Chuyện Đại Dẫn phải nộp tuế cống cho người Đột Quyết, chưa qua bao lâu liền đã truyền ra.
Trên triều đường, hoạn quan can chính, văn quan thế lớn.
Văn thần đứng đầu là Thừa tướng Liễu Thanh Hà đã xảy ra xung đột nhiều lần với võ tướng.
Văn thần đều tán thành nộp tuế cống để tránh dấy lên chiến hỏa, cộng thêm hoạn quan ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, khiến cho quân vương không hề có dự định đánh một trận với bọn họ.
Võ tướng thì cho rằng, tiếp tục như vậy chỉ sẽ khiến người Đột Quyết ngày càng càn rỡ, cũng không có lợi cho biên quan ổn định.
Nhưng từ sau khi Diệp Tuyên chết, văn quan kéo bè kết phái, lấy lý do võ tướng thế lớn sẽ dần sinh lòng không thần phục, nhiều lần can gián.
Quân vương hôn hối lo lắng ngôi vị hoàng đế của mình không vững, nghe tin lời sàm tấu không ngừng làm suy yếu quyền lợi của võ tướng, chi tiêu nuôi quân đội cũng bị giảm rồi lại giảm, đến lúc này, thế mà không có ai để phái đi.
Võ tướng tuy căm hận không thể nhặt bảo kiếm, giữ cửa ải quê hương, nhưng cũng không thể nại hà.
Hơn nữa quân vương thích hưởng lạc, khắp nơi xây dựng hành cung, dẫn đến quốc khố trống rỗng, đành phải tăng thuế.
Các loại thuế thu đều tăng trưởng ba thành trở lên, thuế trà, muối các loại thuế thương nghiệp là nặng nhất, thế mà tăng trưởng năm thành!
Bách tính nhất thời oán than dậy đất.
Dung Chiêu vốn định cắn răng, mua lại viện tử vị trí tốt kia, nhưng không ngờ ngắn ngủi nửa tháng, thuế nhà đều tăng ba thành!
Lần này liền vượt xa dự tính của nàng.
Nàng suy đi nghĩ lại, vẫn muốn mua viện tử rẻ hơn chút. Cho dù vị trí kém chút, sau này bán đi khó khăn, nhưng như vậy liền có đủ bạc để sang một gian cửa tiệm, làm chút buôn bán nhỏ.
Nàng liền lại đi nha hành một chuyến.
Chưởng quầy thấy nàng vừa đến, liền lộ ra nụ cười.
"Tiểu lang quân ngồi một lát." Ông ta vội vàng mời nhóm Dung Chiêu ngồi xuống, lại gọi gã sai vặt dâng trà.
Trà là trà cũ, mùi vị không tốt, vừa mới vào miệng, Dung Chiêu liền lờ mờ nhíu mày.
Dung Tề tuy chỉ là thân phận tú tài, nhưng cửa tiệm trong nhà thu hoạch tốt, ăn mặc chi tiêu luôn luôn chú trọng, lại chưa từng hà khắc Dung Chiêu, mọi chi tiêu đều là đồ tốt.
Ông lại là người yêu trà, kén chọn vô cùng, trà trong nhà đều vô cùng danh quý.
"Tiểu lang quân suy nghĩ thế nào rồi?" Chưởng quầy thấy nàng đặt chén trà xuống, cười hỏi.
Dung Chiêu xoay chén trà một cái, liếc mắt nhìn hình vẽ hoa mai trên sứ trắng, lúc này mới nhàn nhạt cười: "Lần này tới đây, là muốn thương đàm kỹ càng việc này với chưởng quầy."
Chưởng quầy nghe nàng nói như vậy, lập tức cười híp mắt: "Không biết tiểu lang quân nhìn trúng đều là gian viện tử nào?"
"Chưởng quầy có chỗ không biết, tiểu lang quân chúng ta muốn bàn với ông, cũng không chỉ là một mối làm ăn viện tử này." Trương thúc mở miệng nói.
"Ồ?" Chưởng quầy vẻ mặt ân cần: "Vậy tiểu lang quân là còn muốn mua sắm thêm cái gì? Cứ việc nói ra, kẻ hèn này nhất định tìm được cho ngài."
"Thực không dám giấu giếm, ta còn muốn mua một gian cửa tiệm." Dung Chiêu ngước mắt nhìn chưởng quầy.
Đối phương lập tức mắt đều sáng lên.
Cửa tiệm trong thành Kim Lăng, tấc đất tấc vàng, giá cả còn đắt hơn viện tử một chút.
Ông ta yên lặng tính toán đơn làm ăn này phải kiếm bao nhiêu, lại nghe thấy Dung Chiêu tiếp tục nói: "Cửa tiệm ta muốn mua, thứ nhất là vị trí phải tốt, có thể làm chút buôn bán nhỏ, thứ hai là phía sau cần phải có nhà ở, có thể ở người."
Chưởng quầy vừa nghe có chút ngẩn ra, cửa tiệm như vậy trong thành Kim Lăng kỳ thực cũng không hiếm thấy, nhưng đều ở nơi khá hẻo lánh, thích hợp cho một số thương nhân nhỏ tiền bạc không dư dả, không sắm nổi nhà ở.
Những cửa tiệm vị trí tốt kia, đa phần đều không thỏa mãn điều kiện này.
Dù sao có số tiền dư thừa này, không bằng đi mua một tiểu viện một gian, vừa thoải mái vừa an toàn.
Dung Chiêu thấy ông ta nhíu mày, chậm chạp không mở miệng, liền nói: "Sao vậy, chưởng quầy không làm được mối làm ăn này sao?"
Đối phương cắn răng, mở miệng nói: "Tiểu lang quân, trong tay ta giờ phút này cũng không có cửa tiệm như vậy, có thể cho ta đi tìm xem không?"
"Đó tự nhiên là có thể." Dung Chiêu gật đầu: "Có điều, nhiều nhất hai ngày, quá hạn không chờ, nếu ông có thể tìm được cửa tiệm thỏa mãn điều kiện, vậy thì trước khi mặt trời lặn ngày kia, đến khách điếm Đỉnh Phong tìm ta."
"Đã rõ."
Dung Chiêu đứng dậy muốn đi, nhớ tới cái gì lại quay đầu nhìn về phía ông ta: "Còn chưa thỉnh giáo tên họ chưởng quầy."
"Thỉnh giáo không dám nhận, ta họ Hà, tên là Hà Phú Niên."
Hà Phú Niên nhìn thấy thanh niên chi lan ngọc thụ gật đầu, nhàn nhạt nhả ra hai chữ: "Dung Chiêu."
Sau đó nàng liền đứng dậy rời đi.
Mãi cho đến khi Dung Chiêu lên xe ngựa, Hà Phú Niên mới xoay người về nội đường, lật sổ sách đi.
Xe ngựa xuyên qua phố xá sầm uất, chạy về phía khách điếm Đỉnh Phong.
Lệ Nương nhìn Dung Chiêu nhắm mắt dưỡng thần, có chút khó hiểu: "Tiểu nương tử, vì sao ngài muốn mua cửa tiệm như vậy?"
Dung Chiêu nghe vậy mở mắt ra: "Ta định sang lại gian hung trạch kia."
Lệ Nương nghe nàng nhắc tới việc này, không khỏi cả người cứng đờ, luồng khí lạnh quen thuộc kia lại xộc lên đỉnh đầu!
Dung Chiêu nhìn nàng cười rộ lên: "Ta hiểu cô không dám ở đó, cho nên nhà ở phía sau cửa tiệm là chuẩn bị cho cô."
"Cũng... cũng không có không dám..." Trong miệng nàng nói như vậy, nhưng thân thể lại nổi da gà: "Nhưng mà, tiểu nương tử không sợ sao?"
"Không sợ." Dung Chiêu vén rèm che nắng lên, nhìn tiếng người ồn ào bên ngoài, giọng nói rất nhẹ: "Quỷ không có gì đáng sợ, đáng sợ là lòng người."
Lệ Nương nghe nàng nói như vậy, nhất thời không hiểu.
Dung Chiêu trước đó cũng không cho nàng biết, mình vì sao lại ngàn dặm xa xôi đi tới Kim Lăng.
Thấy nàng khó hiểu, Dung Chiêu liền cười cười với nàng, cái gì cũng không nói.
"Tiểu nương tử đã dám ở, vậy ta cũng dám! Huống chi, ta còn phải chăm sóc sinh hoạt và ba bữa cơm của ngài." Lệ Nương quyết tâm.
Lại thấy Dung Chiêu lắc đầu: "Lại là không cần làm những việc này cho ta, ta để cô đi theo ta cùng nhau, cũng không phải thật sự muốn coi cô như nha hoàn sai bảo."
Nàng cười nói: "Muốn học làm buôn bán không?"
Lệ Nương trong nháy mắt mở to mắt, trong mắt nổi lên sự hướng về.
"Muốn thì ta dạy cô."
Lệ Nương bỗng nhiên gật đầu, nhớ tới cái gì lại hỏi: "Vậy chưởng quầy có thể tìm được cửa tiệm như vậy không?"
"Không biết." Dung Chiêu lắc đầu.
Lệ Nương mong hai ngày, gần như mòn mỏi, rốt cuộc vào chiều ngày thứ hai, mong được Hà Phú Niên tới.
Bốn người ngồi xuống ở khách đường, Dung Chiêu gọi một bình trà.
Hà Phú Niên dường như khát dữ lắm, ngửa đầu uống cạn một chén trà ấm, thở đều hơi mới nói: "Tiểu lang quân, ta là tới báo tin vui cho ngài đây!"
Dung Chiêu uống một ngụm trà, mỉm cười: "Cửa tiệm tìm được rồi?"
Hà Phú Niên gật đầu mạnh: "Ta tốn tròn hai ngày, đi khắp tất cả cửa tiệm chờ định giá ở khu trù phú nhất thành Kim Lăng, lúc này mới tìm được một gian thỏa mãn điều kiện."
Ông ta cố ý dừng lại một chút, lại thấy đối phương căn bản không tiếp lời.
Đành phải tiếp tục nói: "Vốn là một đôi vợ chồng già mở tiệm thuốc, giá cả luôn luôn công đạo, chất lượng dược liệu lại tốt. Kết quả năm nay thuế phú ngày càng nặng, mắt thấy sắp thu không đủ chi, cho nên hai ông bà liền định đóng cửa tiệm, về quê dưỡng lão rồi."
Dung Chiêu gật đầu: "Tiền bạc bao nhiêu?"
Hà Phú Niên mặt dày, đầy mặt thịt ngang: "Hai ông bà này bổn phận lắm, giá cả vô cùng công đạo, năm trăm lượng bạc trắng là được."
"Năm trăm lượng?" Lệ Nương kinh hô ra tiếng: "Có thể mua mười gian cửa tiệm ở quê ta rồi, bọn họ sao không đi cướp đi!"
Hà Phú Niên sắc mặt không đổi: "Tiểu nương tử nói đùa, cửa tiệm thành Kim Lăng chúng ta rẻ cũng có, nhưng khu trù phú nhất kia, luôn luôn cung không đủ cầu. Bên này cô nói không cần, lập tức sẽ có người tranh nhau muốn."
Dung Chiêu đặt chén trà xuống: "Vậy thì đi xem một chút đi."
Nàng trước đó đã tìm hiểu giá cả cửa tiệm trong thành Kim Lăng, quả thực đắt đến líu lưỡi!
Cho dù vị trí kém cũng phải một trăm lượng trở lên, huống chi là loại phía sau có nhà ở này.
Đi xem qua mới biết, Hà Phú Niên cũng không nói dối.
Vị trí, kết cấu mọi thứ đều tốt, cũng rất mới, có thể thấy được hai ông bà kinh doanh dụng tâm.
Lão thái thái nhìn có chút không nỡ, thở dài một hơi: "Rốt cuộc sống ở đây hơn hai mươi năm, nếu không phải thế đạo này gian nan, chúng ta lại sao có thể bán cửa tiệm này về quê đi."
Lão gia tử tuổi tác đã cao, nhưng tinh thần quắc thước, nghe vậy chỉ gật đầu.
Dung Chiêu rất hài lòng với cửa tiệm, ngay tại chỗ liền giao tiền đặt cọc, ký khế ước với bên bán, đợi Hà Phú Niên đi nha môn đóng dấu xong, lại giao số bạc còn lại.
Lệ Nương nhìn từng tờ ngân phiếu mệnh giá lớn được trả ra, cũng là vẻ mặt đau lòng.
Trương thúc lại không cho là vậy, Dung Chiêu trước đó ở Hoài Huyện cũng giúp Dung gia liệu lý việc buôn bán, sổ sách tính rõ ràng không nói, trong kinh doanh cũng rất có một bộ phương pháp.
Hà Phú Niên cầm khế thư, mày dạn mặt cười.
Lại nghe thấy Dung Chiêu nói: "Một mối làm ăn đã chốt xong, vậy chúng ta lại bàn mối thứ hai."
Hà Phú Niên vội nhét khế thư vào trong tay áo: "Tiểu lang quân mời nói."
"Ta định sang lại gian hung trạch kia."
Hà Phú Niên lập tức mở to mắt, không dám tin nhìn nàng, ông ta gian nan nuốt nước miếng: "Tiểu lang quân đã nghĩ kỹ chưa?"
Dung Chiêu gật đầu: "Có điều, về giá cả, còn phải thương lượng."
Hà Phú Niên vội nói: "Bạc trắng bốn trăm lượng, đã là giá thấp nhất rồi."
Dung Chiêu không hoảng không loạn: "Nếu ta đoán không sai, chủ nhân lúc này của gian viện tử kia, hẳn là Hà chưởng quầy ông đi?"
Nhắc tới cái này, Hà Phú Niên liền một bụng lửa.
Lúc đầu chủ nhân gian viện tử kia tìm tới cửa, nhờ ông ta tìm người mua, do ông ta ra giá thấp hơn hai thành so với viện tử cùng vị trí, Hà Phú Niên liền tưởng mình nhặt được món hời, ông ta lại ép một thành giá thăm dò, không ngờ đối phương một lời đáp ứng.
Ông ta vốn định tự mình dọn vào, kết quả ngủ đến nửa đêm, trên cửa sổ đột nhiên in bóng người, tiếng gió chấn động mạnh, thổi tắt cả nến đang cháy trong phòng!
Dọa ông ta gan mật đều nứt, khoác áo bào, đai lưng còn chưa thắt xong liền xông ra ngoài.
Sau đó lại lén mời đạo sĩ tới xem qua, đạo sĩ chỉ nói là hung trạch, oán khí người chết không thể hóa giải, tiếp tục ở xuống hoặc có họa huyết quang!
Ông ta suýt cắn nát một hàm răng, người mua lại sau khi nhận được bạc liền rời khỏi Kim Lăng, như trâu đất xuống biển, tìm khắp không thấy rồi.
Hà Phú Niên nhìn tiểu lang quân sắc mặt như thường trước mắt, thở dài một hơi: "Sao ngài biết được, nhà là của ta?"
"Đơn giản, hôm đó ta nói báo quan, ông đã ngăn cản ta."
Phải rồi, nếu không phải nhà của mình, báo quan cũng không ảnh hưởng gì đến ông ta.
Ông ta thở dài một hơi thật dài.
"Nghĩ đến Hà chưởng quầy hẳn cũng không muốn hung trạch cứ nện ở trong tay mình, vậy chi bằng bán rẻ chút cho ta đi. Dù sao, nếu sau này tìm một người không biết chuyện, bán cho hắn xong nói không chừng sẽ rước lấy một thân quan ti, không bằng bán cho ta, ta nhất định không tìm Hà chưởng quầy gây phiền toái."
Hà Phú Niên bị nàng thuyết phục rồi!
Nếu sau này bán cho người khác, đối phương sau đó phát hiện nói không chừng sẽ gây ra phiền toái gì, bán cho Dung Chiêu ngược lại là tiền trao cháo múc.
"Vậy... ngài định ra bao nhiêu bạc?"
Dung Chiêu mỉm cười: "Hai trăm lượng."
Hà Phú Niên suýt nữa không thở nổi, ông ta lảo đảo đứng dậy: "Bao nhiêu?"
Lúc đầu ông ta mua, cũng là mua vào ba trăm lượng, tiểu lang quân này vừa mở miệng, mình liền lỗ một trăm lượng.
Lệ Nương ở sau lưng Dung Chiêu nhìn dáng vẻ quẫn bách của Hà Phú Niên, đều sắp cười ra tiếng.
Trương thúc cũng là nhịn không được cười.
Dung Chiêu lại uống một ngụm trà, nước trà đã nguội, vào miệng có chút chát: "Tính kỹ ra, Hà chưởng quầy, ông không lỗ."
Nàng chậm rãi nói: "So với nện ở trong tay, không dám bán cũng không dám ở, còn không bằng bán rẻ cho ta. Dù sao, nếu đợi thanh danh hung trạch truyền ra ngoài, đến lúc đó ông lại đến tìm ta, ta chính là ngay cả hai trăm lượng cũng không muốn bỏ ra đâu."
Hà Phú Niên mở to mắt, đây phảng phất là uy hiếp trắng trợn!
Tiểu lang quân này, nhìn thì chi lan ngọc thụ, làm lên buôn bán, tâm can này còn đen hơn quạ đen!
Ông ta cắn răng, do dự một lát sau, vẫn nhắm mắt gật đầu.
Thế là, Dung Chiêu dùng bảy trăm lượng bạc, mua một gian cửa tiệm thịnh vượng và một gian viện tử, từ đây liền dừng chân ở thành Kim Lăng.