10
Người Nagamine căng ra. Gã đã định nếu có người về thì sẽ chạy trốn qua cửa sổ. Nhưng gã không làm vậy. Suy nghĩ không làm gì và rời đi đã biến khỏi đầu gã.
Nagamine nhanh chóng đưa mắt nhìn quanh và trông thấy một con dao trên bồn rửa bát. Không mảy may đắn đo hay do dự, gã sải bước dài về phía bồn rửa để lấy con dao rồi nấp sau cái kệ dùng làm kệ giày.
Cửa mở, ai đó bước vào phòng. Người này cứ thế đi thẳng vào trong mà không hề cảnh giác. Một thiếu niên với mái tóc nhuộm vàng, bờ vai nhỏ. Nó mặc chiếc áo phông rộng thùng thình, quần bò cạp trễ màu xám.
Chính là thằng này!
Nagamine không biết thằng này là Tomozaki hay Sugano Kaiji. Nhưng chắc chắn là một trong hai tên. Cả dáng lưng lẫn màu tóc đều giống như trong cuộn băng gã vừa xem.
Nagamine bước ra.
Nhận ra có người, thằng bé quay lại. Nhưng Nagamine đã ở sát sau lưng rồi.
Nagamine dùng hết sức đâm con dao vào người nó. Gã cảm nhận được mũi dao xuyên qua thịt.
Con dao thọc sâu vào bên sườn phải của thằng bé. Nó hốt hoảng nhìn Nagamine. Sau đó nó nhìn xuống dưới và hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.
“Tại sao…” Thằng bé rên rỉ.
Vẫn im lặng, Nagamine rút con dao ra và đâm một nhát nữa vào chỗ cũ. Thằng bé nhăn nhó, cố đẩy Nagamine ra. Nhưng nó không còn đủ sức.
Khi Nagamine lần nữa rút con dao ra, thằng bé đưa tay bịt chặt bên hông rồi ngồi gục xuống. Chân nó quẫy đạp hòng thoát thân nhưng chẳng còn sức nên cứ trượt dài trên sàn. Vẻ mặt nó đầy hoảng hốt và sợ hãi.
Nhưng nhìn vẻ mặt ấy, Nagamine chẳng hề cảm thấy thương xót. Chỉ có sự căm hờn trào dâng. Kia chính xác là gương mặt Nagamine vừa nhìn thấy trong cuốn băng. Chắc chắn đó là một trong hai tên ác thú đã giết Ema sau khi xâm hại con bé.
Nagamine ấn tay vào ngực thằng bé, nó liền đổ gục xuống sàn. Nó nhìn Nagamine, hỏi với giọng yếu ớt:
“Ông là ai?”
Nagamine trèo lên ngồi trên người thằng bé. Thằng bé hét lên vì đau đớn. Chân nó vùng vẫy, hai tay khua khoắng loạn xạ.
Màu da của cánh tay lộ ra dưới lớp áo phông trùng với màu cơ thể của hai tên trong cuốn băng. Dưới cánh tay này, Ema đã bị đè xuống, bị chà đạp nhân phẩm và cướp đi sinh mạng. Cánh cửa thanh xuân sắp khai hoa rực rỡ đã bị phá hỏng một cách không thương tiếc.
Lúc nhận ra thì Nagamine đã vung con dao xuống ngực thằng bé. Miệng nó phát ra âm thanh không thể coi là của con người.
“Im ngay. Lần này ta sẽ đâm vào đây.” Nagamine kề mũi dao vào cổ họng thằng bé. Lúc này gã mới nhận ra là bàn tay gã và con dao dính bê bết máu.
Thằng bé nằm bất động, hai tay giơ lên theo tư thế “vạn tuế.” Hai con mắt mở trừng trừng. Nó đang cố nói gì đó nhưng Nagamine không nghe được. Chỉ có hơi thở rền rĩ phát ra. Gương mặt thằng bé gần như xám ngoét.
“Mày là Tomozaki hả? Hay là Sugano Kaiji?”
Thằng bé cố gắng mấp máy môi nhưng chỉ nghe thấy tiếng thở gấp.
“Tomozaki hả?” Nagamine hỏi lại.
Thằng bé khẽ gật đầu. Đôi mắt nó bắt đầu đờ đẫn.
“Thằng Sugano Kaiji đâu?”
Nhưng Tomozaki không đáp. Nó cố nhắm mắt lại.
“Trả lời mau. Sugano đang ở đâu?” Nagamine lắc người thằng bé. Người nó mềm oặt như búp bê.
Môi Tomozaki khẽ cử động. Nagamine ghé sát tai vào.
“Trốn… ở nhà nghỉ… Nagano.”
“Nagano? Tỉnh Nagano hả? Nhà nghỉ nào?”
Nagamine tiếp tục lắc người Tomozaki nhưng môi thằng bé đã thôi mấp máy. Cả chân và tay cũng thẳng đuỗn ra. Hai con mắt mở hé, nhìn vào hư vô.
Nagamine chậm rãi rời khỏi người Tomozaki. Tomozaki không có dấu hiệu cử động. Nagamine bấm thử vào cổ cánh tay đang duỗi dài. Không thấy có mạch.
Thằng bé chết dễ dàng quá…
Nagamine ngồi dựa lưng vào giường, nhìn Tomozaki giờ đã biến thành xác chết. Chiếc áo phông nhuốm đẫm máu đến nỗi không còn nhận ra màu áo. Sàn nhà cũng toàn màu đỏ. Gã nhận ra cả người gã cũng vậy. Nhưng gã chẳng bận tâm.
Không thể kết thúc như thế này, Nagamine nghĩ. Mới có thế này thì sao gọi là trả thù được. Phải cho nó nếm mùi khủng khiếp hơn nữa. Phải tàn phá tính người của nó hơn nữa. Hơn nữa, hơn nữa…
Nagamine đưa mắt nhìn cái xác từ đầu đến chân. Cuối cùng, mắt gã dừng ở một điểm.
Nagamine đặt tay lên khuy quần của Tomozaki. Gã mở khuy, kéo quần dài và quần lót của Tomozaki xuống. Bộ phận sinh dục đầy lông lá lộ ra. Bộ phận đó giờ đã teo lại.
Thoang thoảng có mùi nước tiểu, chắc Tomozaki đã són tiểu.
Ema đã bị bắt ngậm thứ gớm ghiếc này…
Một lần nữa, cảm giác căm ghét và thù hận lại trào dâng trong lòng Nagamine. Gã cầm con dao bê bết máu lên. Gã đặt con dao vào gốc dương vật của Tomozaki và dùng hết sức kéo con dao. Sau vài lần thì dương vật của Tomozaki đứt lìa khỏi cơ thể.
Máu không chảy mấy.
Nagamine nhìn vào mặt Tomozaki. Nét mặt Tomozaki vẫn nguyên như ban nãy. Vô cảm.
Điều này khiến Nagamine bực bội.
Nếu còn sống, việc bị cắt mất dương vật chắc chắn đau đớn hơn cái chết. Tomozaki đã dùng dương vật này để hãm hiếp phụ nữ, lấy việc thỏa mãn dục vọng làm lẽ sống. Nagamine hối hận vì đã không làm việc này trước khi Tomozaki ngưng thở. Hiện giờ thằng súc sinh này không những không biết nó đã mất đi lẽ sống mà còn chẳng hề cảm nhận được đau đớn.
Nagamine nắm chặt con dao bằng hai tay rồi đâm loạn xạ vào cái xác. Vừa đâm gã vừa khóc.
Dù đã giết Tomozaki và băm vằm cái xác nhưng nỗi căm hờn vì bị cướp mất con gái chẳng hề nguôi ngoai. Nỗi buồn cũng không vợi bớt.
Vậy nếu để nó sống và bắt hối cải thì liệu Nagamine có thỏa mãn được chút nào không? Loại rác rưởi này mà biết hối cải ư? Dù chúng có hối cải đi nữa thì cũng không thể tha thứ được. Ema không thể sống lại. Chẳng thể quay ngược được thời gian. Cứ nghĩ tới chuyện những kẻ vô đạo đức đó vẫn có thể sống tiếp, dù là trong trại giam, là Nagamine không chịu đựng nổi.
Trong cơn thống khổ, Nagamine tiếp tục vung con dao xuống. Gã biết, kể cả trả thù được hung thủ thì gã cũng không được cứu vớt. Không có gì được giải quyết, cũng chẳng thấy được ngày mai. Nhưng nếu không trả thù thì trước mắt sẽ là những ngày đau khổ, sầu muộn hơn. Cuộc đời giống như địa ngục sẽ kéo dài tới tận lúc chết. Với một người đã bị cướp mất người mình yêu thương một cách vô lý thì chỗ nào cũng là tăm tối.
Người phát hiện ra thi thể của Tomozaki Atsuya là Motomura, một thiếu niên 18 tuổi. Motomura là bạn học cấp ba cùng Atsuya, thi thoảng vẫn chơi cùng Atsuya kể cả sau khi Atsuya bỏ học. Hôm đó, Motomura đến phòng trọ của Atsuya vì muốn khoe chiếc xe máy mới tậu.
Phát hiện thấy cái xác, Motomura dùng điện thoại di động gọi ngay cho cảnh sát. Khi cảnh sát tới thì Motomura đang ngồi thu lu bên ngoài phòng trọ. Không phải nó ý thức được việc phải giữ nguyên hiện trường, mà vì “không thể ở trong phòng trọ được.” Với bộ mặt tái mét, nó nói với viên cảnh sát như vậy.
Thực tế thì Motomura đã nôn thốc nôn tháo khi nhìn thấy cái xác. Việc này được kiểm chứng khi cảnh sát khám nghiệm dấu vết tại hiện trường.
Viên cảnh sát bước vào phòng sau đó cũng hết hồn. Một cảnh tượng bi thảm vượt ngoài sức tưởng tượng. Rốt cuộc anh ta chỉ biết đứng ngoài đợi điều tra viên từ Phòng cảnh sát Nishiarai tới.
Đến lượt các điều tra viên của Phòng cảnh sát Nishiarai cũng phải nhắm mắt khi nhìn tình trạng cái xác. Thậm chí, một khám nghiệm viên dày dạn kinh nghiệm còn nhăn mặt nói: “Chưa bao giờ nhìn thấy một cái xác thế này.”
Từ việc trên thi thể có vô số vết đâm và dương vật bị cắt đứt, có thể thấy đây là một vụ sát hại. Đội điều tra lập tức liên lạc với Sở cảnh sát Tokyo.
Nhận được tin báo, bố mẹ Tomozaki vội lao đến. Vừa nhìn thấy xác thằng con, bà mẹ hét lên thất thanh, tụt đường huyết rồi đổ vật ra. Ông bố thì bất động như thể bị đóng băng. Điều tra viên định hỏi chuyện ông bố nhưng ông ta bảo “Chuyện thằng con tôi phó mặc hết cho vợ.” Mãi ông ta mới trả lời câu hỏi duy nhất là tại sao lại để thằng con trai chưa đến tuổi trưởng thành sống một mình. Ông ta bảo, vì thằng con bỏ học cấp ba nên ông cho nó một chỗ để học ôn cho kỳ thi đánh giá năng lực lên đại học. Về chuyện căn phòng không có dấu vết nào chúng tỏ thằng con học hành, ông ta chỉ đáp “Đi mà hỏi vợ tôi.”
Tuy là một vụ giết người bất thường và kỳ quái, nhưng càng kiểm tra hiện trường, các điều tra viên càng lộ vẻ lạc quan. Lý do là họ tìm thấy một số vật chứng đủ để xác định hung thủ.
Chẳng hạn như hung khí nằm ngay cạnh thi thể. Một con dao bếp không còn mới. Chưa xác định được có phải con dao ở sẵn trong phòng từ trước hay không nhưng trên cán dao vẫn còn lưu rõ vân tay. Dấu vân tay được cho là của cùng một người được tìm thấy khắp nơi trong phòng. Ngoài ra, trong phòng cũng có dấu vết đi lại bằng chân trần.
Hơn thế nữa, trên giường còn có quần áo được cho là của hung thủ cởi ra. Tất cả đều dính máu nên chắc hung thủ bỏ lại để chạy trốn.
Chỗ quần áo đó rõ ràng không phải của nạn nhân. Chiếc áo phông có cổ màu trắng lẫn chiếc quần dài màu xanh đậm đều không thuộc cỡ của nạn nhân. Hơn nữa, xét về gu cũng khác xa với quần áo nạn nhân thường mặc.
Hôm sau, điều tra viên tiếp tục lấy lời khai từ bố mẹ của Tomozaki Atsuya. Thực chất là từ bà mẹ. Bà ta vẫn chưa hoàn hồn, cứ khóc lóc suốt nên không thể trả lời đầy đủ các câu hỏi. Nhưng khi sắp xếp lại các lời khai rời rạc và đứt đoạn, có thể hình dung phần nào về cuộc sống gần đây của Tomozaki Atsuya.
Cứ cách một, hai tuần, Tomozaki lại về nhà một lần. Mục đích chính là để vòi tiền tiêu vặt. Mỗi lần như thế, bà mẹ lại dúi cho khoảng 50.000 yên. Ông bố hiện đang kinh doanh vận tải, chuyện nhà cửa, bao gồm cả việc dạy dỗ thằng con đều phó mặc hết cho vợ.
Bà mẹ hoàn toàn không nắm được thường ngày con mình sống thế nào, chơi với loại bạn gì. Không phải chị ta thờ ơ hay không lo lắng mà “Hễ hỏi tới chuyện đó là Atsuya lại nổi đóa lên.” Việc tới nhà trọ cũng bị cấm.
Tình hình là như vậy nên bà mẹ không đưa ra được bất kỳ manh mối cụ thể về nguyên nhân Tomozaki bị giết. Chị ta chỉ nói: “Vì nó có nhiều bạn xấu, bọn chúng xích mích gì đó nên nó bị giết chăng?”
Các điều tra viên tiến hành sàng lọc các mối quan hệ bạn bè của Tomozaki. Ngay lập tức nổi lên vài cái tên. Người đặc biệt chơi thân với Tomozaki là Sugano Kaiji, bạn học cùng Tomozaki hồi cấp hai. Lần cuối cùng Tomozaki được trông thấy là ở một cửa hàng bán đồ ăn nhanh, khi đó Sugano cũng đi cùng.
Hai điều tra viên nhanh chóng tìm tới nhà của Sugano. Nhà Sugano chỉ cách nhà bố mẹ của Tomozaki vài phút đi bộ.
Tuy nhiên, Sugano Kaiji không có nhà. Theo lời bà mẹ thì cậu ta đang đi du lịch. Đi đâu thì chị ta không biết. Gọi vào di động thì không liên lạc được. Mẹ Sugano Kaiji hiện đang kinh doanh một quán bar nhỏ, ly hôn chồng từ 10 năm trước. Có vẻ như công việc vất vả nên chị ta ít quan tâm đến con trai.
Sau khi xin phép bà mẹ để vào phòng của Kaiji, các điều tra viên quyết định mượn về bật lửa, gel bôi tóc, đĩa CD… Các vật dụng này được chuyển cho bên khám nghiệm để lấy dấu vân tay. Kết quả khám nghiệm cho thấy dấu vân tay của Sugano Kaiji trùng với một số dấu vân tay thu được tại phòng của Tomozaki Atsuya nhưng không trùng với dấu vân tay trên con dao.
Mặc dù vậy, không có nghĩa là mối nghi ngờ dành cho Sugano được xua tan. Thậm chí, nhiều ý kiến nghiêng về hướng Sugano có liên quan tới vụ án. Bởi lẽ, ngày Sugano đi du lịch cũng là ngày Tomozaki bị giết.
Trong số các bạn học cấp hai đến giờ vẫn chơi với Tomozaki, ngoài Sugano còn có một người nữa. Là Nakai Makoto. Các điều tra viên cũng tìm đến nhà của cậu thiếu niên này.
Nakai Makoto đang ở nhà. Giống như Tomozaki và Sugano, cậu ta cũng bỏ học cấp ba, vô công rồi nghề như hai đứa kia, ngày ngày sống lông bông như cỏ dại.
Trong mắt các điều tra viên thì Nakai Makoto có vẻ đang sợ hãi. Nhưng không rõ cậu ta căng thẳng vì biết điều gì đó về vụ án hay chỉ đơn giản là do phải đối mặt với điều tra viên thật ngoài đời.
Nakai Makoto khai không biết gì về vụ việc, gần đây cũng không gặp Tomozaki Atsuya. Sau đó, cảnh sát cũng tiến hành xác minh và không có thông tin cho thấy Tomozaki và Nakai đã gặp nhau. Dấu vân tay của Nakai mà cảnh sát bí mật lấy được cũng không trùng khớp với dấu vân tay trên con dao.
Trong khi đó, một điều tra viên có nhiệm vụ kiểm tra căn phòng của Tomozaki Atsuya đã bất ngờ tìm thấy một thứ.
Đó là các cuộn băng video.
Thoạt tiên, khi mở băng xem, điều tra viên không có ý định gì sâu xa. Anh ta chỉ nghĩ đơn giản đó là cuốn băng thu chương trình TV.
Nhưng khi nhìn những hình ảnh hiện lên trên màn hình, anh ta đã ngã ngửa vì kinh hãi.