Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 12: Mục 14

12

Vừa đặt chân xuống sân ga Nagano, cái nóng ngột ngạt đã bao trùm lấy gã. Mồ hôi túa ra sau lưng. Gã hối hận vì vội kết luận vùng Shinshu chắc chắn sẽ mát. Bên trong chiếc túi thể thao gã đang xách có mấy bộ quần áo hơi dày so với thời tiết này.

Nagamine vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh. Sân ga có nhiều nam giới trông giống như là nhân viên công sở. Nhưng chẳng ai chú ý đến gã.

Tay Nagamine đang xách chiếc túi thể thao, vai đeo túi đựng gậy đánh golf. Với đàn ông trung niên thì có thể nói đây là một trong những phong cách ít bị nghi ngờ nhất.

Ra khỏi cửa soát vé, gã đi tìm tủ gửi đồ. Gã cần loại tủ lớn để cất túi đựng gậy đánh golf.

Tìm được ngăn tủ phù hợp, gã cho túi đựng gậy đánh golf vào, vừa đọc tờ hướng dẫn sử dụng vừa đóng cửa tủ. Thời gian giữ đồ là ba ngày. Nagamine nhìn đồng hồ để xác nhận ngày và giờ. Trước ba ngày là gã phải quay lại lấy đồ. Nếu không chẳng may bảo vệ kiểm tra bên trong túi thì coi như hỏng chuyện.

Nhẹ bớt được đồ đạc, Nagamine ra khỏi ga, ghé vào một hiệu sách bên cạnh. Đó là một hiệu sách lớn, ít khả năng nhân viên nhớ được mặt khách. Gã mua một cuốn hướng dẫn du lịch tỉnh Nagano và cuốn danh sách nhà nghỉ. Cạnh hiệu sách có cửa hàng văn phòng phẩm, gã ghé vào mua giấy viết thư và phong bì. Sẵn cửa hàng có bán tem thư, gã mua ba chiếc tem loại 80 yên.

Gã vào một quán cà phê, gọi cà phê rồi lấy hai cuốn sách vừa mua ra. Hơn một nửa số ghế trong quán đã có khách ngồi. Chẳng ai chú ý tới Nagamine.

Người đàn ông ngồi trước mặt gã đang đọc tờ báo được gấp làm đôi. Mặt báo hướng về phía Nagamine có dòng tít: “Tình tiết mới trong vụ án giết người kỳ lạ ở quận Adachi.” Gã vội cúi mặt xuống.

Có lẽ nào…

Nagamine nghĩ cảnh sát đang nhận định hung thủ giết Tomozaki Atsuya là gã. Hầu như gã chẳng làm gì để che giấu hành vi của mình. Hẳn là phòng Tomozaki còn lưu đầy dấu vân tay của gã. Đến cả hung khí gã cũng để nguyên tại đó.

Sau khi sát hại Tomozaki, Nagamine bần thần mất một lúc. Gã chẳng còn tha thiết với việc đâm dao vào cái xác bất động nữa. Gã nhận ra xác chết chỉ là xác chết, không phải đối tượng để trút căm hờn.

Gã không nhận thức được rằng mình vừa làm một việc động trời. Chỉ có cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm. Gã chẳng còn tinh thần để làm gì, cứ ngồi trơ ra đó, mặc mọi việc đến đâu thì đến. Cứ thế này thì sớm muộn gì cũng sẽ có người phát hiện. Người đó sẽ báo cảnh sát, cảnh sát sẽ đến bắt gã. Nhưng gã thậm chí còn nghĩ bị bắt cũng chẳng sao.

Đúng lúc ấy, gã lại nhìn thấy bộ yukata màu hồng. Hình ảnh Ema mặc bộ yukata vui vẻ nhảy múa hiện lên trong đầu gã.

Nhưng ngay lập tức, hình ảnh đó biến thành hình ảnh khỏa thân. Hai thằng con trai đang cưỡng hiếp con bé. Hình ảnh gã xem trong cuốn băng lại ùa về.

Một lần nữa, nỗi đau tinh thần như muốn xé toang lồng ngực tấn công gã. Gã lắc đầu, cào mặt để xua đi những hình ảnh ghê tởm.

Không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này! Nagamine thầm nghĩ. Không thể để cảnh sát bắt mình ở đây. Nếu để bị bắt thì giết Tomozaki làm gì.

Phải tìm được Sugano Kaiji. Bằng mọi cách phải tóm được tên súc sinh còn lại, cho nó nếm trải dù chỉ một phần trăm nỗi đau mà Ema đã trải qua. Nagamine thậm chí còn nghĩ đó mới là lý do để gã sống.

Nagamine lục soát khắp căn phòng, chú ý để không gây ra tiếng động. Gã hy vọng có được manh mối nào đó giúp tìm ra Sugano Kaiji.

“Trốn… ở nhà nghỉ… Nagano.”

Manh mối duy nhất là câu nói cuối cùng của Tomozaki Atsuya nhưng chỉ vậy thì chẳng ăn thua. Phải biết được nhà nghỉ tên gì, ở đâu trong tỉnh Nagano.

Nhưng gã tìm khắp phòng mà không thấy có thứ gì liên hệ được với nơi ở của Sugano Kaiji.

Khi quyết định rời đi, gã mới nhận ra người mình dính đầy máu. Ra ngoài với bộ dạng thế này sẽ bị người khác báo cảnh sát ngay, cũng chẳng lên được tàu hay taxi.

Gã mở chiếc tủ trông khá tuềnh toàng, rút từ trong đống quần áo lộn xộn ra được một chiếc quần kaki màu be và chiếc áo phông trắng. Gã chọn bộ này vì nghĩ đàn ông trung niên mặc cũng sẽ không bị nghi ngờ. Gã mặc thử, tuy bụng hơi chật nhưng nhìn cũng không đến nỗi mất tự nhiên.

Gã để bộ quần áo dính đầy máu lại trên giường. Gã không nghĩ có thể xác định được danh tính từ quần áo, vả lại gã cũng chấp nhận rằng không thể tránh được việc hành vi của mình bị phát giác.

Sau khi phát hiện ra xác của Tomozaki Atsuya, cảnh sát sẽ điều tra triệt để về thằng bé đó. Rồi sẽ tới lúc cảnh sát phát hiện Tomozaki chính là hung thủ sát hại Nagamine Ema. Trong quá trình điều tra, thế nào điều tra viên cũng tiếp xúc với cả người đã gọi điện báo cho Nagamine về hung thủ. Biết đâu chính người đó sẽ liên lạc với cảnh sát. Dù thế nào thì tới thời điểm đó, cảnh sát cũng sẽ hướng sự nghi ngờ về phía Nagamine.

Việc gã không xóa dấu vân tay cũng là vì lý do này. Vả lại, gã nghĩ không thể xóa hết được dấu vân tay. Vì không có ý định giết Tomozaki từ đầu nên gã chạm tay vào khắp nơi. Nếu muốn xóa thì phải dùng giẻ lau sạch cả căn phòng. Không chỉ trong phòng mà phải lau cả ngoài cửa, tay vịn ban công. Trong lúc cần rời đi càng nhanh càng tốt thì không có thời gian cho việc này.

Quan trọng hơn, có thứ gã phải thu lại bằng mọi giá. Gã lấy cuốn băng video từ đầu máy ra rồi nhét vào cặp xách.

Cuốn băng có những hình ảnh thương tâm của Ema.

Lấy đi cuốn băng sẽ khiến việc phát hiện Tomozaki Atsuya là hung thủ sát hại Ema bị chậm lại. Như thế, trước mắt cảnh sát sẽ chưa để ý đến Nagamine dù gã lưu lại rất nhiều dấu vân tay.

Ngoài ra còn có một lý do khác lớn hơn.

Là một người cha, gã không thể cho người khác, kể cả cảnh sát, xem những hình ảnh thương tâm và tội nghiệp của con gái. Ở thế giới bên kia, chắc chắn Ema cũng mong mọi người bỏ qua cuốn băng này.

Gã quyết định sẽ đem bộ yukata của Ema về. Ngoài mục đích cắt đứt mối liên hệ với việc Ema bị giết thì còn bởi gã thấy không thể để kỷ vật của con gái tại nơi nhơ nhuốc này.

Nagamine tìm khắp phòng xem còn đồ gì của Ema không. Gã tìm thấy dưới gầm giường thắt lưng bộ yukata và chiếc xắc nhỏ của con bé. Gã nhét tất cả vào chiếc cặp mang theo. Do không đủ chỗ nên gã cho bộ yukata vào chiếc túi đựng đồ của siêu thị rơi trên sàn nhà.

Gã quyết định đi ra bằng cửa trước. Trèo ra bằng cửa sổ nhỡ ai nhìn thấy thì không ổn.

Tuy nhiên, sau khi mở cửa, nhìn quanh thấy không có ai và bước ra ngoài xong, gã mới phát hiện ra một sai lầm lớn. Gã đã không lấy chìa khóa phòng.

Đang lưỡng lự không biết có nên quay lại lấy chìa khóa không thì có tiếng nói chuyện từ xa vọng lại, thấy thế, gã vội rời đi luôn. Không thể dùng dằng mãi ở đây, hơn nữa, có quay lại cũng chưa chắc tìm được chìa khóa ngay. Cửa phòng không khóa có thể khiến cái xác sớm bị phát hiện nhưng so với trường hợp khóa cửa thì cũng không khác biệt nhiều. Trong khi đó, việc rời đi sớm quan trọng hơn.

Gã bắt taxi về nhà. Gã không đủ can đảm để đi tàu điện—phương tiện phải chạm mặt nhiều người. Bởi gã không rõ bộ mặt của kẻ vừa giết người thì trông rùng rợn như thế nào. Ngay cả lúc ngồi taxi, gã cũng chú ý để không nhìn tài xế và buột miệng nói linh tinh.

Về tới nhà, gã bắt tay ngay vào thu dọn đồ đạc. Gã lấy chiếc túi xách thể thao vẫn dùng để đi du lịch ra nhưng hơn ai hết, gã hiểu đây sẽ không phải là chuyến du lịch bình thường. Những thứ gã đang chuẩn bị không phải để du lịch mà là để chạy trốn.

Nghĩ cần gì thì mua sau nên gã cố gắng không bỏ những thứ vô dụng vào túi. Thay vào đó, gã bỏ vào các đồ vật cuối cùng của Ema vừa đem về từ phòng Tomozaki. Gã cũng rút vài tấm ảnh ưa thích từ cuốn album ra rồi nhét vào túi. Trong đó có cả ảnh của vợ. Lúc xem cuốn album, nước mắt gã cứ ứa ra.

Soạn đồ vào túi xong, còn một việc nữa cần phải làm. Gã vào phòng khách và nhìn lên thứ đó.

Khi bắt đầu học bắn súng, giáo viên hướng dẫn của gã đã nói thế này:

“Súng là thứ có ma lực rất kỳ lạ. Khi cầm súng trên tay, ai nấy đều muốn bóp cò. Nhưng tới lúc phải làm thật thì lại không bóp cò được. Vì họ biết sự đáng sợ của súng. Bắn súng chính là sự đấu tranh với nỗi sợ đó.”

Nagamine nghĩ không biết lúc đối mặt với Sugano Kaiji, liệu gã có thể dồn lực vào ngón tay đặt trên cò súng không. Bởi lẽ gã chưa bao giờ nghĩ tới chuyện bắn người. Không hẳn là hoàn toàn không nghĩ tới nhưng cũng chỉ dừng ở việc tưởng tượng. Gã chưa từng nghĩ một cách thực tế.

Nagamine lấy túi đựng súng ra, xếp các linh kiện của súng vào. Nhưng đang làm giữa chừng thì gã đổi ý, lại bỏ hết ra. Người nào nhìn thấy túi này sẽ biết ngay là túi đựng súng săn. Không thể cầm túi này đi lại được.

Sau khi tính toán, gã quyết định chọn túi đựng gậy đánh golf. Đây là phần thưởng gã nhận được khi giành giải á quân ở một cuộc thi.

Gã đợi trời tối hẳn mới ra khỏi nhà. Trong lúc đó, gã đi ngắm lại từng góc trong căn nhà. Phòng ngủ của hai vợ chồng, phòng của Ema, bếp, nhà vệ sinh, nhà tắm, phòng khách. Phòng nào cũng gắn với những kỷ niệm vui tựa như một giấc mơ. Nhớ lại lúc mới chuyển tới căn nhà này, tim gã đau nhói. Nếu không chuyển tới đây thì có lẽ Ema đã chẳng gặp chuyện, nhưng đến giờ cảm giác hạnh phúc khi có được căn nhà mới vẫn còn trong gã.

Gã ngồi xuống ghế sofa, uống whiskey pha với đá, lặng lẽ đợi thời gian trôi. Bao nhiêu kỷ niệm giờ đã bị chôn vùi trong thống khổ. Để vượt lên cảm giác muốn được chết, gã chỉ còn cách duy nhất là khơi dậy lòng căm thù.

Tiếng cười khiến Nagamine bừng tỉnh. Trước mặt gã là cốc cà phê. Gã nhấp thử thì thấy cà phê đã hơi nguội.

Tiếng cười là của một gia đình ba người. Đứa con trai khoảng bốn, năm tuổi. Thằng bé đang uống soda kem.

Gã chợt nghĩ, nếu con mình cũng là con trai thì biết đâu đã không gặp chuyện kinh khủng như thế. Nhưng ngay lập tức, gã thấy đó không phải là vấn đề. Chính cái thế giới mà những người có con gái hằng ngày phải sống trong sợ hãi mới là bất thường.

Bằng cách giết Tomozaki, Nagamine hiểu rõ mười mươi trả thù là hành động vô ích. Gã chẳng đạt được điều gì. Dù vậy, gã không thể để mặc tên còn lại. Như thế là phản bội Ema. Chỉ có gã mới có thể ra tay trừng trị những tên súc sinh đã hành hạ con bé.

Gã biết mình không có quyền luận tội. Đó là việc của tòa án. Nhưng liệu tòa án có trừng trị hung thủ giúp gã không?

Tòa án không làm việc đó. Qua các thông tin từ báo đài, Nagamine cũng biết phiên tòa được tổ chức thế nào, các phán quyết cho mỗi vụ án ra sao. Nếu dựa theo các thông tin đó thì tòa án không trừng trị hung thủ.

Thậm chí, tòa án còn cứu giúp hung thủ. Tòa án trao cơ hội làm lại cuộc đời cho những kẻ phạm tội, giấu chúng ở nơi mà những người căm thù chúng không thể nhìn thấy.

Như vậy mà gọi là trừng phạt à? Chưa kể, thời gian giam giữ ngắn đến ngạc nhiên. Dù đã cướp đi sinh mạng của người khác nhưng không có nghĩa là cuộc đời của tên tội phạm đó sẽ bị cướp đi.

Nhiều khả năng Sugano Kaiji cũng là trẻ vị thành niên giống như Tomozaki Atsuya. Nếu luật sư khăng khăng cho rằng việc giết Ema không phải có ý đồ từ trước thì có khi còn được miễn luôn cả thụ án.

Đừng hòng có chuyện vớ vẩn ấy, Nagamine nghĩ.

Lũ cặn bã đó không chỉ cướp đi cuộc đời của Ema mà còn để lại những vết thương không thể chữa lành cho cuộc đời của tất cả những người yêu quý con bé.

Nagamine hít một hơi thật sâu, cất lại hai cuốn sách vào túi rồi lấy bút và giấy viết thư vừa mua ra.

Gã phải viết thư tạ lỗi với họ hàng. Gã đoán họ sẽ bị làm phiền nhiều trong thời gian tới. Sẽ bị thiên hạ gièm pha, nhòm ngó, thậm chí sẽ phải trả lời báo chí. Biết là xin lỗi cũng không đủ nhưng nếu không liên lạc gì thì gã rất áy náy.

Còn một nơi nữa mà gã phải xin lỗi. Là công ty. Gã chưa bao giờ nghĩ sẽ phải đột ngột rời bỏ nơi làm việc đã gắn bó suốt nhiều năm theo cách này. Gã biết việc này sẽ làm phiền công ty nhưng không thể để mặc. Nếu vụ việc bị phát giác, đằng nào gã cũng sẽ bị sa thải nên cứ nộp đơn xin nghỉ trước thì hơn.

Còn một chỗ nữa gã cũng cần phải gửi thư tới.

Viết bức thư đó mới là khó nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!