Di tích khác biệt hoàn toàn so với bảo tàng. Nơi đây không có vô số bảo vật bày biện sẵn, chờ đợi người khác đến thu thập. Di tích chú trọng vận khí và một đôi mắt tinh tường biết cách phát hiện.
Có khi, một bức họa tùy ý đặt trên vách tường lại ẩn chứa Thiên Địa Pháp Tắc, hoặc là ý cảnh cao thâm. Lại như tại Luyện Võ Trường, một khối Thử Kiếm Thạch nào đó, nhờ sự tích lũy của tháng năm, lại ẩn chứa Kiếm Đạo Ý Chí, có thể giúp hậu nhân đại triệt đại ngộ.
Đây cũng là lý do vì sao cung điện trước đó bị quét sạch sành sanh. Phàm là kẻ nào sở hữu Linh Khí chứa đồ, bất kể là vật gì, đều thu hết vào trong, sau khi trở về sẽ từ từ phân loại.
Pháp Thân của Giang Thần cùng đoàn người Đường Chính bay chưa được bao xa, đã phát hiện một sân viện cổ kính, ngập tràn khí tức xa xưa nằm sâu trong một ngọn núi. Cả đoàn người không chút do dự hạ xuống.
"Có kết giới, nhưng đã không còn trọn vẹn."
Đường Chính dẫn đầu phi hành, đột nhiên phát hiện điều gì đó, đổi hướng, đáp xuống bên ngoài cánh cổng. Những người khác nghe theo, theo sát phía sau gã.
"Các ngươi thủ hộ bên ngoài, chờ ta tiến vào phá giải kết giới."
Đường Chính dặn dò một tiếng, một mình tiến lên, đẩy cửa bước vào.
Những người khác tuy không cam tâm, nhưng không dám hành động. Giang Thần đã nhìn thấu, Đường Chính này cực kỳ tham lam. Kết giới đương nhiên tồn tại, nhưng đã sớm không còn tác dụng.
Chỉ cần nghĩ đến bên trong có thể có các loại chí bảo do Huyền Nữ lưu lại, cả đoàn người đã lòng ngứa ngáy khó nhịn. Nếu không phải kiêng kỵ thực lực của Đường Chính, bọn họ đã sớm không nhịn được ra tay.
A!
Bất ngờ thay, bên trong rất nhanh truyền ra tiếng kêu thảm thiết thê lương của Đường Chính, tan nát cõi lòng, tựa như vừa chịu một đòn cực mạnh.
Những người bên ngoài theo bản năng lùi lại, không dám tiến vào cứu giúp. Chờ đến khi bình tĩnh lại, họ lập tức bay lên không trung, quan sát tình hình.
Đối diện cánh cổng là một tòa cung điện, cửa lớn mở rộng, có thể cảm nhận được động tĩnh bên trong. Nhưng vì góc độ, không ai có thể nhìn rõ ràng. Thần thức thả vào sân viện cũng như đá chìm đáy biển, không dò xét được gì.
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Mấy người nhìn nhau, cảm thấy khó xử. Ngay cả Đường Chính còn không chống đỡ nổi nguy cơ, bọn họ tiến vào cũng vô cùng nguy hiểm. Nhưng nếu không làm rõ sự tình, lại không thể rời đi.
"Này, ngươi vào xem đi."
Rất nhanh, bọn họ nghĩ đến Giang Thần. Trương Thiên hô lên một tiếng, giọng điệu không thể nghi ngờ.
Những người khác không có ý kiến, Giang Thần là lựa chọn thích hợp nhất. Hắn có Phật Pháp hộ thân, yêu tà bất xâm, quan trọng hơn là, nếu hắn chết đi cũng chẳng hề hấn gì.
Giang Thần đứng yên bất động, nhìn chằm chằm tiểu viện, trầm ngâm không nói.
"Này! Ngươi có nghe thấy không!?" Trương Thiên đã sắp hết kiên nhẫn.
Ban đầu, gã oán hận vì phải truy đuổi Giang Thần, nhưng đó không phải điều quan trọng nhất. Mấu chốt là thái độ thản nhiên tự đắc của Giang Thần, hoàn toàn không có ý thức của một tù nhân. Dần dà, lửa giận trong lòng Trương Thiên càng lúc càng dâng trào.
Gã gắng sức, đi tới phía sau Giang Thần, đưa tay đẩy mạnh một cái. Bàn tay mang theo cự lực đặt lên vai Giang Thần, khiến hắn lảo đảo tiến về phía trước vài bước.
"Lần thứ ba." Giang Thần lạnh giọng nói, chậm rãi xoay người lại.
"Hừ, sao nào? Tiếp theo là lần thứ tư, lần thứ năm, rồi đến 100 lần sao?" Trương Thiên hiểu rõ ý tứ của Giang Thần, cực kỳ khinh thường.
"Chấm dứt tại đây."
Dứt lời, Giang Thần rút ra Xích Tiêu Kiếm, mũi kiếm kéo theo Thánh Diễm cuồn cuộn lao tới.
Thấy hắn dám ra tay, mấy người xung quanh đều kinh ngạc. Bản thân Trương Thiên cũng sững sờ, rồi cười nhạo một tiếng, mặt đầy hưng phấn.
"Ngươi không nghĩ rằng mình có thể khắc chế Thiên Ma Hoàng thì có thể giao chiến với ta đấy chứ?"
Nói rồi, tay phải Trương Thiên xuất hiện một cây đại đao, lấy thế lôi đình bổ thẳng về phía trước. Đao kình hùng hồn lập tức xé Thánh Diễm thành hai nửa, ngay cả mũi kiếm cũng bị hóa giải.
"Võ Hoàng vẫn là Võ Hoàng."
Trương Thiên nhún vai, nhìn về phía những người còn lại, nói: "Ta muốn oanh sát tiểu tử này, các ngươi không có ý kiến chứ?"
Bốn người kia, hai người từng truy kích Giang Thần, hai người còn lại thuộc đội ngũ cũ. Bọn họ không hề bận tâm đến sống chết của Giang Thần, chỉ nhún vai, không nói lời nào.
"Tốt."
Trương Thiên bỗng cảm thấy phấn chấn, đang định ra tay thì đột nhiên cảm thấy cánh tay có cảm giác cháy bỏng mãnh liệt, đặc biệt là tay phải cầm đao.
"Sao thế này? Chẳng lẽ Thánh Diễm của hắn không chỉ có hiệu lực với ma vật?" Trương Thiên hồi tưởng lại cuộc giao chiến vừa rồi, có chút khó hiểu.
Tuy nhiên, đó chỉ là cảm giác cháy rát, da lông còn chưa bị tổn thương, nên gã cũng không để ý.
"Phong Tốc Cuồng Đao!"
Trương Thiên muốn dùng một đao giải quyết kẻ này, rồi nhìn vẻ mặt hắn khi chết, nghĩ đến cũng thú vị. Một đao không chút lưu tình của Võ Thánh, tuyệt đối không phải Giang Thần có thể chống đỡ.
Tuy nhiên, hắn không hề né tránh, mở ra Bất Bại Kim Thân, tiếp tục vung Xích Tiêu Kiếm. Nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện mỗi lần xuất kiếm, Thánh Diễm trên Xích Tiêu Kiếm đều có sự khác biệt.
Đao kiếm va chạm! Cơn lốc hung mãnh thổi tan Thánh Diễm. Thân thể Giang Thần mất đi sự khống chế, lăn lộn trên không trung.
"Không chết?"
Trương Thiên vô cùng bất ngờ, không ngờ sức phòng ngự của Giang Thần lại cường đại đến thế.
"Ha ha ha ha."
Tuy nhiên, gã không thể để lộ suy nghĩ nội tâm, dùng tiếng cười lớn để che giấu.
"Lời uy hiếp lần thứ ba của ngươi chỉ có vậy thôi sao?" Trương Thiên cười nhạo.
Giang Thần ổn định thân thể, lau vết máu nơi khóe miệng.
"Ngươi mạnh hơn ta tưởng tượng một chút, điều này khiến mọi chuyện thú vị hơn không ít." Hắn đáp.
Trương Thiên nheo mắt lại, hàn quang lóe lên, nói: "Ta thật không biết đầu óc ngươi chứa cái gì, cố làm ra vẻ thần bí cũng không cứu được mạng ngươi đâu."
"Đối phó ngươi, còn chưa cần thiết."
Thanh âm của Giang Thần vang lên, nhưng điều bất ngờ là, âm thanh lại đến từ phía sau lưng Trương Thiên.
Trương Thiên quay đầu nhìn lại, phát hiện một Giang Thần khác đang hăng hái bay tới. Quay đầu lại lần nữa, trước mắt vẫn còn một Giang Thần.
"Phân Thân?" Gã cùng những người khác đều sững sờ.
Hai người từng truy kích Giang Thần trước đó chợt nhớ lại một chuyện. Khi đi ngang qua khu rừng rậm, Giang Thần đột nhiên hạ xuống rồi lại bay lên. Bây giờ nhìn lại, hẳn là lúc đó hắn đã thi triển biến hóa.
Trương Thiên nhanh chóng hiểu ra, vẻ mặt vừa quái lạ vừa buồn cười. Bởi vì gã nhìn ra được, Pháp Thân này cũng chỉ là Võ Hoàng hậu kỳ.
"Ngươi quay lại đây là cố ý muốn chết sao?" Trương Thiên chất vấn.
"Không, ta tới để lấy mạng ngươi."
Bản tôn Giang Thần nắm Vô Lượng Xích, Thần Lôi tuôn trào, dưới tiếng hoan hô của Tiểu Anh, nó biến thành hình thái kiếm. Ngay sau đó, tay phải hắn tạo ra động tác vòng cung. Phảng phất như tinh hoàn bay ra, Đấu Chuyển Tinh Di, bầu trời biến thành tinh không.
"Thánh Ấn Thất Thức: Nhập Kiếm."
Cùng lúc đó, Pháp Thân giơ cao Xích Tiêu Kiếm, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, Thánh Diễm điên cuồng tràn vào.
Điểm khác biệt lần này là, Thánh Diễm không phun trào bên ngoài thân kiếm, mà rót thẳng vào bên trong. Thanh đạo kiếm cùng hỏa diễm hòa làm một thể này phát ra tiếng kiếm reo vang vọng, rõ ràng.
Pháp Thân tản ra Phật Quang, hoàn toàn biến thành màu vàng kim rực rỡ. Đây là phương thức phát huy Thánh Diễm sâu hơn mà bản tôn đã tìm ra được trong quá trình không ngừng săn giết vừa rồi.
Nhập Kiếm! Hoàn mỹ phù hợp với thân phận kiếm khách.
"Phong Tiêu Kiếm Ý, Vạn Kiếm Lôi Động!"
Bản tôn cũng siêu phàm thoát tục, Cửu Tiêu Lôi Đình được hắn điều khiển, tùy ý sai khiến.
"Chết!"
Bản tôn cùng Pháp Thân đồng thời xuất kiếm, Đạo Phật hợp nhất, Song Kiếm Hợp Bích!
ThienLoiTruc.com — nơi cảm xúc cất lời