“Linh Tê Chỉ!”
Huyền Nhất ra tay trước. Du Mục là người của gã, bị sát hại ngay trước mặt, đơn giản là một sự sỉ nhục tột cùng.
Ngón trỏ tay phải của gã điểm thẳng vào Giang Thần, chỉ mang tựa lưu tinh xẹt qua, mang theo lôi đình vạn quân chi thế.
Giang Thần ngự phong phòng ngự, kết thành phong thuẫn trước người.
Không ngờ, phong thuẫn chỉ trong chớp mắt đã bị xuyên thủng, hơn nữa đạo chỉ lực này vẫn còn dư lực, khoét một lỗ thủng trên lồng ngực Giang Thần.
Tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy bạch cốt cùng nội tạng bên trong.
Chẳng biết vì sao, đây vốn dĩ là kết quả bình thường, nhưng lại khiến vô số người kinh ngạc.
Dưới cái nhìn của bọn họ, Giang Thần với lời lẽ ngông cuồng như vậy, lẽ ra không nên dễ dàng bị đánh bại như thế.
“Còn tưởng rằng ngươi có bản lĩnh lớn đến mức nào!”
Vân Vũ công chúa cười khẩy một tiếng, tiến lên một bước dài, một chưởng đánh ra.
Giang Thần thân lâm cuồng phong bạo vũ, bị cự lực hùng hồn đánh trọng thương.
Liên tiếp hai lần công kích, hầu như đoạn tuyệt sinh cơ của hắn.
“Xem ra ngươi không biết quý trọng cơ hội a.”
Rõ ràng đã cận kề cái chết, hắn vẫn trừng mắt nhìn Vân Vũ công chúa không buông tha.
“Đầu óc có bệnh sao?”
Mọi người đồng loạt nảy ra ý nghĩ này.
Vân Vũ công chúa cười khẩy không đáp, bởi vì thương thế của Giang Thần không ngừng chuyển biến xấu, sắp sửa bỏ mạng.
Điều này khiến lời lẽ của Giang Thần thốt ra thật nực cười.
Chừng mười mấy giây sau, Giang Thần trọng thương không thể duy trì phi hành, thân thể rơi thẳng xuống.
Điều kỳ lạ là, Dạ Tuyết không hề ra tay đỡ lấy, chỉ yên lặng nhìn.
Đôi mắt mỹ lệ của nàng tựa hồ thấu hiểu điều gì.
“Ta cứ ngỡ ngươi lợi hại đến mức nào, không ngờ lại chỉ có thế này?”
“Tên gia hỏa đến từ Cửu Giới này, lẽ nào cho rằng Giới Tử thế giới toàn là kẻ yếu sao?”
“Tinh Tôn đệ nhất nhân ta thừa nhận, thế nhưng cứng đối cứng với Võ Hoàng, đáng đời nhận lấy kết cục này.”
Từ đội ngũ Trộm Kiếm truyền đến những tiếng cười nhạo đầy khinh miệt.
Đoàn người của nam tử tóc trắng đều lộ vẻ lúng túng.
“Các ngươi đã mất đi tư cách trở thành Thánh Chủ, cút ngay khỏi Huyết Hải thế giới cho ta!”
Vân Vũ công chúa tuyên bố.
Dù Giang Thần đã chết, nhưng bảo kiếm của nàng bị hủy, tâm tình vô cùng tệ hại.
“Công chúa, chỉ có Trưởng lão bộ tộc ta mới có thể quyết định sự đi hay ở của chúng ta.” Nam tử tóc trắng nhắm mắt nói.
“Thật sao? Vậy ta sẽ thành toàn cho các ngươi, vĩnh viễn ở lại nơi đây đi!”
Vân Vũ công chúa thấy gã còn dám chống đối, toàn thân linh lực sôi trào, ánh mắt hừng hực, khóa chặt lên người Dạ Tuyết.
“Phong Vũ Khởi!”
Một thức linh thuật cường đại bắt đầu tích súc lực lượng.
Cảm thụ được uy năng, đoàn người Băng Linh tộc không khỏi thấp thỏm lo âu.
Đây là công kích phạm vi cực mạnh, không chỉ Dạ Tuyết, nếu bọn họ không kịp trốn, cũng sẽ gặp phải tai họa diệt vong.
Vân Vũ công chúa không cho bọn họ thời gian suy tính, phong vũ đã bao trùm toàn bộ đội ngũ.
Ầm ầm!
Ngay lúc này, trên bầu trời vang lên tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Một đạo chớp giật tựa nộ long lao xuống, giáng thẳng vào trong phong vũ.
“Không được!”
Vân Vũ công chúa kinh hãi, lập tức muốn cắt đứt linh lực, nhưng vẫn chậm một bước, bị Lôi Lực xuyên qua phong vũ đánh trọng thương.
“Công chúa!”
Huyền Nhất bên cạnh vội vàng đỡ lấy nàng, đồng thời vẻ mặt nghiêm nghị ngẩng đầu nhìn lên.
Đạo chớp giật này tuyệt đối do người làm, bằng không không thể trùng hợp đến thế.
“Kẻ không biết quý trọng cơ hội, không xứng nắm giữ nó.”
Giang Thần vốn đã rơi xuống, lại lần nữa xuất hiện, từ không trung chậm rãi hạ xuống.
Điều khác biệt là, Giang Thần tự thân tỏa ra khí tức Võ Hoàng ngút trời.
Dù vẫn chỉ là Võ Hoàng sơ kỳ, nhưng khí phách của hắn hoàn toàn không hề thua kém Huyền Nhất và Vân Vũ công chúa.
“Nàng chẳng hề lo lắng cho ta chút nào sao?”
Giang Thần chưa từng giải thích rõ ràng mọi chuyện với Dạ Tuyết, vì thế thấy nàng vẫn bình tĩnh như vậy, không khỏi có chút oán trách.
“Ta đâu phải không hiểu rõ ngươi.” Dạ Tuyết khẽ nói.
Chợt, nàng lại quan sát nam nhân của mình từ trên xuống dưới, khóe miệng hiện lên một nụ cười kiêu hãnh.
Trong lúc Dạ Tuyết đang trò chuyện cùng Giang Thần, Pháp Thân đã đến.
Pháp Thân vẫn chờ đến khi Vân Vũ và Huyền Nhất đến mới xuất hiện, nguyên nhân là đang bố trí truyền tống trận.
Thông qua cổ trận thuật, Pháp Thân đã lưu lại dấu ấn tại đây, để bản tôn ở một mặt khác có thể tinh chuẩn không sai sót mà đến.
“Vì sao Thủy Linh tộc có thể ngang nhiên chèn ép các ngươi?”
Lúc này, Giang Thần thốt ra nghi hoặc trong lòng.
“Trong Linh Vực, tất cả vẫn tuân theo chế độ cổ xưa, Ngũ Đại Tộc Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ thống trị toàn bộ Linh Vực.” Dạ Tuyết nói.
Bên ngoài Giới Tử thế giới của Linh Vực, tức là Tam Giới, Linh tộc không bị ràng buộc, hoàn toàn lấy thực lực luận anh hùng.
Bởi vậy, Băng Linh tộc đã tiến hóa thay thế địa vị của Thủy Linh tộc.
Tình huống như vậy đâu đâu cũng có.
Linh Vực lại khác, Ngũ Đại Tộc xem các Linh tộc tiến hóa là dị loại và kẻ không hoàn chỉnh.
Vì thế, Thủy Linh tộc mới đứng trên Băng Linh tộc.
“Băng Phách Thạch có manh mối gì không?” Giang Thần nghiêm túc hỏi.
“Ta phải trở thành Thánh Chủ, mới có cơ hội đoạt được.” Dạ Tuyết nói.
“Nàng vẫn chưa phải Thánh Chủ sao?”
Giang Thần có chút bất ngờ, đã có thể tiến vào Huyết Hải thế giới, mà vẫn chưa phải Thánh Chủ?
Bỗng nhiên, hắn nhớ lại từng hỏi Vạn Nhược Hề, vì sao số lượng Thí Luyện Giả trong Huyết Hải thế giới lại vượt xa Thánh Linh.
Dựa theo quy tắc một Thánh Linh tán thành một Thánh Chủ, Huyết Hải thế giới lẽ ra chỉ có khoảng một trăm người.
Dạ Tuyết nói cho hắn biết đáp án.
Thánh Linh tán thành một Thánh Chủ không phải chuyện đơn giản, sẽ có vô số thử thách để kiểm tra.
Tạo Hóa Thần Thụ dựa theo phương pháp tỷ thí để tuyển chọn Thánh Chủ, nhưng không phải tất cả Thánh Linh đều làm như vậy.
Đại đa số Thánh Linh đều bố trí vô số vấn đề khó, muốn người ta đi giải quyết.
Mà địa điểm của các vấn đề khó đại đa số được thiết lập trong Huyết Hải thế giới.
Bởi vì Thánh Linh có quyền khống chế tuyệt đối đối với nơi này.
Vì thế, Huyết Hải thế giới mới có nhiều người như vậy, vô số người lấy danh nghĩa thử thách tiến vào Huyết Hải thế giới.
Dù cho không trở thành Thánh Chủ, có thể rèn luyện một phen trong Huyết Hải thế giới cũng là cơ duyên hiếm có.
Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, lúc này mới hiểu rõ đại khái về Thánh Chủ Bảng kia.
“Cũng chỉ là Võ Hoàng sơ kỳ mà thôi!”
Huyền Nhất trấn tĩnh lại, không hề bị hù dọa, dù sao gã cũng là nhân tài kiệt xuất trong số các Võ Hoàng.
“Linh Tê Thần Chỉ!”
Lần này Huyền Nhất vận dụng thế công mạnh nhất, khi xuất chiêu, Võ Đài hiển lộ tài năng.
Dù mắt thường không thể nhìn thấy Võ Đài trong đầu, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.
“Địa Đài!”
Nhân, Linh, Địa, Thiên, Tiên – năm cấp Võ Đài. Võ Đài của Huyền Nhất xếp thứ ba, vượt xa đại đa số Võ Hoàng, khiến gã có thể ngạo nghễ giữa quần hùng.
“Địa Đài có thể phát huy uy lực võ học đạo pháp lên gấp mấy chục lần, chỉ một ngón tay này có thể xuyên thủng trời xanh!”
“Không biết Giang Thần có còn bị khoét thêm lỗ thủng nữa không!”
Mọi người hoàn hồn, sau chuyện Pháp Thân bị đánh chết, bọn họ không còn xem Giang Thần là chuyện đáng kể nữa.
“Hừ.”
Giang Thần khóe miệng nhếch lên một độ cong khinh miệt, không hề rút kiếm, chỉ dùng kiếm quyết để ngăn địch.
Cũng là một chỉ điểm ra, phong kiếm cường mãnh gầm thét.
Phong kiếm cùng chỉ mang tựa kim trụ va chạm, gần như không có quá trình phân định thắng bại, kim trụ đã bị đẩy ngược trở lại.
“Cái gì?!”
Huyền Nhất đối mặt chỉ mang của mình cùng phong kiếm, khuôn mặt vốn đắc ý trở nên trắng bệch vô cùng.
“Tiên Đài! Quả nhiên là Tiên Đài!”
Đồng thời, ngay khi Giang Thần vừa ra tay, mọi người cũng phát hiện cấp bậc Võ Đài của hắn, từng người từng người đều ngây như phỗng.
Huyền Nhất tựa như phàm nhân bị đạn pháo bắn trúng, thân thể bay vút trên không trung vẽ thành một đường parabol, máu me đầm đìa, vô cùng chật vật…
Thiên Lôi Trúc — chạm vào thế giới tưởng tượng