**CHƯƠNG 140: CỰU CHÍ ĐÃ QUÊN**
Minh Nghiễn Chu xuống ngựa ngay tại đầu đường, không để Lăng Du đi theo, một mình rảo bước dọc theo con phố tiến vào trong.
Nương theo bóng đêm, hắn ẩn mình trong con hẻm nhỏ đối diện Ngu phủ, thời khắc lưu ý động tĩnh bên ngoài.
Ánh trăng dần đậm, trước mắt là một mảnh tối tăm, ánh nến trước cửa Ngu phủ không soi tới chỗ hắn. Không biết đã đợi bao lâu nhưng vẫn chưa thấy Ngu Lan Xuyên về nhà, Minh Nghiễn Chu nhắm mắt, trong lòng ẩn ẩn bất an.
Lại đợi thêm nửa ngày, mới nghe thấy tiếng bánh xe nghiến qua mặt đường truyền đến. Hắn nghiêng mặt, liếc mắt nhìn ra ngoài, thấy Ngu Lan Xuyên bước xuống từ xe ngựa, trong lòng Minh Nghiễn Chu lúc này mới nhẹ nhõm đôi chút.
Hắn di chuyển bước chân tới gần Ngu Lan Xuyên. Tần Cảnh Vân nhận ra phía sau có người tới, kiếm trong tay đang định tuốt khỏi vỏ liền bị Minh Nghiễn Chu đè lại. Hắn cau mày, thấp giọng nói: “Là ta, vào trong rồi nói!”
Thần sắc Ngu Lan Xuyên nghiêm lại, sau đó bất động thanh sắc dẫn hắn bước qua ngạch cửa, đi vào trong phủ.
Tần Cảnh Vân nhìn theo từ phía sau, thấy bên cạnh Ngu Lan Xuyên rốt cuộc cũng có người đồng hành, không khỏi mỉm cười.
Bên tai vang lên tiếng đóng cửa, Minh Nghiễn Chu cũng không mở miệng, chỉ đi theo sau lưng Ngu Lan Xuyên.
Trong lòng Ngu Lan Xuyên lấy làm lạ, dẫn hắn đến trung đường, lại xoay người dặn dò tiểu tư dâng hai chén trà lên, lúc này mới ngồi xuống đối diện Minh Nghiễn Chu.
Minh Nghiễn Chu dựa vào ghế thái sư, màu mắt bình tĩnh.
Ngu Lan Xuyên thấy hắn như vậy, do dự một lát mới mở miệng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Minh Nghiễn Chu nghe vậy, chậm rãi nói: “Không có chuyện gì, chỉ là hôm nay đột nhiên thèm rượu.”
Ngu Lan Xuyên không khỏi bật cười: “Vậy thì không khéo rồi, hai vò Xuân Hoa Nhưỡng cuối cùng trong nhà ta mấy hôm trước đã vào bụng ta và ngươi rồi.”
“Lại không có rượu sao?” Minh Nghiễn Chu nhếch môi.
“Trong Thái Thân Vương phủ của ngươi không có rượu, lại phải tới chỗ ta để xin sao?”
Đúng lúc tiểu tư bưng khay trà lên, hai người đều ngậm miệng.
Minh Nghiễn Chu liếc nhìn chén trà cũ bên cạnh, thần tình giãn ra: “Thái Thân Vương phủ có rượu, chỉ là không có người uống cùng ta.”
Ngón tay Ngu Lan Xuyên khựng lại, khi ngước mắt lên sắc mặt đã như thường: “Lần sau ngươi mở miệng sớm chút, ta nhất định sẽ chuẩn bị trước rượu ngon đồ nhắm, chờ ngươi qua phủ cùng đàm đạo.”
Minh Nghiễn Chu bưng chén trà trong tay, tựa như vô tình nói: “Ngươi hiện giờ đang làm gì?”
“Bận rộn mấy tháng, vụ án triều thần tham ô vừa mới thẩm lý xong.”
“Ta không nói cái này.” Minh Nghiễn Chu nhìn hắn: “Gần đây ngươi đột nhiên cực lực lấy lòng Liễu Thanh Hà và Trương Đàm, mục đích là gì?”
Trong lòng Ngu Lan Xuyên giật thót, hồi lâu chưa từng mở miệng. Từ góc độ của Minh Nghiễn Chu nhìn sang, chỉ thấy ý cười trên mặt hắn từng chút một thu lại.
Đặt chén trà lên bàn, Ngu Lan Xuyên cười một tiếng: “Vì sao ta không thể giao hảo với đám người Trương Đàm?”
Giọng điệu Minh Nghiễn Chu vẫn ôn hòa: “Đám người Trương Đàm thao túng triều chính, lũng đoạn con đường can gián của ngôn quan; lại bôi nhọ công lao của võ tướng, cực lực chủ trương cầu hòa với Đột Quyết, khiến Đại Dẫn đánh mất mấy tòa thành trì. Kẻ tiểu nhân như thế, sao xứng làm bạn?”
Trong mắt hắn tràn đầy vẻ thấu hiểu: “Ngươi cố ý tiếp cận hắn, rốt cuộc có tính toán gì?”
Ngu Lan Xuyên nhìn gương mặt bạn tốt, rốt cuộc nuốt xuống lời định nói, chỉ khẽ cười nhạo một tiếng: “Đâu ra cố ý tiếp cận, ta xưa nay đều làm theo ý mình.”
Ngón tay trong tay áo Minh Nghiễn Chu chậm rãi cuộn lại.
“Kẻ chỉ biết a dua nịnh hót như Tôn Như Hải còn có thể nhờ giao hảo với bọn họ mà được đề bạt, ta có tài học có thủ đoạn, vì sao lại không thể?”
“Ngươi hiện giờ cũng đã quan cư tam phẩm.”
“Trên chốn quan trường này, một sớm không cẩn thận liền sẽ vạn kiếp bất phục, ta tìm một chỗ dựa vững chắc thì có gì sai?” Ngu Lan Xuyên trầm mặt, trong đôi mắt đều là hàn ý lẫm liệt.
Đèn lồng dưới hành lang theo gió đung đưa tua rua, hắt xuống phiến đá trước cửa những cái bóng mông lung.
Minh Nghiễn Chu đứng dậy, chỉ vào chén trà kia: “Ngươi khổ tâm luồn cúi mấy tháng, vì sao uống vẫn là trà cũ? Đám người Liễu Thanh Hà đã quyền thế ngập trời, sao chưa thấy ngươi được chia nửa phần vinh quang từ bọn họ?”
Thần tình hắn nghiêm nghị, trong mắt đều là vẻ tìm tòi nghiên cứu: “Rốt cuộc ngươi có tính toán gì?”
Ngu Lan Xuyên rũ mắt, đốt ngón tay cứng đờ.
Minh Nghiễn Chu đi tới gần hơn, đứng trước mặt hắn: “Huynh trưởng ta từng nói ngươi mong ta tỉnh lại, mong ta và ngươi cùng nhau lật lại bản án cho lão sư. Hiện giờ ta tỉnh rồi, vì sao ngươi còn muốn gạt ta?”
Ngu Lan Xuyên tức khắc khàn giọng, hồi lâu sau hắn mới ngước mắt: “Nếu Nhị điện hạ nghĩ như vậy mà trong lòng dễ chịu hơn chút, vậy cứ nghĩ như thế đi.”
Hắn bưng chén trà lên, xốc nắp chén chậm rãi gạt bọt nước, không ai nhìn thấy móng tay hắn đã sớm vì dùng sức mà trắng bệch.
Minh Nghiễn Chu nhìn thần sắc như thường của hắn, rốt cuộc nhếch môi cười: “Ngươi cho rằng vài câu này liền có thể khiến ta nghi ngờ ngươi sao?”
Ngu Lan Xuyên không mở miệng, trong lòng lại chua xót không thôi.
“Ta quen biết ngươi năm mười ba tuổi, đến nay đã tròn mười lăm năm, ngươi làm người thế nào ta rõ ràng nhất!”
Ngu Lan Xuyên ngước mắt, trong mắt dường như là châm chọc: “Nhị điện hạ, ta và ngươi tính ra chỉ mới quen biết bất quá năm năm, đừng quên ngươi có hơn mười năm là nằm trên giường bệnh, nhân sự không biết!”
Lời này sao có thể không tính là lời công tâm?
Minh Nghiễn Chu tuy không đến mức vì vậy mà thương tâm, nhưng rốt cuộc có chút thất thần: “Khi đó không phải ngươi thường tới Vương phủ, chờ ta tỉnh lại sao?”
“Đó là trước kia.” Ngu Lan Xuyên buông chén trà đứng dậy, hai người cách nhau bất quá một cánh tay: “Hiện giờ tiền trần đã chết, cựu chí đã quên, Nhị điện hạ chớ nên khuyên giải nữa!”
Minh Nghiễn Chu chưa từng mở miệng, một lát sau, hắn dời mắt, đi ra phía ngoài: “Hôm nay ta không cãi nhau với ngươi, đợi mấy ngày nữa ngươi nghĩ kỹ chúng ta lại nói chuyện.”
“Không cần.” Ngu Lan Xuyên không dám nhìn bóng lưng hắn, chỉ nắm chặt tay khắc chế run rẩy, cao giọng nói: “Đạo bất đồng, bất tương vi mưu!”
Bước chân Minh Nghiễn Chu khựng lại, nhưng không quay đầu, một lát sau nhấc chân chậm rãi đi về phía cửa phủ.
Ngu Lan Xuyên thấy hắn đi xa, lúc này mới mất hết sức lực, tay chống lên bàn, cứng đờ người ngồi xuống chiếc ghế thái sư phía sau.
Hắn rũ mắt, khẽ cười một tiếng: “Con đường này gian nan, lần này cứ để một mình ta đi thôi. Ngươi đã nằm trên giường bệnh hơn mười năm, cũng nên đổi người khác tới góp sức cho Đại Dẫn rồi!”
……
Minh Nghiễn Chu đi tới đầu phố, Lăng Du vội đón lên: “Nhị điện hạ, Ngu đại nhân có nói gì không?”
Minh Nghiễn Chu lắc đầu: “Chưa từng, hôm nay hắn có chút mệt mỏi.”
“Vậy sao.” Lăng Du gật đầu: “Vậy khi nào chúng ta lại đến?”
“Mấy ngày này sẽ không tới nữa.” Minh Nghiễn Chu nhận lấy dây cương, quấn vào cổ tay: “Tìm vài người nhìn chằm chằm Ngu Lan Xuyên, hắn nếu có gì dị thường mau tới báo cho ta biết.”
“Vâng.” Lăng Du đáp, sau đó hai người xoay người lên ngựa.
Minh Nghiễn Chu ngồi trên lưng ngựa, giật dây cương, khóe môi gợi lên ý cười ẩn hiện: “Nói dối cũng không biết, đúng là uổng công lớn thêm vài tuổi!”
Sau đó hai người một trước một sau, giục ngựa rời đi.
……
Đêm khuya ngày hôm sau, một mũi tên nhọn xé gió lao tới, cắm phập vào cánh cửa trong nơi ở của Cổ Tề Nguyệt.
Đuôi tên khẽ run rẩy, mang theo dư âm hồi lâu mới dứt.
Mà phong thư không có lạc khoản ghim trên đầu mũi tên bị gió thổi bay một góc, chờ đợi người phát hiện……
Đêm nay Cổ Tề Nguyệt lại chưa từng xuất cung.
Vinh Thành Đế tái phát bệnh ho, Thái Y Viện đang ở trong tẩm cung chẩn trị cho ông.
Trần Nhượng cùng hắn đều đứng ở cửa chờ đợi, thấy thần tình hắn đạm nhiên, Trần Nhượng mỉm cười: “Đại nhân nhìn qua đối với bệnh tình của Bệ hạ, dường như cũng không lo lắng?”
“Cần gì lo lắng?” Cổ Tề Nguyệt liếc hắn một cái: “Bệ hạ cát nhân thiên tướng, nhất định có thể bình an vô sự. Hơn nữa Y chính Thái Y Viện là Vương đại nhân y thuật cao siêu, tự nhiên thuốc đến bệnh trừ.”
“Đại nhân nói chuyện xưa nay kín kẽ không một kẽ hở.” Câu này nghe qua đảo giống như khen ngợi.
Cổ Tề Nguyệt cũng không phản bác, chỉ vuốt cằm nói: “Không so được với Trần đại nhân, ngược lại rất hay vô sự sinh phi.”