở ở Ký Châu thành chưa đầy nửa năm, ban đầu việc làm ăn vô cùng ế ẩm, Chu sư phó ngày đêm sầu não, đã định bụng bán cửa tiệm đổi nghề, nhưng cách đây không lâu, sự xuất hiện của một người đã thay đổi vận mệnh của gã.
Kẻ đó đến vào đêm khuya, mặc áo bào đen, dáng vẻ vô cùng thần bí, đưa cho gã xem một bộ áo cưới.
Bộ áo cưới kia quả thực là tuyệt tác tinh xảo, là bộ áo cưới đẹp nhất mà gã từng thấy trong đời.
Quan trọng hơn là, gã chỉ liếc mắt đã nhìn ra, điểm mấu chốt của bộ áo cưới nằm ở chất liệu vải, sờ vào trơn láng như ngọc, mịn màng mềm mại, khiến người ta yêu thích không nỡ buông tay, phảng phất như đang chạm vào làn da thiếu nữ.
Bộ áo cưới kia dường như có một ma lực đặc biệt, khiến gã càng ngắm càng say mê. Gã thậm chí bằng lòng dùng cả cửa tiệm của mình để đổi lấy bộ áo cưới kia, nhưng kẻ đó lại từ chối, ngược lại còn tặng không cho gã bộ áo cưới, song lại đưa ra hai yêu cầu.
Thứ nhất, là phải bán cho một nữ tử có dung mạo xinh đẹp, hơn nữa tuổi không quá hai mươi.
Thứ hai, mắt phượng trên áo cưới và số lượng dây lụa không được có bất kỳ thay đổi nào.
Cũng nhờ kẻ đó nhắc nhở, Chu sư phó mới phát hiện, bộ áo cưới này tuy đẹp, nhưng mắt phượng thêu trên đó lại có màu trắng, rất không điêm lành.
Số lượng dây lụa lại là số chẵn, đây thường là kiểu dáng của áo liệm. Gã cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng không tốn tiên mà vẫn có được một bộ áo cưới đẹp như vậy, gã vẫn vui vẻ nhận lời.
Kỳ thực, gã cũng đã từng thử lén lút sửa lại mắt phượng, nhưng điều quỷ dị là, gã vốn có tay nghề điêu luyện, vậy mà một khi động kim vào bộ áo cưới này, liên liên tục mắc lỗi, khiến ngón tay chảy máu không ngừng.
Ban đêm gã thậm chí còn gặp ác mộng, mơ thấy một nữ nhân mặc áo cưới, tay câm ô đen, mái tóc dài xõa tung, đang lạnh lùng nhìn gã, trong ánh mắt dường như ẩn chứa ý cảnh cáo.
Mỗi lần tỉnh giấc, gã đều mồ hôi đầm đìa, ngực đau nhói.
Lâu dần, gã cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường của bộ áo cưới kia, cảm thấy đây là một vật không lành, liên muốn nhanh chóng vứt bỏ nó đi.
Nhưng một vị tiểu thư nhà giàu lại để mắt tới bộ áo cưới này, vô cùng yêu thích, trả giá rất cao.
Dưới sự cám dỗ của tiên bạc, gã vẫn động lòng, đem bộ áo cưới kia bán đi. Gã vốn định mang theo số tiên đó rời quê hương, nào ngờ lại nghe tin vị tiểu thư nhà giàu kia đột nhiên chết bất đắc kỳ tử vào ngày đại hồn.
Càng khiến gã kinh hãi hơn là, đêm đó, nam nhân thần bí kia lại xuất hiện, nói với gã rằng gã đã bị một ác quỷ tên là Hận Giá Nữ ám phải, chỉ có không ngừng làm ra những bộ áo cưới mới, bán cho càng nhiều nữ tử trẻ đẹp, ả mới tha cho gã một mạng.
Mà để đền đáp, Hận Giá Nữ cũng sẽ truyền thụ cho gã một vài pháp thuật, đó là thứ sức mạnh mà một kẻ phàm nhân như gã cả đời cũng không mong gì chạm tới được.
Nam nhân thần bí còn nói, muốn làm ra loại áo cưới đó, quan trọng nhất là chất liệu vải, loại vải đó được đặc chế, trong đó nguyên liệu chủ yếu là da người, hơn nữa phải là da của mỹ nữ chưa tròn hai mươi tuổi.
Gã vốn không muốn tin, nhưng đêm đó, gã lại mơ thấy nữ nhân mặc áo cưới, tay cầm ô đen. Lần đầu tiên ả mở miệng, nói cho gã một phương thuốc thần bí, trong đó nguyên liệu chính là da người, và thúc giục gã mau chóng ởi làm áo cưới.
Tỉnh lại, gã phát hiện da của mình nứt ra một vết, phảng phất như bị ai đó dùng kéo cắt qua.
Chu sư phó hiểu rằng, đây là lời cảnh cáo của ả, nếu gã còn không làm áo cưới, da của gã sẽ dân dần bị lột xuống.
Gã không còn cách nào, đành phải đào mộ vị tiểu thư kia, khi mở quan tài, gã kinh ngạc phát hiện, chỉ mới vài ngày, áo cưới trên người ả đã mục nát gần hết, nhưng da thịt vẫn cứ mịn màng, trắng trẻo lạ thường.