Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 20: Mục 22

20

Những chiếc bàn nhỏ được xếp ngay ngắn như ở trong lớp học. Oribe nhìn bảng số vừa nhận ở quầy lễ tân rồi ngồi vào chiếc bàn tương ứng. Trên bàn có dán nhãn “Cấm hút thuốc.”

Anh nhìn quanh thì thấy khoảng nửa số bàn đã có người ngồi. Mỗi bàn đều có ít nhất một người mặc đồng phục màu xám. Chắc đó là nhân viên của công ty này. Đối tác của họ thì muôn hình vạn trạng. Người thì mặc đồ công nhân, người thì mặc vest giống như Oribe. Nhưng điểm chung là trông phía khách có vẻ khiêm nhường hơn. Chắc họ là nhân viên của bên thầu phụ hoặc người của nơi coi công ty này là khách hàng lớn. Nếu ở vị thế ngược lại, tức là đối tác lớn được công ty này mời đến thì chắc hẳn sẽ được dành cho một phòng họp thoải mái hơn.

Nhìn thấy người đàn ông trung niên đầu bạc mặc đồ công nhân cúi gập đầu trước cậu nhân viên trẻ đáng tuổi con mình, Oribe nghĩ hệ thống cấp bậc tại doanh nghiệp tư nhân thật khắc nghiệt.

Oribe ngồi được khoảng 10 phút thì có một người đàn ông đeo kính, dáng người thấp bé tiến lại. Quả nhiên, ông ta cũng mặc bộ đồng phục màu xám. Ông ta ước chừng 45 tuổi, vẻ mặt trông khá lo lắng.

Oribe đứng dậy hỏi:

“Anh là Fujino à?”

“Vâng, đúng rồi…”

“Tôi là Oribe. Xin lỗi đã làm phiền anh trong lúc bận rộn thế này.”

Fujino im lặng lắc đầu, kéo ghế ra. Trông thấy vậy, Oribe cũng ngồi xuống.

“Trước tôi cũng từng gặp vài người làm ở công ty sản xuất nhưng đây là lần đầu được đến tận nơi. Nhộn nhịp nhỉ?”

Oribe nói để giải tỏa bớt căng thẳng cho đối phương nhưng nét mặt khô cứng của Fujino chẳng hề thay đổi. Ông ta liếm môi rồi nhìn Oribe.

“Nói thật nhé, tôi chẳng hiểu vì sao cảnh sát lại đến gặp tôi. Tôi có biết gì đâu.”

Oribe mỉm cười.

“Vâng, tất nhiên rồi. Chúng tôi không nghĩ là anh có liên quan tới vụ án. Chỉ là chúng tôi nghĩ có thể anh biết manh mối nào đó.”

“Manh mối? Tức là biết Nagamine đang ở đâu à?”

“Vâng, cả chuyện đó nữa.” Fujino lập tức lắc đầu.

“Chuyện đó thì tôi không biết đâu. Như tôi đã nói trên điện thoại, tôi chỉ làm cùng với Nagamine thôi.”

“Nhưng anh cũng thân với Nagamine bên ngoài công ty mà? Chẳng hạn như về sở thích.”

Fujino khẽ nhếch môi trước câu nói của Oribe. “Cậu ta bỏ môn bắn súng được mấy năm rồi.”

“Nhưng có phải vì thế mà hai người không chơi với nhau nữa đâu? Nghe nói anh Nagamine giờ vẫn tham gia các buổi liên hoan của câu lạc bộ bắn súng?”

“Thì đúng là vậy nhưng không có nghĩa là chúng tôi thân thiết.”

“Nhưng tôi lại nghe nói chính anh Fujino đã khuyên anh Nagamine chơi môn bắn súng.”

“Không phải khuyên… Thấy cậu ta có vẻ quan tâm nên tôi tư vấn cho thôi.”

“Anh Nagamine chơi bắn súng được bao nhiêu năm rồi?”

“Chắc khoảng… 10 năm.”

“Trình độ như thế nào?”

Fujino khẽ nghiêng đầu.

“Cậu ta bắn giỏi lắm. Nhưng cũng chưa tới mức đoạt quán quân ở những giải đấu lớn.”

“Không phải là anh ấy đi săn à?”

“Săn thật á? Tôi nghĩ cậu ấy không mấy khi đi săn đâu. Cậu ấy hay tham dự các cuộc thi ở trường bắn. Chẳng hạn thi bắn đĩa hay thi bắn thực địa.”

“Vì sao anh Nagamine lại từ bỏ môn bắn súng?”

“Do mắt.” Fujino chỉ vào mắt mình. “Cậu ấy bị bệnh khô mắt. Không thể bắt mắt làm việc nhiều được. Hồi đó cậu ta còn đeo cả kính râm trong công ty.”

“Nếu vậy thì bây giờ anh ta vẫn thao tác được súng như bình thường nhỉ?”

“Chà, nếu chỉ là thao tác.” Nói xong, Fujino nhăn mặt. “Cũng không rõ nữa, vì có khoảng thời gian ngắt quãng. Tại không quen thì khó bóp cò lắm.”

“Anh biết địa điểm nào mà Nagamine có thể đến để luyện tập không? Không cần phải là trường bắn chính thức.”

Mắt Fujino trợn ngược lên, nhìn rõ cả lòng trắng. “Làm gì có trường bắn nào là phi chính thức.”

“Các anh không luyện bắn ở chỗ vắng người, chẳng hạn như trong núi à?”

“Chúng tôi không.”

“Vậy cho tôi biết các trường bắn chính thức đi.”

“Được thôi, nhưng Nagamine không đời nào lại xuất hiện ở đó đâu. Vì sẽ bị phát hiện ngay mà?”

“Tôi biết nhưng để cho chắc thôi.”

Fujino thở dài, vẻ như cố tình, rồi rút từ túi trong áo khoác ra cuốn sổ tay.

“Tôi có ghi lại đây các trường bắn mà chúng tôi hay đến, còn những chỗ khác thì phiền cậu tự tìm hiểu nhé?”

“Tất nhiên rồi. Xin phép anh cho tôi ghi lại.”

“Vâng, xin mời.” Fujino nói bằng giọng thiếu thiện cảm rồi mở cuốn sổ tay ra.

Trong lúc Oribe ghi lại tên trường bắn và địa chỉ thì Fujino gợi chuyện:

“Mà này, đó là bức thư của Nagamine thật à?”

“Ý anh là?”

“Không có khả năng là… trò đùa của ai đó, hoặc hung thủ là người khác nhưng muốn đổ tội cho Nagamine?”

Có vẻ Fujino không muốn chấp nhận sự thật Nagamine Shigeki đã giết người. Ban nãy vừa nói là không thân thiết lắm nhưng anh ta vẫn lo lắng cho Nagamine.

“Tôi không thể khẳng định được gì.” Oribe thận trọng đáp. “Nhưng một khi đã công bố với truyền thông như vậy thì tôi nghĩ cấp trên của tôi cho đó là thư Nagamine viết rồi.”

“Vậy à?” Vai Fujino chùng hẳn xuống. “Vậy là Nagamine sẽ bị bắt phải không?”

Oribe nhíu mày rồi khẽ gật đầu.

“Vì anh ta giết người mà.”

“Tôi biết, nhưng chẳng phải người bị giết đó có vấn đề sao. Cho dù việc bị bắt là không thể tránh khỏi thì cậu ta cũng có thể được hưởng án treo hoặc giảm án chứ?”

“Đó là việc của tòa án, chúng tôi không trả lời được.”

“Nhưng các anh đang truy tìm cậu ta vì tội giết người mà?”

“Đúng vậy.”

“Về điểm đó thì tôi không đồng ý. Giết người thì đúng là phạm tội thật nhưng cái người bị giết đó cũng đáng mà. Nếu con gái mình gặp phải chuyện như thế, chắc chắn bố mẹ nào cũng muốn trả thù. Con tôi cũng tầm tuổi ấy nên tôi rất hiểu cảm giác của cậu Nagamine. Thậm chí không làm gì mới là bất thường.”

“Tôi hiểu điều anh đang nói nhưng luật hiện hành của Nhật Bản không chấp nhận việc báo thù.”

“Việc đó thì…” Fujino cắn môi. Có vẻ như anh ta đang định nói, “Việc đó thì không cần phải nhắc.”

Ghi chép xong, Oribe trả lại cuốn sổ tay cho Fujino. “Phản ứng của mọi người ở chỗ làm thế nào ạ?”

“Phản ứng… là sao?”

“Chuyện của anh Nagamine chắc chắn là đề tài bàn tán mà?”

“À, thì thế… nhưng, nói sao nhỉ, có vẻ mọi người không muốn nhắc tới nhiều. Chẳng phải chuyện vui vẻ gì.”

“Ngoài anh Fujino ra thì còn ai thân với anh Nagamine nữa không?”

“Không, nên tôi mới nói bản thân tôi cũng có thân thiết gì đâu.” Fujino nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu. “Tôi chẳng biết cậu Nagamine thân với ai. Cậu thử hỏi người khác xem.”

“Tôi hỏi mấy người thì họ đều nhắc đến tên anh Fujino.”

Fujino tròn xoe mắt, vẻ mặt như thể đang nghĩ xem ai đã nói thế.

“Nếu họ nhắc đến tên tôi thì chứng tỏ trong công ty không có ai thân thiết rồi. Thành thử tôi nghĩ, điều tra viên có đến đây thì cũng không thu hoạch được gì đâu.” Fujino xắn ống tay áo khoác lên với động tác rất mạnh. “Nếu không còn gì nữa thì dừng ở đây nhé. Tôi còn đang dở việc.”

“Xin lỗi anh. Còn một chuyện nữa thôi.” Oribe giơ ngón trỏ lên. “Sau khi xác của Ema được tìm thấy, anh Nagamine nghỉ làm nhưng lại đi làm duy nhất một hôm trước khi sát hại Tomozaki Atsuya. Anh còn nhớ chuyện ngày hôm đó không?”

Trong giây lát, ánh mắt Fujino như đang hồi tưởng lại. Fujino khẽ gật đầu.

“Tôi nhớ. Nhưng tôi không bắt chuyện với cậu ta. Tôi không thể. Những người khác chắc cũng vậy.”

“Nghĩa là anh ta rất suy sụp vì mất con gái nhỉ?”

“Trông có vẻ như vậy.”

“Anh ta có hành động gì đặc biệt không? Khác với mọi khi ấy. Bất kể là hành động gì.”

“Chà.” Fujino nhún vai. “Tôi đâu có quan sát Nagamine. Có điều, tôi thấy cậu ấy không tập trung được vào công việc. Tôi nhớ là thi thoảng cậu ấy lại bỏ ra ngoài. Lúc ra mua nước ở máy bán hàng tự động, tôi có trông thấy cậu ta ở góc hành lang.” Mắt Fujino nhìn xa xăm. “Hình như cậu ta đang khóc. Chắc cậu ta không quên được con gái. Cũng dễ hiểu thôi.”

“Ra vậy.” Oribe gật đầu. Tuy giọng kể của Fujino đều đều nhưng nghe cũng thấy nghẹn lòng.

Oribe nói cảm ơn rồi rời khỏi hãng sản xuất chất bán dẫn. Trên đường ra ga, anh nhẩm lại câu chuyện nghe được từ Fujino nhưng không tìm thấy manh mối nào về nơi Nagamine đang lẩn trốn.

Anh nhớ lại gương mặt từ đầu đến cuối luôn tỏ ra khó chịu của Fujino. Anh ta luôn miệng nói không thân với Nagamine nhưng không phải vì sợ bị liên lụy mà chắc có lẽ muốn tránh việc mình tạo cơ hội khiến Nagamine bị bắt. Oribe biết tình bạn được nuôi dưỡng thông qua thể thao thường rất mạnh mẽ.

Tôi rất hiểu tâm trạng của cậu Nagamine. Thậm chí không làm gì mới là bất thường…

Đó có lẽ là lời nói thật lòng của Fujino. Và cũng là những gì Oribe đang cảm thấy. Ở vị trí hiện tại, Oribe không thể đồng tình nhưng thực sự anh đã rất muốn chia sẻ những lời biện hộ cho Nagamine.

Oribe nghĩ về câu trả lời của Fujino ở câu hỏi cuối cùng. Dựa theo lời của Fujino thì có vẻ Nagamine không có hành động gì đặc biệt. Việc anh ta khóc ở góc hành lang hoàn toàn có thể hiểu được nếu xét về hoàn cảnh khi đó.

Nhưng ngay ngày hôm sau, Nagamine lại tới phòng trọ của Tomozaki và tiến hành trả thù. Sự thay đổi đột ngột này là thế nào?

Đương nhiên, có khả năng vào thời điểm đến công ty lần cuối, Nagamine đã để mắt tới Tomozaki rồi. Nhưng nếu vậy thì sao anh ta lại chỉ đi làm có một hôm? Anh ta hoãn việc trả thù đến ngày hôm sau ư?

Buổi tối hôm đi làm cuối cùng đó, Nagamine đã gọi điện cho cấp trên. Nội dung là muốn xin nghỉ làm ngày hôm sau. Nghĩa là, nhiều khả năng sau khi về nhà Nagamine mới biết về Tomozaki.

Làm cách nào mà Nagamine lại biết?

Đây là vấn đề vẫn khiến đội điều tra đau đầu. Đến nay, theo những gì điều tra được thì Tomozaki và Sugano tấn công Nagamine Ema hoàn toàn ngẫu nhiên, không phải do quen biết trước. Không có lý do gì Nagamine lại xác định được hung thủ giết con mình, dù chỉ là vô tình. Lúc quay về Sở cảnh sát Tokyo, Oribe thấy Mano, Kondo và mấy người khác đang ngồi trước TV. Mặt ai trông cũng thiểu não.

“Có chuyện gì à?” Oribe hỏi Mano.

“Tiêu rồi. Lá thư đó đã bị rò rỉ cho bên truyền hình.”

“Hả, bị rò rỉ…”

“TV mới công bố toàn bộ bức thư kìa.” Kondo nói. “Họ nói là nguồn tin độc quyền. Nghe thật hống hách.”

“Nghĩa là sao? Chúng ta có công bố cả bức thư đâu.”

“Thế mới bảo là bị rò rỉ từ đâu đó. Đúng là báo chí và truyền hình mong có được bức thư lắm. Chắc có điều tra viên nào đó đã bất cẩn vô tình đưa cho họ tờ giấy photo. Tiêu rồi. Thế nào các sếp cũng chửi cho mà xem.”

“Nhưng việc này có nghiêm trọng không? Vì nội dung chính của bức thư đã được công bố cả rồi mà? Giờ có đăng toàn bộ bức thư thì tình hình cũng đâu thay đổi nhiều.”

Kondo chậm rãi lắc đầu.

“Cậu chủ quan quá.”

“Vậy ạ?” Oribe nhìn Mano.

Mano châm lửa vào điếu thuốc, phả một hơi dài.

“Cậu thử nhớ lại cảm giác của mình khi đọc bức thư đó đi. Nói thật là cậu đã dao động đúng không?”

“Việc đó thì có.”

“Bức thư giống như tiếng lòng của Nagamine vậy. Tiếng lòng có sức mạnh của tiếng lòng. Nếu sức mạnh đó đủ lớn thì sẽ trở thành bức tường cản đường chúng ta.”

“Bức tường…”

“Điện thoại Ban truyền thông reo liên tục kia kìa.” Kondo nói. “Hầu hết toàn một nội dung. Là đừng truy đuổi Nagamine nữa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!