Chương 990: (1)
Chương 990: (1)
Gầm!
Dưới huyết nguyệt, vô số yêu ma gầm thét, trời đất quỷ khóc thần gào, âm khí ngút trời, lay động lòng người.
Chúng tựa như những quái vật thoát ra từ địa ngục, trong mắt ngập tràn khát vọng máu: tanh, dáng vẻ lại càng kỳ quái muôn hình vạn trạng.
Có ác khuyển ba đầu, có khô lâu với thịt xương rũ rượi, có dơi hình người mọc cánh, thậm chí còn có một xác rồng thối rữa.
Bây ma như từng luông hắc diễm lao xuống, tranh nhau xông vào Quốc Công phủ. -Thiên— Tôn!!!
Nhạc Soái gâm lên một tiếng giận dữ, mái đầu bạc trắng bay múa như bờm sư tử, khí huyết hừng hực tựa lò lửa bùng cháy, trong con ngươi ngập tràn sát ý.
Vụ thảm án ở Quốc Công phủ mười hai năm trước, ông đã mất hai đệ đệ, ba nam nhi và một nữ nhi, nhiều bằng hữu trung thành tận tụy theo ông cả đời cũng đã Vĩnh viễn năm lại ngày hôm đó.
Nhạc gia tộc nhân lại càng tử thương thảm khốc, mười hai năm sau, đến tận hôm nay vẫn chưa thể hoàn toàn hồi phục nguyên khí.
Mối thù sâu như biển máu này, ông vẫn luôn khắc cốt ghi tâm, chưa từng giây phút nào quên lãng. Tị Thủy Kim Tình Thú cảm nhận được cơn thịnh nộ của chủ nhân, từ trong hồ bay vút ra, dọc đường đi đạp nát vô số yêu ma thành vũng máu thịt.
Nhạc Soái siết chặt trường thương, định lên trời một trận tử chiến.
"Linh Nhi, hiền tế, các ngươi mau đưa phu nhân rời đi trước, ta sẽ chặn hậu cho các ngươi..
Giọng Nhạc Soái vô cùng kiên quyết. Ông không bị thù hận làm lu mờ lý trí, thừa biết chênh lệch thực lực giữa mình và Thiên Tôn.
Ông tuyệt không phải là đối thủ của Thiên Tôn.
Ông nay tuổi tác đã cao, tiềm lực gần cạn, nhiêu nhất cũng chỉ có thể đạt tới Lục Cảnh, đời này báo thù vô vọng. Nhưng nữ nhi và hiền tế của ông lại khác.
Bọn họ còn trẻ tuổi mà đã có thành tựu như hôm nay, thêm chút thời gian nữa, tương lai ắt có thể đối đầu với Thiên Tôn!
Nhạc Soái đã quyết, hôm nay dù có phải bỏ mạng nơi đây, cũng phải để nữ nhi và hiền tế của mình trốn thoát an toàn.
"Ha ha ha, Thiên Tôn ra tay rồi! Thiên Tôn ra tay rồi!"
Gia Cát Vũ bỗng phá lên cười đầy phấn khích, nói: "Các ngươi tiêu đời rồi! Thiên Tôn đến rồi, tất cả các ngươi đều phải chết!"
Hắn đối với Thiên Tôn đã sùng bái đến mức gần như mù quáng.
Trương Cửu Dương và Nhạc Linh nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều nặng trĩu, rôi cùng gật đầu, dường như đã hạ một quyết tâm nào đó.
"Phụ thân, đêm đó năm xưa, nữ nhi không kịp trở về, đã để tiểu muội phải chết thảm."
"Đêm nay... nữ nhi sao có thể chạy trốn được chứ?"
Trương Cửu Dương cười khổ: "Nhạc phụ, nương tử không đi, ta chắc chắn cũng sẽ không đi."
Lúc này, lòng hắn cũng vô cùng nóng như lửa đốt. Lý trí mách bảo hắn rằng Thiên Tôn đã ra tay, bọn họ dù có hợp sức lại cũng không phải là đối thủ của Thiên Tôn.
Nhưng đồng thời hắn cũng biết, mình sẽ không bao giờ bỏ lại Nhạc Linh một mình để chạy trốn. -Hay là chúng ta cùng đi? Chạy là thượng sách, chạy trốn cũng không có gì mất mặt."
Trương Cửu Dương đưa tay về phía Tử Kim Hồ Lô bên hông, định bụng thu mọi người vào trong đó rồi thử tìm đường trốn thoát.
Hắn hiện vẫn chưa có được Lữ Tổ Bảo Cáo, không thể thỉnh thần, bằng không đêm nay nhất định phải cùng Thiên Tôn phân cao thấp một phen.
"Trốn ư?"
Gia Cát Vũ cười khẩy: "Trừ phi Thiên Tôn không muốn giết các ngươi, nếu không, trước mặt lão nhân gia ngài, chỉ bằng các ngươi mà cũng đòi trốn thoát sao?"
Trương Cửu Dương tiện tay thi triển pháp thuật, bịt miệng gã lại. Gâm!!
Chỉ trong thoáng chốc nói chuyện, yêu ma đã từ bốn phương tám hướng ồ ạt kéo đến, tiếng kêu la thảm thiết vang lên khắp nơi.
Nhưng so với lần đó mười hai năm trước, tình hình ở Quốc Công phủ lần này tốt hơn nhiều.
Bởi vì đêm nay là hôn lễ của Trương Cửu Dương và Nhạc Linh, khách đến dự tiệc có rất nhiều cao nhân, người của Khâm Thiên Giám phân bộ Ký Châu và các tu sĩ của Cổ Tướng Quân Miếu gần như đều có mặt tại đây.
Có thể nói, hơn nửa tinh anh của giới tu hành Ký Châu đều quy tụ tại đây.
Viên Thái, Linh Đài Lang của phân bộ Ký Châu, người được mệnh danh Thiết Diện Tiên Viên, đích thân đi đầu, hóa thành một con vượn đen khổng lồ, tay câm thiết bổng vạn cân, đập nát vô số yêu ma thành tương thịt, khí thế vô cùng hung hãn.
Các vị Tư Thần của Khâm Thiên Giám lại càng không một ai lùi bước, người người lấy pháp khí ra nghênh chiến, tự giác bảo vệ những người thường trong Nhạc phủ.
Các tu sĩ Cổ Tướng Quân Miếu thì được huấn luyện bài bản, đối mặt với đại quân yêu ma đáng sợ vẫn có thể bình tính bày trận nghênh địch, tắm máu tử chiến.
Được họ cổ vũ, một vài tán tu đến dự tiệc cũng tinh thân phấn chấn, hăng hái dấy lên ý chí chiến đấu, lao vào giao tranh.
Lũ yêu ma này không quá mạnh, đa phần chỉ ở trình độ Nhị Tam Cảnh, có điều thân xác cường tráng, tốc độ nhanh nhẹn. Nhưng cũng có những kẻ nổi trội, ví như xác rồng thối rữa kia, tỏa ra khí tức hùng mạnh, sánh ngang Tứ Cảnh.
Quan trọng nhất là, cánh cổng trên trời kia nếu không đóng lại, yêu ma sẽ xuất hiện không ngừng, thậm chí càng về sau, thực lực của yêu ma xuất hiện sẽ càng mạnh hơn.
Ba tiểu chỉ cũng đồng thời tham gia chiến đấu. A Lê vung vẩy song đao, nơi nàng đi qua đao quang loang loáng, chém từng con yêu ma thành thịt vụn.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ