Có thể nói, toàn bộ Tu Tiên Giới đều chìm vào im lặng chỉ vì một câu nói này của Diệp Thần. Thiên Diễn Thánh Chủ lại đột phá nữa sao?
Tốc độ đột phá này có phải hơi nhanh quá rồi không? Phải biết rằng, đây chính là Đại Thừa Kỳ, cảnh giới gần với tiên nhân nhất.
Vậy mà chỉ vẻn vẹn hai mươi năm đã đột phá rồi ư? Vô số tu tiên giả vào khoảnh khắc này đều hoài nghi nhân sinh.
Mà trong lúc họ còn đang hoài nghi cuộc đời, tất cả những ảo tưởng ban đầu đều tan biến. Rất nhiều cường giả đều im lặng.
Nhất là những cường giả Thánh Địa đã định bụng giao Tiên Khí cho Trích Tiên Nhân. Bọn họ đều cảm thấy, Tiên Khí của mình hơn phân nửa là phải giao cho Thiên Diễn Thánh Chủ rồi.
Mà những kẻ nhân cơ hội mở miệng mời chào trưởng lão Thiên Diễn Thánh Địa, muốn đục khoét nền tảng của người ta, cũng đều hối hận khôn nguôi. Những cường giả kia cuối cùng cũng hiểu vì sao Đan Phong phong chủ lại có vẻ mặt cười như không cười khi nghe lời mời chào của họ.
Cứ như đang chế giễu vậy.
Hóa ra, những gì họ làm thật sự chỉ là một trò hề. Bọn họ chính là những tên hề không hơn không kém.
Dù sao thì Thiên Diễn Thánh Chủ cũng đã đột phá. Trong tình huống chỉ chênh lệch một cảnh giới, cho dù là Trích Tiên Nhân cũng chưa chắc là đối thủ của Thiên Diễn Thánh Chủ. Vì vậy, đám cường giả đều im bặt.
Không ít kẻ đã mở lời mời chào, hoặc những kẻ trước đó thấy Thiên Diễn Thánh Địa sắp toang nên nói vài lời khó nghe, giờ đây càng đứng ngồi không yên. Bọn họ đều cảm thấy hơi hoảng sợ.
...
Trong khi đó, khắp Tu Tiên Giới, vô số tu tiên giả đều kinh ngạc. Có người mở miệng hoan hô, cũng có kẻ sắc mặt trắng bệch.
Thậm chí có người còn cười thảm một tiếng, tế xuất phi kiếm, định tự kết liễu đời mình.
"Thiên Diễn Thánh Chủ vậy mà đã đột phá đến Đại Thừa Kỳ!"
"Thánh Chủ đột phá Đại Thừa Kỳ, chỉ kém Trích Tiên Nhân một cảnh giới, lần này ta thấy Trích Tiên Nhân chưa chắc đã thắng được."
"Đúng vậy, trong tình huống chỉ chênh lệch một tiểu cảnh giới, Thiên Diễn Thánh Chủ thường có thể tiện tay tiêu diệt đối thủ. Lần này dù là Trích Tiên Nhân, chưa chắc đã giết được, nhưng tuyệt đối sẽ không bại!"
"Thế chẳng phải là hôm nay Thiên Diễn Thánh Chủ sẽ không chết sao?"
"Đương nhiên không chết, Trích Tiên Nhân không thể nào giết được một người đã ở Đại Thừa Kỳ đâu."
"Vị đạo hữu vay trăm vạn tiêu sạch, còn bao nuôi ba trưởng lão Hợp Hoan Tông phía trước ơi, ngươi vẫn ổn chứ?"
"Ha ha ha, cười chết mất, trăm vạn Thượng Phẩm Linh Thạch, ta xem ngươi trả thế nào, chờ chết đi!"
"May mà ta không vay, nếu không thì toang thật rồi!"
"Hừ, cũng chưa chắc Thiên Diễn Thánh Chủ đã thắng dễ dàng. Phải biết rằng, Trích Tiên Nhân lần này dám giáng lâm, chắc chắn có bài tẩy, nói không chừng cũng đột phá rồi thì sao? Đến lúc đó, Thiên Diễn Thánh Chủ chết chắc."
"Ngươi nhìn biểu cảm của Trích Tiên Nhân lúc này xem, có giống đột phá không?"
Trong hình ảnh, sắc mặt Trích Tiên Nhân vô cùng khó coi.
Hiển nhiên, Trích Tiên Nhân cũng không ngờ tới cảnh này.
"Vậy cũng chưa chắc, dù sao đối phương là bản thể của Trích Tiên Nhân, chênh lệch một cảnh giới thì Trích Tiên Nhân chắc chắn mạnh hơn, chưa chắc không giết được!"
Có người không phục, hoặc nói đúng hơn là không muốn tin Thiên Diễn Thánh Chủ có thể sống sót. Dù sao nếu Thiên Diễn Thánh Chủ còn sống, vậy thì số Linh Thạch bọn họ vay từ Mây Thiểm Trả của Tiên Võng sẽ phải hoàn trả. Nhưng vấn đề là, không ít tu tiên giả đã tiêu sạch rồi.
Muốn trả lại tiền, đâu có dễ như vậy.
Nhưng những tu tiên giả mạnh miệng chỉ là số ít.
Đại đa số tu tiên giả chưa kịp tiêu Linh Thạch đều lập tức vào Mây Thiểm Trả nhấn nút hoàn trả. Không vì gì khác cả.
Nếu không được dùng chùa, vậy thì trả lại thôi. Thiếu một ngày cũng đỡ được một ngày tiền lãi, đúng không? Nhưng tính đi tính lại, vẫn là lỗ.
Nhất là những kẻ ôm mộng dùng chùa, sớm đã vay một khoản linh thạch lớn, nghĩ đến khoản lãi không hề thấp kia, trong lòng càng thêm phức tạp.
Cứ tưởng vớ được hời, ai ngờ lại bị thiệt. Đúng là tức chết mà.
Nhưng may là họ vẫn chưa tiêu.
Nghĩ đến những kẻ đã tiêu hết tiền vay, tâm trạng của họ lại tốt hơn nhiều. Dù sao thì kết cục của những tu tiên giả dám mượn Linh Thạch của Thiên Diễn Thánh Địa mà không trả, phải gọi là một chữ "thảm".
Chẳng có tu tiên giả nào muốn nếm thử cả.
Nói chung, sau khi nhận được tin Thiên Diễn Thánh Chủ đột phá, chiều gió của toàn bộ Tu Tiên Giới đã thay đổi hoàn toàn.
...
Mà trên chiến trường, sắc mặt Trích Tiên Nhân vô cùng khó coi. Diệp Thần, vậy mà lại đột phá?
Mới bao lâu chứ, Diệp Thần đã đột phá Đại Thừa Kỳ rồi sao? Hai mươi năm?
Chỉ mới hai mươi năm?
Phải biết rằng, bản thân hắn có ký ức tiền kiếp, tốc độ tu luyện đột phá cực nhanh. Dù vậy, hắn từ Hợp Thể đỉnh phong đột phá đến Đại Thừa Kỳ cũng mất gần bốn trăm năm. Tốc độ đột phá của Thiên Diễn Thánh Chủ lại có thể nhanh hơn mình gấp hai mươi lần?
Nghĩ đến chiến lực của Diệp Thần khi còn ở Hợp Thể hậu kỳ, nói thật, dù là Trích Tiên Nhân, lúc này cũng không khỏi có chút hối hận vì sự lỗ mãng của mình. Nghĩ kỹ lại, vẫn là do tu tiên giả từ Thái Thượng Châu sắp giáng lâm, khiến mình có chút nóng vội, định thu thập Tiên Khí trước thời hạn.
Nhưng Trích Tiên Nhân cũng không đến nỗi hoảng loạn. Diệp Thần tuy nghịch thiên, việc đột phá Đại Thừa Kỳ lúc này quả thực khiến người ta cảm thấy khó giải quyết. Nhưng mình cũng đã hoàn toàn nắm giữ Đại Tai Nạn Thuật, lĩnh ngộ thông suốt.
Vì vậy, cũng không đến mức phải sợ Diệp Thần, chẳng qua là trở nên khó giải quyết hơn một chút mà thôi. Hắn nhìn Diệp Thần, thần sắc âm u bất định. Trong tình huống chưa chắc giết được Diệp Thần, trận chiến này còn cần thiết phải tiếp tục không?
Trích Tiên Nhân một lòng thành tiên, không muốn làm chuyện vô ích.
Đối với trận chiến này, hắn cũng cảm thấy không còn hứng thú, lòng đã có ý muốn rút lui.
...
Mà Diệp Thần đứng đối diện Trích Tiên Nhân, nhìn thần sắc của hắn, khóe miệng nhếch lên: "Xem bộ dạng này, ngươi không có đột phá à?"
Trích Tiên Nhân nghe vậy, lạnh lùng nhìn Diệp Thần, không nói một lời.
Diệp Thần lại tiếp tục nói: "Ngươi đã không đột phá, vậy là ngươi chạy tới đây tìm chết sao?"
Khi lời của Diệp Thần vừa dứt, toàn bộ Tu Tiên Giới đều xôn xao.
Tuy Thiên Diễn Thánh Chủ đã đột phá, không còn mấy ai cho rằng ngài ấy chắc chắn sẽ chết, đều cho rằng dù không thắng thì cũng không thể chết. Nhưng Thiên Diễn Thánh Chủ cũng quá ngông cuồng rồi.
Tuy nói Thiên Diễn Thánh Chủ trước nay đều vượt cấp giết địch, nhưng đối phương dù sao cũng là Trích Tiên Nhân.
Nói thẳng đối phương chạy tới tìm chết, thật sự có chút...
Mà Trích Tiên Nhân nghe vậy, cũng lập tức híp mắt lại.
"Chẳng qua là đột phá Đại Thừa Kỳ mà thôi."
"Ngươi, quá cuồng vọng!"
"Thật sự cho rằng ta không giết được ngươi sao?"
Trích Tiên Nhân toàn thân thần quang lưu chuyển, một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm bùng nổ.
Diệp Thần nghe vậy, gật đầu rất nghiêm túc. Bản thể của Trích Tiên Nhân quả thật có hơi hiếu thắng.
Hơn nữa, Diệp Thần mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức có phần kinh khủng từ trên người đối phương. Luồng khí tức này quả thực không tầm thường.
Nhưng đối với Diệp Thần mà nói, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Diệp Thần đối với Trích Tiên Nhân đã có ý định giết chết. Một kẻ địch ở Đại Thừa Kỳ, tự nhiên là chết đi thì tốt nhất.
Bằng không nếu hắn ẩn núp, lén lút nhắm vào Thiên Diễn Thánh Địa thì khó lòng phòng bị. Diệp Thần lại chẳng thật sự có Thần Thông thôi diễn nào cả.
Đối phương không mang theo Thiên Diễn Tiểu Linh Thông, Diệp Thần cũng rất khó tìm ra hắn. Cho nên bây giờ đối phương chủ động tới tìm chết, tự nhiên là phải giết.
Mặt khác, Diệp Thần nghe Trích Tiên Nhân nói, đột phá thành tiên cần có Tiên Khí, mà giới này đã không còn Tiên Khí.
Trong tình huống này, đột phá thành tiên lại cần dùng đến Tiên Khí.
Diệp Thần không biết, mình dùng hệ thống nạp tiền để đột phá hoàn mỹ, liệu có cần dùng đến Tiên Khí hay không. Nhưng bất luận có cần hay không, cẩn tắc vô ưu.
Tự nhiên là phải giữ lại toàn bộ Tiên Khí của tu tiên giới. Nếu không dùng đến thì tốt nhất, đem Tiên Khí lưu lại cho người bên cạnh mình sau này thành tiên. Nhưng nếu cũng cần dùng đến Tiên Khí, vậy thì diệt Trích Tiên Nhân càng là chuyện đương nhiên.
Không diệt Trích Tiên Nhân, chẳng lẽ chờ hắn dùng hết Tiên Khí trước sao?
Vì vậy, bất luận xét từ phương diện nào, Trích Tiên Nhân tuyệt đối không thể giữ lại. Diệp Thần đối với Trích Tiên Nhân đã nảy sinh sát ý.
Trong tình huống này, Trích Tiên Nhân dù có mạnh mẽ đến đâu, bài tẩy có nhiều đến đâu, cũng nhất định phải chết.
Cho nên, sau khi giễu cợt Trích Tiên Nhân vài câu, Diệp Thần bèn dứt khoát giơ tay lên.
Trong nháy mắt, một luồng khí tức kinh khủng quét sạch toàn bộ đất trời. Bầu trời vốn quang đãng, trong phút chốc trở nên âm u vô cùng.
Vô số lôi vân dày đặc, vô số tia chớp lóe lên trên bầu trời.
Trong hư không còn có từng trận thần lôi, biến nơi này thành một tuyệt địa. Chỉ trong chớp mắt, Diệp Thần đã triệu hồi ra một vùng lôi trì, rồi ầm ầm giáng xuống Trích Tiên Nhân... Sắc mặt Trích Tiên Nhân lập tức biến đổi.
Trong lôi trì này, hắn vậy mà cảm nhận được một luồng khí tức Thiên Phạt. Tuy rất yếu ớt, nhưng lại chân thực tồn tại.
Nếu không phải mình vẫn chỉ là Đại Thừa trung kỳ, hắn còn tưởng thiên kiếp thành tiên của mình đã đến.
Trích Tiên Nhân vô cùng thận trọng, vô số Thần Thông khủng bố ầm ầm tung ra, thân hình hóa thành ảo ảnh, muốn rời khỏi vùng Lôi Vực này. Nhưng mà, thiên lôi vô số, vô cùng khủng bố.
Trong lúc nhất thời, điện quang lóe lên, sấm sét vang trời.
Vô số tu tiên giả chỉ cảm thấy kính nể từ tận đáy lòng.
Nếu là bọn họ ở sâu trong Lôi Vực này, e là đã trực tiếp hóa thành tro bụi. Nhưng Trích Tiên Nhân dù sao cũng là Trích Tiên Nhân.
Sau hơn mười hơi thở, cuối cùng hắn cũng thoát ra khỏi Lôi Vực.
Chỉ là thân thể vốn trắng nõn của hắn đã có thêm vài phần cháy đen.
Cũng có không ít nơi bị thương, vết thương thậm chí còn có lôi điện lấp lóe, khó có thể khép lại. Trích Tiên Nhân cúi đầu nhìn vết thương của mình, sắc mặt vô cùng xấu xí.
"Thần Thông này, ta mơ hồ nhớ ra, chính là huyết mạch Thần Thông của một đại tộc Yêu Đế ở tiên giới."
"Tộc này tên là Lôi Đế."
"Tại sao ngươi lại có Lôi Đế bảo thuật?"
Trích Tiên Nhân không thể nào hiểu được, cũng không thể nào chấp nhận được.
Lôi Đế bảo thuật được miêu tả trong ký ức của hắn vô cùng khủng bố. Đó là một tộc có thể ảnh hưởng đến cả thiên kiếp.
Nếu không phải số lượng quá ít ỏi, lại còn bị các đại thế lực ngấm ngầm đàn áp, e là đã sớm có thể đứng trên đỉnh toàn bộ Tu Tiên Giới.
Bảo thuật của một chủng tộc đỉnh cấp như vậy, tự nhiên có vô số tu tiên giả thèm muốn, chỉ là căn bản không có cách nào có được.
Trong tình huống này, Thiên Diễn Thánh Chủ, một tu tiên giả hạ giới, vậy mà lại có được bảo thuật như vậy.
Thật sự khiến hắn khó hiểu.
Quan trọng nhất là, lần trước phân thân giao thủ với Diệp Thần, hắn còn nhớ rõ, trong tay Diệp Thần còn nắm giữ hai đại bảo thuật là Chân Long và Côn Bằng. Bây giờ lại thêm Lôi Đế bảo thuật.
Diệp Thần rốt cuộc có thân phận gì?
Hay là đã nhận được truyền thừa kinh khủng nào?
Nói thật, trình độ lĩnh ngộ Lôi Đế bảo thuật của Diệp Thần còn chưa đủ sâu sắc, uy lực đánh ra không được tính là quá mạnh. Bằng không mình không thể nào dễ dàng thoát khỏi Lôi Vực như vậy.
Nhưng Trích Tiên Nhân cũng không muốn đánh nữa.
Diệp Thần với tốc độ tu hành nghịch thiên, lại thêm ba loại bảo thuật đỉnh cấp của yêu tộc ở tiên giới, Trích Tiên Nhân thậm chí còn hoài nghi, tên này chẳng lẽ cũng là nhân vật nào đó ở tiên giới chuyển thế, hơn nữa còn là Yêu Tộc chuyển thế thành người.
Chỉ là chưa thức tỉnh ký ức tiền kiếp, cho nên mình không biết mà thôi.
Tình huống này không phải là không có.
Ví như hắn biết, một vị Kim Tiên của nhân tộc ở tiên giới chính là do một Chân Tiên của Yêu Tộc chuyển thế.
Biết đâu Diệp Thần cũng có bối cảnh tương tự.
Vì vậy, Trích Tiên Nhân ngược lại không muốn ra tay nữa.
Tương lai hắn chắc chắn sẽ trở lại tiên giới, không cần thiết phải gây ra phiền phức như vậy.
"Thiên Diễn Thánh Chủ, ta không muốn giết ngươi, hôm nay đến đây thôi."
Trích Tiên Nhân lúc này muốn rút lui.
Mà Diệp Thần không biết Trích Tiên Nhân chỉ vì mình thi triển Thập Hung bảo thuật mà đã tự não bổ ra nhiều nội dung như vậy.
Diệp Thần chỉ cười nhạt: "Muốn đi?"
Nào có dễ dàng như vậy.
Đã đến rồi thì ở lại đi.
Côn Bằng bảo thuật ầm ầm vận chuyển, Diệp Thần nhanh đến mức không thể tưởng tượng, trong nháy mắt đã đuổi theo Trích Tiên Nhân.
Đồng thời, Diệp Thần cũng không sử dụng Lôi Đế bảo thuật nữa.
Lôi Đế bảo thuật tuy rất mạnh, nhưng mình tu hành mới được mấy tháng, cuối cùng vẫn có chỗ chưa nắm giữ thấu triệt, nên uy lực phát huy ra không đủ.
Nhưng không sao cả.
Diệp Thần bây giờ đã đột phá Đại Thừa Kỳ, còn chưa từng dùng Lĩnh Vực của mình để chiến đấu.
Bây giờ, vừa lúc để Trích Tiên Nhân thử xem lĩnh vực của mình.
Vì vậy, trong khoảnh khắc đuổi theo Trích Tiên Nhân, Lĩnh Vực của Diệp Thần ầm ầm mở ra.
Lực Lượng Lĩnh Vực kinh khủng khiến Trích Tiên Nhân khẽ nhíu mày.
Hắn chỉ là không muốn tìm phiền phức, không có nghĩa là sợ Diệp Thần.
Nếu Diệp Thần đã đuổi theo không tha, vậy thì chiến.
Mình sẽ cho Diệp Thần thấy, Lôi Đế bảo thuật thì đã sao?
Cho Diệp Thần biết thế nào là Thần Thông Đại Đạo đỉnh cấp của tiên giới, biết thế nào là uy lực của Đại Tai Nạn Thuật!
Vì vậy trong nháy mắt, Trích Tiên Nhân đột ngột dừng thân hình, Lĩnh Vực của bản thân cũng ầm ầm mở ra, trực tiếp va chạm với Lĩnh Vực của Diệp Thần...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn