Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 17: Mục 19

17

> Gửi các cảnh sát phụ trách vụ án sát hại Tomozaki Atsuya.

>

> Tôi là Nagamine Shigeki, cha của Nagamine Ema, cô bé được tìm thấy đã chết ở sông Arakawa mấy ngày trước. Tôi viết bức thư này vì có điều cần phải nói với các anh.

>

> Chắc các anh đã biết tôi là người giết Tomozaki Atsuya. Về động cơ thì chắc tôi không cần phải nói nữa, là để trả thù cho con gái.

>

> Tôi đã mất vợ nhiều năm trước nên Ema là ruột thịt duy nhất của tôi, là báu vật không thể thay thế. Nhờ có con gái mà khó khăn đến mấy tôi cũng chịu đựng được, và có cả ước mơ cho cuộc đời sau này.

>

> Báu vật khó có thể thay thế ấy đã bị Tomozaki Atsuya cướp đi. Theo một cách thức vô cùng tàn ác, điên cuồng, không chút nhân tính. Nó đối xử với con gái tôi không khác gì gia súc, mà không, còn dưới mức đó, chỉ như một đống thịt.

>

> Chính mắt tôi đã trông thấy cảnh tượng ấy. Vì những tên súc sinh đội lốt người đó đã ghi lại cảnh làm nhục Ema vào băng video.

>

> Các anh có hiểu được cảm giác của tôi khi xem những cảnh đó không?

>

> Đúng lúc tôi đang chìm trong đau đớn thì Tomozaki Atsuya trở về. Nghĩa là nó về vào thời điểm tồi tệ nhất. Nhưng với tôi thì lại là cơ hội tuyệt vời, có một không hai để rửa hận.

>

> Tôi chẳng mảy may hối hận vì đã giết nó. Nếu hỏi giết xong, tôi có rửa được hận không thì tôi sẽ nói là không. Nhưng nếu không làm gì, tôi sẽ còn hối tiếc hơn.

>

> Tomozaki là trẻ vị thành niên. Chưa kể, nếu luật sư biện hộ rằng việc làm chết Ema không phải cố ý mà do bị mất năng lực phán xét bình thường dưới ảnh hưởng của cồn hoặc thuốc, chẳng hạn thế, thì có khả năng nó chỉ phải nhận một bản án không thể gọi là trừng trị. Tôi hình dung sẽ có những ý kiến cho rằng nên ưu tiên cải tạo trẻ vị thành niên mà phớt lờ đi cảm xúc của người bên phía bị hại.

>

> Nếu là thời điểm trước vụ án thì có lẽ tôi cũng đồng tình với ý kiến của những người theo chủ nghĩa lý tưởng đó. Nhưng giờ suy nghĩ của tôi đã khác. Gặp phải chuyện thế này, cuối cùng tôi đã hiểu ra. ‘Cái ác,’ một khi đã sinh ra thì vĩnh viễn không bao giờ mất đi. Cho dù người phạm tội có cải tạo đi nữa (giờ tôi có thể khẳng định là không thể có chuyện đó nhưng nếu chẳng may có), thì cái ác do chúng tạo ra sẽ còn ở lại với nạn nhân, tiếp tục giày vò họ mãi mãi.

>

> Lẽ dĩ nhiên, tôi hiểu dù với bất cứ lý do gì thì giết người vẫn sẽ phải đền tội. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó.

>

> Nhưng hiện tại, tôi không cho phép mình bị bắt. Vì còn một người nữa tôi cần phải trả thù. Tôi hình dung cảnh sát đã biết được đó là ai.

>

> Bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải trả thù bằng được. Cho tới lúc đó thì tôi không muốn mình bị bắt. Đổi lại, khi trả thù xong, tôi sẽ ngay lập tức ra đầu thú. Tôi không mong được giảm nhẹ tội. Có bị tuyên án tử hình tôi cũng chấp nhận. Vì cứ sống thế này thì đời tôi cũng vô nghĩa.

>

> Tôi hiểu là có viết những dòng này cũng không có ý nghĩa. Chắc các anh đang truy tìm tung tích của tôi phải không? Tôi không hy vọng vì bức thư này mà các anh sẽ thay đổi ý định.

>

> Tuy nhiên, tôi hy vọng các anh sẽ bớt các cuộc điều tra gắt gao, không cần thiết đối với người thân, bạn bè và họ hàng của tôi. Tôi không có đồng phạm. Mọi việc đều do tôi một mình tính toán và hành động. Tôi cũng không liên lạc với ai thường xuyên. Cho đến nay, cha con tôi được rất nhiều người giúp đỡ. Vì không muốn làm phiền đến họ nên tôi mới viết bức thư này. Mong bức thư này sẽ tới được tay những người đang tham gia điều tra ở tuyến đầu.

Bức thư gồm 8 trang giấy. Tuy là viết tay nhưng nét chữ ổn định, không phải những câu văn được viết trong trạng thái bị kích động.

Đội điều tra của Hisatsuka, bao gồm cả Oribe đang tập trung tại phòng họp của Phòng cảnh sát Nishiarai. Tất cả đều cầm trên tay tờ giấy A4. Đó là bản photo bức thư của Nagamine Shigeki.

Kết quả giám định chữ viết cho thấy người viết bức thư là Nagamine Shigeki. Căn cứ theo dấu bưu điện thì bức thư được gửi từ tỉnh Aichi. Tuy nhiên, hiện chưa tìm thấy mối liên hệ giữa Nagamine và tỉnh Aichi.

“Nội dung gay gắt quá.” Điều tra viên ngồi cạnh Oribe lẩm bẩm. “Bị gửi cho bức thư thế này thì cũng khó xử thật. Tôi hiểu cảm giác của anh ta nhưng chúng ta cũng chỉ tuân theo chỉ thị của cấp trên thôi.”

“Nhưng như vậy thì có thể khẳng định được hung thủ giết Tomozaki là Nagamine Shigeki rồi. Không biết các trưởng phòng định làm gì?”

“Làm gì là sao?”

“Sẽ ra lệnh truy nã chăng?”

“Chắc vậy rồi. Các sếp đang thảo luận về quy trình đấy.”

Lát sau, cửa phòng họp mở, Hisatsuka và các lãnh đạo từ cấp đội trưởng trở lên bước vào. Hisatsuka tiến lại chỗ Oribe và Mano.

“Này Mano, tìm thấy chiếc xe rồi hả?” Hisatsuka hỏi Mano.

Mano gật đầu.

“Trong số các bạn học của Tomozaki có một cậu tên là Nakai Makoto, em nghĩ đúng là xe nhà cậu ta đấy. Chiếc Gloria. Bên khám nghiệm đang kiểm tra nhưng theo lời của Nakai thì chiếc xe cũng được dùng để chở thi thể.”

“Còn bản ghi lời khai của Nakai thì sao?”

“Em lấy xong và cho cậu ta về rồi.”

Mano tóm tắt nội dung lời khai của Nakai Makoto cho Hisatsuka. Do đã nghe Oribe báo qua điện thoại nên Hisatsuka không tỏ ra bất ngờ.

“Anh định thế nào? Ngày mai có gọi Nakai đến nữa không?” Mano xác nhận.

Hisatsuka lắc đầu.

“Không cần đâu. Có vẻ chuyện cậu ta sợ Tomozaki và Sugano nên nhất nhất nghe theo là thật. Cậu ta cũng nói không biết Sugano đang ở đâu mà.”

“Vâng, nhưng cậu ta bị nghi là đồng phạm trong vụ bắt cóc và hãm hiếp.”

“Chuyện đó để khi nào bắt được Sugano hãng hay. Cũng chỉ là điều tra hành chính thôi. Mà này…” Hisatsuka cầm bản photo ở trên bàn lên. “Cái này sẽ được công bố cho truyền thông đấy.”

“Toàn bộ ạ?” Giọng Mano thảng thốt.

“Không, chỉ nội dung đó thôi. Nếu công bố cả đoạn phê phán luật Thiếu niên thì cánh báo chí sẽ chỉ xoáy vào chỗ đó. Khi công bố sẽ nhấn mạnh vào điểm anh ta thú nhận đã giết Tomozaki và có ý định tiếp tục trả thù cho con gái. Cùng lúc, sẽ ra lệnh truy nã Nagamine trên toàn quốc.”

Quả nhiên là vậy, Oribe nghĩ khi nghe sếp nói. Thế còn Sugano Kaiji thì sao? Cậu ta không bị truy nã à?

Dĩ nhiên, Oribe không thể nói ra điều đó. Bản thân anh cũng hiểu không thể phát lệnh truy nã Sugano. Hiện chưa thể khẳng định là Nagamine Ema bị giết, cũng chưa rõ Sugano liên quan thế nào tới cái chết của cô bé. Và trên hết, Sugano là trẻ vị thành niên.

“Vấn đề là Sugano sẽ hành động thế nào khi bức thư này được công bố trên truyền thông.”

Hisatsuka gật đầu trước câu nói của Mano.

“Nếu cậu ta sợ bị giết và ngoan ngoãn ra đầu thú thì tốt quá. Việc công bố với truyền thông cũng nhằm hy vọng cậu ta làm vậy nhưng suy nghĩ của bọn trẻ bây giờ khó hiểu lắm.”

“Còn dấu bưu điện thì sao? Cũng công bố luôn là bức thư được gửi từ tỉnh Aichi ạ?”

“Đúng là cậu Mano cũng quan tâm đến chuyện đó nhỉ?”

“Vâng. Vì đó là ý đồ duy nhất của bức thư này.”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng công bố hay không sẽ do trưởng phòng quyết định.”

“Xin lỗi.” Một điều tra viên khác chen ngang. “Nơi bức thư được gửi đi quan trọng vậy cơ ạ?”

Hisatsuka nhìn điều tra viên vừa hỏi.

“Cậu nghĩ tại sao Nagamine lại gửi bức thư này?”

“Tại sao ạ, thì như trong bức thư viết thôi. Vì không muốn làm phiền tới người khác.”

“Thì đúng là thế. Nhưng liệu có phải vì mỗi chuyện đó mà mất công viết thư không? Hơn nữa, anh ta có viết thế thì chúng ta vẫn sẽ điều tra, bất kể đối tượng là ai nếu việc đó cần thiết. Nagamine thừa hiểu điều đó.”

“Vậy mục đích của bức thư này là gì ạ?” Oribe hỏi.

Hisatsuka nhìn xuống bản photo bức thư.

“Những gì viết ở đây đều là những điều chúng ta đã biết. Chẳng có thông tin gì mới. Bản thân Nagamine cũng thừa nhận điều này. Nghĩa là, như Mano nói, nếu chỉ dựa vào nội dung bức thư thì sẽ không biết được ý đồ của Nagamine. Thế nên, cần phải nhìn ra ý đồ của anh ta từ những thứ khác ngoài nội dung. Nhưng người gửi chỉ ghi là Nagamine Shigeki. Ngoài dấu bưu điện ra thì không còn thông tin nào khác. Chắc chắn Nagamine cũng nghĩ không có chuyện cảnh sát lại không chú ý đến dấu bưu điện. Thế mà anh ta vẫn gửi thư từ nơi khác ngoài Tokyo thì chứng tỏ việc này có ý nghĩa nào đó.”

“Nghĩa là trên thực tế Nagamine không ở tỉnh Aichi ạ? Cho nên không cần phải công bố.” Oribe nói.

“Có chuyện đó. Chắc hẳn Nagamine không ở tỉnh Aichi rồi. Mục đích của anh ta là làm nhiễu loạn cuộc điều tra. Nhưng đó chỉ là mục đích nhỏ thôi. Tôi nghĩ còn có mục đích khác lớn hơn.”

“Là gì ạ?”

Nghe Oribe hỏi, Hisatsuka đưa mắt nhìn thuộc cấp.

“Có lẽ Nagamine đã chuẩn bị tinh thần sớm muộn cũng sẽ bị truy nã. Khi đó, việc anh ta đang truy lùng Sugano cũng sẽ được công bố cho công chúng. Vấn đề là Sugano sẽ hành động thế nào khi biết việc đó. Như tôi vừa nói, chúng ta thì mong Sugano sẽ ra đầu thú. Nhưng Nagamine thì không. Vì anh ta sẽ mất đi cơ hội trả thù.”

“Vậy lý do lớn nhất anh ta viết bức thư này là để ngăn điều đó xảy ra?” Oribe đọc lại nội dung bức thư.

“Mới chỉ là suy đoán thôi.” Hisatsuka nói. “Khi nhận được bức thư này, cảnh sát không thể không công bố. Thông thường thì cảnh sát sẽ đề cập luôn cả dấu bưu điện. Chắc Nagamine nghĩ, trong trường hợp đó, khả năng Sugano tự tìm đến cảnh sát sẽ giảm đi.”

“Tại sao ạ?” Một điều tra viên khác hỏi.

“Vì Sugano đâu có ở tỉnh Aichi.” Mano đáp. “Vì địa điểm đó hoàn toàn sai. Cho nên, khi xem tin tức, Sugano sẽ nghĩ thế này. ‘Ồ, Nagamine chẳng biết mình đang ở đâu, thế thì chẳng lo bị giết nên không cần phải chạy tới cầu cứu cảnh sát.’”

Hisatsuka gật đầu đồng tình.

“Ngược lại, Nagamine đã đoán được nơi Sugano đang trốn. Thế nên anh ta mới chọn tỉnh Aichi. Vì nếu chẳng may Sugano đang trốn ở tỉnh Aichi thật thì việc này càng thúc đẩy Sugano ra đầu thú.”

Suy đoán của cấp trên khiến Oribe thán phục. Trước khi nghe cấp trên nói thì anh hoàn toàn không nghĩ đến.

“Nagamine tính toán tới mức đó ư?” Điều tra viên bên cạnh Oribe nói.

“Tôi bảo chỉ là suy đoán thôi mà. Nhưng vẫn cần lưu tâm. Việc chúng ta cần làm là tìm được Sugano trước khi Sugano bị Nagamine giết. Để làm được như vậy thì tốt nhất là để Sugano ra đầu thú.”

“Nếu suy đoán của đội trưởng là đúng thì làm cách nào mà Nagamine lại biết nơi ở của Sugano?” Oribe hỏi thử.

Hisatsuka trề môi dưới ra, khẽ gật gù.

“Điều đó vẫn còn là ẩn số. Nhưng Nagamine đã gặp Tomozaki. Hoàn toàn có khả năng anh ta đã hỏi được Tomozaki trước khi giết thằng bé.”

“Vấn đề là trước đó làm cách nào mà Nagamine lại lần ra được Tomozaki kìa.” Mano phụ họa. “Trong bức thư này anh ta cũng không đề cập đến chuyện vì sao tìm ra được hung thủ giết con gái mình. Không phải anh ta quên viết đâu mà là có ý đồ khác.”

“Ý đồ gì hả Mano?”

“Chà.” Mano lắc đầu. “Chuyện đó thì chỉ có thể hỏi Nagamine thôi.”

Hisatsuka đặt bản photo bức thư xuống, nhìn mọi người một lượt.

“Chúng ta sẽ kết hợp với đội của Imai để điều tra nhưng về cơ bản bên đó sẽ truy tìm Nagamine, còn chúng ta tìm Sugano. Hãy tìm gặp tất cả những người có liên quan, dù chỉ một chút với Sugano.”

Được thông báo “Giải tán,” các điều tra viên tản đi thành từng nhóm. Ai cũng có linh cảm từ ngày mai sẽ là chuỗi ngày dài không thể về nhà.

“Mano này, cả Oribe nữa.” Hisatsuka vẫy tay gọi. “Phiền hai cậu giúp tôi một việc nữa. Tôi cần hai cậu đến chỗ này.”

“Mẹ của Sugano à?” Mano hỏi.

Hisatsuka khẽ gật đầu.

“Hỏi chị ta lần nữa xem có đúng chị ta không biết con mình đang ở đâu không?”

“Cho chị ta xem luôn bức thư chứ?”

“Đương nhiên rồi. Cứ dọa là muốn cứu con mình thì mau khai thật đi.”

“Vâng.” Mano đáp.

“Sao thế Oribe? Cậu muốn nói gì à?” Hisatsuka hỏi vì không thấy Oribe đáp lại.

“Không, không ạ…” Oribe ấp úng. “Em chỉ nghĩ, cuộc điều tra của chúng ta rốt cuộc lại là giúp Sugano sao?”

Mano mỉm cười chua chát. Trong khi đó, Hisatsuka lại khoanh tay, mặt không hề biến sắc.

“Mano này, hình như bức thư còn có một mục đích nữa đấy.”

“Mục đích gì ạ?”

“Là làm nhụt chí các điều tra viên. Thực tế thì đã có người bị tình cảm chi phối rồi đây này…”

“Không, không phải…”

“Đừng quên mình là ai. Thôi, mau đi đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!