Ngoài việc tạo thành động tĩnh kinh thiên động địa, đòn đánh này không thể nhìn ra bất kỳ điều gì khác.
Ninh Hạo Thiên vung trường thương lao thẳng về phía trước, muốn như thuở nào, cận thân giao chiến. Đây là sở trường của gã, vô số Linh Tử, Linh Nữ từng phải chịu thiệt thòi thảm hại dưới tay gã.
Những mũi kiếm tàn phá vẫn không thể thương tổn gã, dưới chân Ninh Hạo Thiên giẫm lên tàn vân, trường thương càn quét ra, khí thế ngút trời.
Trái lại, động tác của Giang Thần lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
"Ngươi vẫn nên trực tiếp vận dụng Thiên Đạo Chiến Hạp đi." Hắn thản nhiên nói.
Ngay khi dứt lời, những mũi kiếm vừa bị đánh tan lập tức ngưng tụ trở lại, xuất hiện dày đặc bao vây Ninh Hạo Thiên từ bốn phương tám hướng.
"Cái gì?!" Chiêu kiếm đột ngột xuất hiện khiến gã không kịp trở tay.
Tuy nhiên, Ninh Hạo Thiên không hề sử dụng Thiên Đạo Chiến Hạp, vẫn cậy mạnh vung Trường Thương lên. Mũi kiếm chém xuống, va chạm với Trường Thương Huyền Thiết, tóe ra vô số tia lửa chói mắt.
"Cút!" Ninh Hạo Thiên phẫn nộ rống lên, khí thế nuốt trọn sơn hà, tất cả mũi kiếm lần nữa bị đánh bật ra.
Không chờ đám người kịp hoan hô cho gã, kiếm thức của Giang Thần lần nữa phóng thích. Từ Kiếm Nhất đến Kiếm Bát, biến hóa vạn ngàn, không thể dò tìm dấu vết. Mỗi một kiếm không tuân theo lẽ thường, không có tuần hoàn lặp lại, mà là không ngừng sáng tạo.
Ninh Hạo Thiên rơi vào trạng thái bị động, trường thương trong tay gã vung vẩy với tần suất càng lúc càng nhanh.
Do Quan Phi đã triển khai đạo pháp trước đó, những kẻ ủng hộ Ninh Hạo Thiên bên dưới không hề quá lo lắng.
"Hắn ta chắc chắn đã dùng toàn bộ thực lực, Ninh Hạo Thiên vẫn chưa thật sự nghiêm túc." Có kẻ nói.
"Ngươi nhìn dáng vẻ của gã, như thể vẫn chưa nghiêm túc sao?" Lập tức có kẻ phản bác.
"Hừ! Một khi Ninh Hạo Thiên sư huynh kích hoạt Thần Thiên Binh, thắng bại căn bản không còn gì đáng nghi ngờ."
"Đúng vậy! Giang Thần đệ đệ này xuất hiện, chỉ là để chứng thực sự viễn vông của các ngươi, dù cho Giang Thần còn sống, vẫn không phải đối thủ của Ninh Hạo Thiên sư huynh."
Những thanh âm này khiến những kẻ ủng hộ Giang Thần tức điên, còn những kẻ đứng xem khác cũng đều gật gù đồng tình.
"Vậy thì như ngươi mong muốn!" Đột nhiên, Ninh Hạo Thiên gầm lên một tiếng, quăng trường thương đi, Thiên Đạo Chiến Hạp lần nữa hiện thân.
Ngay khi chiến hạp mở ra, ánh sáng chói lòa bùng lên, che lấp đi những mũi kiếm, đồng thời vô số phong mang tựa châu chấu lao thẳng về phía Giang Thần.
Sắc mặt Giang Thần không khỏi biến đổi, hắn rút Thiên Khuyết Kiếm ra, chống đỡ những phong mang này.
"Đây không phải là kiếm của Giang Thần sao?"
"Hắn là đệ đệ của Giang Thần, cũng là điều bình thường."
"Cũng đúng."
Đám người đầu tiên kinh ngạc, sau đó mới kịp phản ứng. Ngay sau đó, tiếng kinh hô vang vọng khắp toàn thành.
Khi sự chú ý của mọi người trở lại trên người Ninh Hạo Thiên, họ kinh hãi phát hiện gã đã mặc Chiến Hạp lên người! Mười linh kiện binh khí đã biến hóa thành một bộ chiến giáp. Đương nhiên, đây không phải chiến giáp tầm thường, nó tản ra ánh sáng thấu triệt, nhìn qua phảng phất trong suốt.
Chiến giáp tựa như từng mảnh vảy rồng hợp thành, đặc biệt là cánh tay phải của gã, từng tầng từng tầng chồng chất đến tận bàn tay, một cái mõm rồng há to gào thét, vươn ra mũi kiếm quái dị. Ngay khi hoàn thành biến hóa, những tia hồ quang lưu động bên trong chiến giáp, khiến nó vốn đã bán trong suốt lại càng thêm rõ ràng.
"Thập Phương Giai Sát!" Ninh Hạo Thiên, tựa Chiến Thần, phát động sát chiêu kinh thiên.
Thiên địa biến sắc, khí lưu bị khuấy động kịch liệt cuộn trào. Giang Thần, thân là mục tiêu của tất cả những điều này, không còn đường trốn chạy, không thể tránh khỏi.
"Năm đó trận đầu, Thiên Đạo Chiến Hạp bại dưới tay ngươi, hôm nay quyết chiến, ta sẽ lấy mạng ngươi!" Ninh Hạo Thiên dẫn động thế năng trong thiên địa, tất cả phảng phất đã trở thành chắc chắn.
"Ta đi tới hôm nay, cái giá ta phải trả tuyệt đối không phải ngươi có thể tưởng tượng. Đánh vỡ nguyền rủa, Phật Tâm Đạo Cốt, luyện thành Tứ Khí, ngươi cho rằng chỉ cần tùy tiện trốn ở một góc khổ luyện một thời gian là có thể trở thành đối thủ của ta sao?"
"Ngươi sai rồi, ngươi mãi mãi cũng là kẻ bại trận."
Giang Thần bình thản ung dung, kích hoạt Lôi Hỏa trạng thái, sấm sét tựa xích sắt đầy trời bùng nổ.
"Luân Hồi Kiếp!" Giang Thần chủ động tiến lên nghênh đón, rõ ràng là muốn cứng đối cứng.
"Ngươi muốn chết!" Ninh Hạo Thiên không còn giữ lại nữa, vận chuyển sức mạnh Nhị Khí Tinh Cung, dù không có đạo pháp, nhưng sự tăng cường mang lại là cực lớn. Tựa như sấm sét giữa trời quang, Thập Phương Giai Sát càng thêm kinh khủng.
Cuối cùng, hai người va chạm vào nhau, tựa như nhật nguyệt va chạm, thiên địa nứt toác!
Đám người Tân Thiên Thành chìm vào một vùng tăm tối. May mắn thay, tình trạng đó không kéo dài bao lâu, quang minh lần nữa khôi phục. Bọn họ không thể chờ đợi được nữa mà nhìn lại, liền thấy một màn khó tin.
Chiến giáp của Ninh Hạo Thiên đang không ngừng bong tróc, các linh kiện trở lại vào trong chiến hạp. Máu tươi chảy dài trên mặt gã, tóc dài ngổn ngang, trông có vẻ chật vật vài phần.
Giang Thần ngoài khí tức có chút hỗn loạn, lại hoàn toàn vô sự.
"Thật hay giả?" Ninh Hạo Thiên, kẻ am hiểu cận chiến, trong màn cứng đối cứng lại nhận lấy kết cục như vậy, vậy thân thể của Giang Thần đệ đệ này rốt cuộc mạnh đến mức nào?
"Ta đã từng chém giết sáu đối thủ Tinh Cung, ngươi cho rằng một Tinh Cung thì đáng gờm lắm sao?" Giang Thần chế giễu nói.
Hiện tại Ninh Hạo Thiên có lẽ không hề đơn giản. Nhưng Giang Thần, kẻ đã đánh vỡ nguyền rủa, Dục Hỏa Trùng Sinh, lẽ nào lại đơn giản sao? Từ khi sống lại đến nay, ngoại trừ Vạn Sơ Thánh Nữ có thể đánh ngang tay, trong hàng ngũ Tinh Tôn, ai là đối thủ của hắn?
"Phân thắng bại đi." Máu tươi trên mặt Ninh Hạo Thiên biến mất, toàn thân gã kim quang lấp lóe. Đám người kinh ngạc thốt lên liên tục, biết rằng gã sắp tiến vào trạng thái Thần Thiên Binh.
Quả nhiên, Ninh Hạo Thiên rất nhanh lại mặc giáp ra trận, so với Chiến Hạp vừa nãy, khí tức mang lại càng mạnh mẽ hơn. Những kẻ ủng hộ Ninh Hạo Thiên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vấn đề đã không còn lớn nữa.
"Thiên Hùng Giả truyền thừa, chỉ có thế này thôi sao?" Thế nhưng Giang Thần vẫn như cũ rất thất vọng, lắc đầu nói: "Đây chính là trạng thái mạnh nhất của ngươi sao?"
"Đừng khinh người quá đáng!" Ninh Hạo Thiên nổi giận gầm lên, nhanh như tia chớp lao đến trước mặt Giang Thần, nắm đấm bọc thép đánh ra. Dựa theo kinh nghiệm thuở nào, cú đấm này sẽ khiến Giang Thần thổ huyết.
Đùng! Thế nhưng, mắt thấy sắp đắc thủ, Giang Thần lại đỡ được cú đấm này, bắt đầu phân cao thấp với gã.
"Thần Thiên Binh, chỉ có khi tiến vào Tinh Tôn, lấy tùy ý hai loại trong Tứ Khí để kích hoạt." Giang Thần vừa nãy đã biết được tình huống Thần Thiên Binh của gã. "Sức mạnh một Tinh Cung làm năng lượng cho Thần Thiên Binh, nhưng nếu muốn đánh bại ta, chỉ cao hơn một Tinh Cung là vô dụng."
Trong màn phân cao thấp, Giang Thần đạt được thượng phong, tấm thép bị năm ngón tay hắn nắm chặt bóp đến biến dạng. Mặt Ninh Hạo Thiên dữ tợn, cực độ không cam lòng.
"Ngươi nếu như có thể lĩnh ngộ đạo pháp, phối hợp Thần Thiên Binh, sẽ thuận buồm xuôi gió. Đáng tiếc trong vòng một năm, ngươi chỉ có thể tinh thông một hạng, thật sự là đáng tiếc." Giang Thần nhìn mặt gã, liên tục cười lạnh, vừa phát lực, vừa muốn phá vỡ nội tâm gã. "Nếu như là ta, trong vòng nửa năm ta đã có thể tinh thông hai hạng."
Nghe nói như thế, Ninh Hạo Thiên hoàn toàn không thèm để ý, bất chấp hậu quả, thôi thúc tất cả sức mạnh. Thế nhưng, bất kể gã triển khai loại sức mạnh nào vẫn luôn tự hào, đều không làm nên chuyện gì. Giang Thần trước mắt tựa như Thần Phật, căn bản không phải gã có thể lay chuyển.
"Đi chết!" Ninh Hạo Thiên cố nén đau đớn, tay còn lại của gã nắm thành quyền, đánh ra. Thế nhưng kết quả vẫn như cũ, nắm đấm bị Giang Thần đỡ lấy. Đồng thời trong khoảnh khắc này, hắn vặn bung hai tay Ninh Hạo Thiên, khiến vai gã trật khớp, rơi vào trạng thái vô lực.
Thời khắc này, Tân Thiên Thành không nghe được bất kỳ âm thanh nào.
"Ngươi, mãi mãi cũng là bại tướng dưới tay ta." Giang Thần nói xong, hắn bất chấp tất cả, thiêu đốt sức mạnh của bản thân.
Từ nắm đấm bị nắm chặt, giáp vàng trên người Ninh Hạo Thiên lần nữa tan vỡ. Cùng lúc đó, thân thể gã cũng bị Lôi Hỏa hủy diệt.
Thiên Lôi Trúc — nơi chữ nghĩa khai thiên lập địa