Virtus's Reader
Thanh Châu Tuyết (青州雪)

Chương 177: CHƯƠNG 175: VÀO NGỤC

Vinh Thành Đế lại đưa mắt nhìn về phía Ngu Lan Xuyên đang quỳ dưới sảnh, chỉ thấy sống lưng hắn thẳng tắp, thần sắc trên mặt thản nhiên, dường như không hề biết sai.

Nghĩ đến nguyên nhân hắn che giấu cho Trần Nhượng lại là muốn biết quá trình vụ án Thanh Châu, trên mặt Vinh Thành Đế lập tức lại hiện lên vẻ giận dữ: “Ngu Lan Xuyên, Trẫm tin tưởng ngươi như vậy, ngươi báo đáp Trẫm như thế sao?”

Ngu Lan Xuyên không biện bác, chỉ cúi người bái lạy, giọng nói bình tĩnh: “Vi thần biết sai, xin Bệ hạ trách phạt.”

Vinh Thành Đế thấy thế, trong lòng càng thêm phẫn nộ, ông ta đứng dậy phất tay áo: “Đã như vậy còn chờ gì nữa, lôi ra ngoài chém đi!”

Trên mặt Liễu Thanh Hà nổi lên ý cười nhàn nhạt, ông ta xoay người liền đi vào trong hàng ngũ văn quan.

Bá quan phía sau im như ve sầu mùa đông.

Ngu Lan Xuyên thẳng sống lưng chờ thị vệ đến bắt người, dường như không cảm thấy hình phạt này của Vinh Thành Đế quá nặng.

Minh Nghiễn Chu đột ngột ngước mắt, giờ khắc này chàng không thể nhẫn nại được nữa, nhưng bước chân vừa động, liền nghe thấy một giọng nói vang lên: “Không thể, Bệ hạ!”

Trong mi mắt nhuốm chút kinh ngạc, Minh Nghiễn Chu ngước mắt nhìn sang.

Chỉ thấy Triệu Dụ bước ra khỏi hàng, ông ta chắp tay thi lễ với Vinh Thành Đế, sau đó đứng dậy nhìn về phía Ngu Lan Xuyên: “Bệ hạ xin bớt giận, Ngu Lan Xuyên đã tự trình tội trạng, vậy ngục Đô Sát Viện phải thẩm vấn, đợi quy trình này đi xong mới có thể phán hình. Hơn nữa vụ án Trương Đàm còn chưa sáng tỏ, hiện giờ hay là giao vụ án Ngu Lan Xuyên cho vi thần cùng tra xét, nghĩ đến có lẽ sẽ làm ít công to!”

Thần sắc Vinh Thành Đế khó coi.

Ngu Lan Xuyên dường như không ngờ Triệu Dụ sẽ nói đỡ cho hắn, hắn hơi rũ mắt không mở miệng.

Triệu Dụ thấy Vinh Thành Đế cũng không lên tiếng, lại tiếp tục nói: “Bệ hạ minh giám, tội thần Trương Đàm hiện giờ ngày ngày đều lớn tiếng mắng chửi trong ngục Đô Sát Viện, bất luận vi thần thẩm vấn thế nào hắn cũng không chịu mở miệng, hơn nữa hắn vốn là trọng thần trong triều, phạm lại là tội đại bất kính, vi thần cũng thực sự khó xử…”

Giọng ông ta càng nói càng thấp, trong mi mắt nhuốm chút vẻ xấu hổ: “Hiện giờ từ chỗ Ngu Lan Xuyên ngược lại tìm được chút đột phá.”

Cơn giận quanh thân Vinh Thành Đế dần dần lắng xuống, ông ta lạnh lùng nhìn Ngu Lan Xuyên: “Vậy cứ làm theo ý Triệu ái khanh, tội trạng của Ngu Lan Xuyên một khi tra xét rõ ràng, lập tức báo cho Trẫm biết, tuyệt đối không được tha nhẹ!”

“Vi thần tuân chỉ.” Triệu Dụ bái lạy lần nữa lĩnh thánh ý.

Vinh Thành Đế phất tay áo xoay người, nhìn thấy Trần Nhượng co rúm ở một bên, nhấc chân liền đá, có điều ông ta bệnh mấy ngày, lực đạo rốt cuộc nhỏ đi rất nhiều.

Trên vạt áo trước ngực Trần Nhượng lập tức hiện lên một dấu chân không rõ lắm, nhưng hắn đã mười năm chưa từng mất mặt trước người khác như vậy, nhất thời sắc mặt vô cùng tái nhợt.

Long bào màu vàng sáng quét qua đầu ngón tay hắn, Vinh Thành Đế nhìn cũng chưa từng nhìn hắn, bước nhanh vượt qua người hắn.

Buổi chầu sớm đã tan.

Trần Nhượng vẫn giữ tư thế quỳ rạp, mãi cho đến khi Cổ Tề Nguyệt đi tới gần, trong tầm mắt hắn xuất hiện một vạt áo bào màu đỏ sẫm.

Giày đen bên trong chưa từng dính nửa điểm bụi, Trần Nhượng thẳng người dậy, ý cười trên mặt cực lạnh: “Cổ đại nhân hiện giờ đã được đền bù mong muốn rồi chứ?”

“Lời này là nói thế nào?” Cổ Tề Nguyệt nhướng mày: “Hối lộ là ngươi nhận, tội trạng là Ngu Lan Xuyên vạch trần, có liên quan gì tới ta?”

“Hiện giờ Tạp gia đã đổ, trong lòng ngài không có nửa điểm vui sướng sao?”

“Không.” Cổ Tề Nguyệt gợi lên nụ cười: “Ta chưa bao giờ coi ngươi là đối thủ, sao lại vì vinh nhục được mất của ngươi mà vui mừng hay thất vọng?”

Trên mặt Trần Nhượng nổi lên chút vẻ giận dữ, hắn gian nan đứng dậy, giọng nói ác liệt: “Gần vua như gần cọp, ngày hôm nay của Tạp gia chưa chắc không phải là ngày mai của ngài!”

“Ta và ngươi khác nhau, ta chưa bao giờ mong chờ ngày mai, cho nên cũng chưa bao giờ thất vọng.”

Trong mắt Trần Nhượng thần tình tìm tòi nghiên cứu, nhưng Cổ Tề Nguyệt đã dời mắt đi, chỉ cười nói: “Trần đại nhân, mời đi. Trong Đông Xưởng ngược lại có phòng giam trống, nghĩ đến cũng sẽ không làm nhục ngài đâu.”

……

Mà Ngu Lan Xuyên đã bị thị vệ Điện Tiền Ty áp giải về ngục Đô Sát Viện.

Mũ quan trên đầu đã bị tước, nhưng hắn không cảm thấy khó coi.

Con đường hầm tối tăm này đã đi qua nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên bước vào với thân phận phạm nhân, tâm cảnh ngược lại có chút thay đổi.

Triệu Dụ đi sau lưng hắn, quan sai đã bị giữ lại ở cửa, thấy Ngu Lan Xuyên một đường trầm mặc cũng có chút thổn thức: “Ngu đại nhân, ngài luôn luôn cẩn thận, lần này vì sao lại mạo tiến như vậy?”

Ngu Lan Xuyên nghe vậy, ngược lại cười lên: “Quý Tầm huynh, ta hôm nay vì sao lại như vậy, huynh thật sự không biết sao?”

Triệu Dụ sửng sốt, hắn thần tình nghi hoặc: “Ta? Ta làm sao biết được?”

“Nhưng câu nói vô tâm ngày đó, huynh thật sự là vô tâm sao?” Ngu Lan Xuyên dừng bước, xoay người nhìn hắn cười như không cười: “Rất nhiều chuyện hôm nay, chẳng lẽ không phải trúng ngay ý muốn của huynh?”

“Lời này là nói thế nào?”

“Ngày đó những lời nói của lão Minh công trên đại điện, rốt cuộc bị huynh nhớ kỹ hết. Những lời lẽ thất vọng như vậy, có phải khiến huynh ngày đêm đều ngủ không yên?”

Cổ họng Triệu Dụ nghẹn lại, hắn nhất thời không có động tác, chỉ có ánh đuốc xa xa chiếu tới, cắt ngang khuôn mặt hắn.

Hồi lâu sau hắn lắc đầu cười: “Không chỉ những lời đó của lão sư, những lời nói xích thành của các học tử khi được thả ra, càng khiến ta xấu hổ. Ta sớm đã đọc qua bốn câu của Hoành Cừ, nhưng lúc làm quan ngược lại vứt hết ra sau đầu rồi.”

Ngu Lan Xuyên thấy hắn thừa nhận cũng cười lên, giữa lông mày nhảy nhót vẻ vui sướng: “Huynh và ta cùng làm quan trong triều nhiều năm, thế mà hôm nay mới quen biết.”

“Chuyện này có gì đáng tiếc nuối? Thời gian còn dài. Nhưng hôm nay ngược lại đành phải để huynh chịu ủy khuất rồi.”

“Vốn là lựa chọn của chính ta, nói gì ủy khuất.” Ngu Lan Xuyên cười lên: “Có điều, có thể giam ta ở phòng giam đối diện Trương Đàm không?”

Triệu Dụ nghe vậy ngược lại sửng sốt, trong thần tình hắn khá có chút bất đắc dĩ: “Huynh nếu bị giam ở đối diện Trương Đàm, vậy chắc chắn là ngày ngày đều bị hắn mắng chửi, chuyện này cần gì phải khổ vậy?”

“Nếu ta lặng lẽ vào ngục Đô Sát Viện, huynh khi nào mới có thể lấy được lời khai của hắn?”

Triệu Dụ nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc vẫn đồng ý.

Trương Đàm hiện giờ đã gầy đi rất nhiều, tóc tai có chút rối loạn. Hắn nằm trên rơm rạ, tầm mắt nhìn chằm chằm trần nhà lao nhưng không mở miệng.

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng bước chân, hắn cũng không để ý, mãi cho đến khi giọng nói của Triệu Dụ vang lên: “Đã xác nhập hai vụ án cùng tra xét, vậy ngươi cứ giam ở gian phòng này đi, bản quan đề thẩm cũng tiện hơn chút.”

Sau đó giọng nói khiến hắn hận thấu xương truyền đến: “Đa tạ Triệu đại nhân.”

Trương Đàm đột ngột quay đầu, thấy Ngu Lan Xuyên bị đẩy vào trong phòng giam, lập tức cười lên: “Bản quan có phải mắt mờ rồi không? Vị này nhìn sao giống Ngu Lan Xuyên Ngu đại nhân, quan tam phẩm của Đại Dẫn triều ta thế!”

Ngu Lan Xuyên thần tình bình tĩnh, chỉ tìm một góc ngồi xuống.

Triệu Dụ thấy hắn như vậy, ngược lại có chút muốn cười.

Trong lòng Trương Đàm sảng khoái, hắn đứng dậy đi đến bên cạnh song sắt, cao giọng nói: “Sao thế, Ngu đại nhân vạch trần bản quan, lại không được trọng dụng sao, sao bây giờ cũng thành tù nhân dưới bậc thềm rồi?”

Triệu Dụ nghe vậy ngược lại giảng hòa: “Trương đại nhân, nể tình hai người cũng từng cùng làm quan trong triều, hôm nay đừng tranh đua miệng lưỡi nữa.”

Trương Đàm nhìn cũng chưa từng nhìn hắn: “Chuyện này là ân oán của ta và Ngu Lan Xuyên, không phiền Triệu đại nhân lo lắng!”

Triệu Dụ sờ sờ mũi, lại nhìn Ngu Lan Xuyên một cái, thấy người sau thần tình thản nhiên, rốt cuộc không mở miệng, xoay người liền theo đường cũ đi ra ngoài.

Mũi Ngu Lan Xuyên đều là mùi dầu trẩu, hắn nhíu mũi khó phát hiện, nghe thấy Trương Đàm vẫn đang châm chọc, bèn khẽ cười thành tiếng, hắn chỉnh lại quan bào chưa bị tước trên người: “Trương đại nhân có biết vì sao ta vào ngục không?”

Những lời khó nghe của Trương Đàm lập tức kẹt ở cổ họng, hắn đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Ngu Lan Xuyên đang nhìn chằm chằm mình.

Hắn mấp máy môi, trong lòng không biết vì sao lại bất an: “Vì sao?”

“Chỉ vì ta ở trước ngự tiền vạch trần ngài từng nhận một cây san hô giá trị liên thành của Cừu Quan Niên đấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!