24
Ra khỏi nhà nghỉ Trăng Lưỡi Liềm nhưng Nagamine không lên xe buýt như mọi khi mà đi bộ về phía nông trại Tateshina. Tuy nhiên, gã không có mục đích gì cụ thể. Gã chỉ ra ngoài vì nghĩ nếu cứ ở trong phòng thì sẽ bị người nhà nghỉ nghi ngờ.
Sáng nay lúc tỉnh dậy, gã thấy mệt mỏi đến khó tả. Chỉ ngồi dậy thôi cũng thấy đau nhức. Việc gã xuống ăn sáng muộn, ngoài lý do không muốn chạm mặt các khách khác thì còn là vì gã vẫn nằm trên giường lúc điện thoại đổ chuông.
Đêm qua, gã ngồi phục chế bức ảnh tới tận 2 giờ sáng. Ban đầu gã làm chỉ vì muốn an ủi người phụ nữ đã mất con nhưng rồi tự nhiên bị cuốn theo.
Gã tự phân tích rằng phải chăng trong thâm tâm, gã đang muốn thoát khỏi tình cảnh hiện tại. Mệt mỏi vì phải tìm kiếm trong tình trạng gần như không manh mối, bản thân lại là tội phạm bị truy nã nên gã vùi đầu vào việc phục chế với mong muốn quên được nghịch cảnh hiện tại, dù chỉ trong chốc lát.
Gã buộc mình nghĩ rằng phải chăng cảm giác mệt mỏi này là vì công việc phục chế ảnh đã kết thúc chứ không phải sự mệt mỏi thể xác do làm công việc đó. Vậy là lại bắt đầu quãng thời gian địa ngục: muốn trả thù mà không tìm thấy kẻ thù.
Gã thấy cần phải cho đầu óc và cơ thể nghỉ ngơi một chút. Ngẫm lại thì từ lúc đi khỏi nhà, gã đã liên tục hành hạ cả tinh thần lẫn thể xác. Cứ thế này thì gã sẽ kiệt sức. Gã không được để mình gục ngã trước khi tìm thấy Sugano Kaiji và trả thù.
Trăng Lưỡi Liềm là nơi thích hợp để nghỉ lại. Nhân viên ít, lại không kinh doanh quán cà phê nên không có nhiều khách vãng lai. Với một người đang bị truy nã thì việc hầu như không phải chạm mặt người khác là một thuận lợi lớn.
Vì lẽ đó mà gã muốn ở lại thêm một đêm. Sau này chẳng biết lúc nào mới nghỉ ngơi được. Mà không, có khi còn chẳng được phép nghỉ giải lao.
Nghe gã hỏi có thể ở lại thêm một đêm không, người phụ nữ tỏ ra bất ngờ. Thấy cô muốn biết lý do, gã nói vì thích nhà nghỉ này. Đó cũng là suy nghĩ thật lòng.
Vẫn giữ nét mặt bối rối, cô để gã đợi rồi lui vào trong. Mấy phút sau, cô đi ra, mở to mắt rồi gật đầu với gã. Cô bảo “Được anh.”
Nagamine nghĩ chắc hiếm có khách trọ nào như gã. Bản thân việc một người đàn ông trung niên đến thuê phòng một mình đã hiếm rồi, đằng này lại còn đột nhiên đòi ở thêm nên hẳn là cô bối rối lắm.
Càng gần tới nông trại Tateshina, gã càng thấy nhiều nhóm gia đình. Nhớ ra hôm nay là ngày Chủ nhật cuối cùng của kỳ nghỉ hè, gã mới hiểu được lý do. Thảo nào ở nhà nghỉ có cả các nhóm khách gia đình.
Có một quầy hàng bán đồ uống và kem. Mọi người ngồi nghỉ bên dưới những cây dù xếp san sát nhau. Mới sáng sớm mà đã thấy có cả đàn ông đang uống bia. Cặp đôi cũng nhiều, trông ai cũng rạng ngời hạnh phúc.
Nagamine mua lon coca ở máy bán hàng tự động rồi ngồi xuống chiếc ghế đá cách xa đó một chút. Những người kia chắc nằm mơ cũng không ngờ ngay sát họ có một hung thủ giết người đang bị truy nã.
Dù là khu nghỉ mát nhưng nắng ở đây rất gắt, trời hôm nay có vẻ cũng sẽ nóng. Nagamine chỉnh lại cặp kính râm. Đầu gã bị bí do đội mũ, lại thêm một lớp tóc giả nữa nên nóng là đương nhiên. Gã định tới chỗ nào vắng vẻ thì sẽ tháo tóc giả ra.
Mà sắp tới gã nên làm gì đây…
Sắp phải nghĩ tới chuyện buồn rồi. Cầm lon coca trên tay, Nagamine miên man suy nghĩ.
Vốn dĩ vì sao Sugano Kaiji lại có ý định tới nhà nghỉ ở Nagano? Trước lúc chết, Tomozaki đã dùng từ “chạy trốn” khi nói về Sugano. Nghĩa là, Sugano biết mình cần phải chạy trốn. Vào thời điểm đó, Nagamine vẫn chưa bắt đầu việc trả thù nên chạy trốn ở đây có lẽ là chạy trốn cảnh sát.
Có phải Sugano chọn nhà nghỉ ở Nagano vì chỗ này thuận lợi cho việc chạy trốn không? Hay là vì không nghĩ ra nơi nào khác. Dù thế nào cũng thấy Nagano là nơi đặc biệt với Sugano.
Nhưng Nagamine không nghĩ Sugano có họ hàng ở đây. Nếu là nơi có mối liên hệ trực tiếp như vậy thì cảnh sát đã đánh hơi được từ lâu và tới bắt Sugano rồi. Khả năng Sugano từng sống hoặc từng làm việc ở đây cũng thấp.
Không rõ cảnh sát đang tìm Sugano theo cách nào. Chắc đầu tiên họ sẽ hỏi bố mẹ và bạn bè. Nếu đến giờ vẫn chưa tìm ra thì có nghĩa là Sugano đang trốn ở nơi những người đó không biết.
Mà không…
Chưa chắc bố mẹ Sugano đã nói sự thật. Giả sử họ biết con trai mình đi đâu chăng nữa nhưng nếu nó đang bị cảnh sát truy bắt, họ sẽ im lặng. Không phải vì họ muốn con chạy trốn. Mà vì họ mong con sẽ ra đầu thú trước khi bị bắt. Trong mắt bố mẹ thì đứa trẻ nào cũng đáng yêu. Cho dù sau này có trở thành một kẻ bị cho là vô cùng xấu xa đi nữa thì những kỷ niệm hồi chúng còn bé bỏng, dễ thương vẫn luôn ngự trị ở trung tâm ký ức của họ giống như người phụ nữ ở nhà nghỉ kia, che mờ hết lương tri của cô và của họ.
Nagamine nhớ lại lúc gã sát hại Tomozaki. Ngay cả tên súc sinh đó cũng có bố mẹ. Theo báo chí đưa tin thì Tomozaki được bố mẹ thuê cho một căn phòng để ôn thi đại học. Nghe mới ngu ngốc làm sao. Thể loại đó thì làm gì có chuyện ngoan ngoãn học hành khi sống một mình. Chắc bố mẹ nó tống cổ ra khỏi nhà cốt để tránh phiền phức thôi. Báo chí cũng nói là có bạo lực gia đình.
Kết quả là khi thấy làm phiền đến người khác, họ chỉ nói được rằng họ đã từ bỏ trách nhiệm làm cha mẹ. Theo các phương tiện truyền thông, vào thời điểm con trai được tìm thấy đã chết, bố mẹ của Tomozaki đã trả lời báo chí như những vị phụ huynh gặp phải bi kịch. Nhưng khi những việc làm thường nhật của Tomozaki bị phanh phui, mối nghi ngờ Tomozaki bị giết để trả thù ngày càng lớn thì họ lập tức biến mất. Đương nhiên, họ có thông báo cho cảnh sát, cũng có nhà báo lần ra chỗ ở của họ nhưng lần này họ quay ngoắt 180 độ, từ chối trả lời phỏng vấn. Họ không có bất kỳ lời xin lỗi nào với những cô gái bị tấn công, chỉ khăng khăng rằng mình là gia đình có đứa con trai bị giết.
Đọc những bài báo đó, cảm giác lương tâm giày vò vì đã giết Tomozaki Atsuya của Nagamine biến mất ngay. Có điều, cảm giác mình đã phí công vô ích lại tăng lên gấp đôi. Ít nhất nếu nhìn thấy hình ảnh các vị phụ huynh ăn năn thì dù vẫn đau buồn, gã cũng cảm thấy được cứu vớt đôi chút.
Có lẽ bố mẹ Sugano Kaiji cũng vậy. Chắc chắn cảnh sát đã cho họ biết con trai họ thường xuyên làm chuyện xấu. Họ cũng biết chính vì thế mà thằng con mình đang bị nhắm trả thù giống như Tomozaki. Vậy mà họ không hề mong con mình bị bắt. Dù được giải thích đầy đủ mọi lý lẽ, họ cũng không chịu thừa nhận con trai mình là người xấu đến mức bị giết, càng không tin nó đang bị săn đuổi.
Nagamine nghĩ vì có những bậc cha mẹ như vậy nên mới có những bậc cha mẹ gặp phải chuyện buồn như gã. Mười mấy năm trước, họ đều là những bậc cha mẹ có hoàn cảnh giống nhau. Cùng gặp đứa con mới chào đời và mong chờ con lớn lên.
Không thể tha thứ được, cả tên đó lẫn bố mẹ nó! Nagamine đứng dậy. Tay gã đang bóp chặt lon coca.
Nhưng làm thế nào để tìm được Sugano Kaiji đây? Sau vài ngày tìm kiếm, gã hiểu ra việc mình đang làm chẳng khác nào mò kim đáy bể.
“… Này, Wakako.”
Nghe tiếng gọi, Wakako ngẩng lên. Cô đang ở trong phòng khách, ngồi thần ra trước tờ tuần san.
Ông Takaaki với chiếc mũ nan trên đầu đang nhìn cô vẻ hoài nghi.
“Con sao thế, cứ thần người ra. Không nghe bố gọi à? Bố đập cửa sổ mấy lần đấy.”
“Ồ, con xin lỗi.” Wakako gập tờ tuần san lại. Tờ tuần san có đăng bài báo đặc biệt về vụ giết người ở quận Adachi. Một người khách đã bỏ lại nó.
Ông Takaaki vừa cắt cỏ ngoài sân. Vì có việc nên ông mới gọi cô qua cửa sổ.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Thôi, xong rồi.” Ông Takaaki gỡ cái khăn mặt đang quấn ở cổ ra để lau mồ hôi rồi đi vào bếp. Chắc ông định tìm đồ uống.
Wakako cầm tờ tuần san rồi đứng dậy. Dáng ông Takaaki thấp thoáng sau cánh cửa bếp. Có tiếng mở tủ lạnh.
Cô vẫn lưỡng lự không biết có nên nói cho bố không. Lúc sáng, cô đã nhìn lại gương mặt của Yoshikawa, đúng là giống hệt Nagamine Shigeki. Cô đối chiếu lần nữa với bức ảnh trên tờ tuần san và càng chắc chắn đó là một người.
Ông Takaaki cầm cái mũ phe phẩy, vừa ngửa cổ lên vừa đi từ bếp ra.
“Người khách tên Yoshikawa ở thêm một đêm nữa à? Bố thấy ghi trên bảng.”
“Vâng, sáng nay anh ấy mới nói…”
“Hừm. Chắc kế hoạch có thay đổi chăng…”
“Chà… Anh ấy bảo thích nhà nghỉ này.”
“Thế à? Tốt quá.” Ông Takaaki gật đầu rồi cứ thế đi ra ngoài. Có vẻ ông chẳng mảy may nghi ngờ gì về người khách tên Yoshikawa.
Wakako không tài nào đề cập về chuyện của Yoshikawa được. Cô cũng không quyết định được việc tự mình báo cho cảnh sát. Giờ thì cô nhận ra bản thân muốn im lặng làm ngơ để Yoshikawa rời đi. Cho dù anh ta bị bắt thì cô cũng mong chuyện đó xảy ra ở nơi khác. Không phải vì cô không muốn dính vào rắc rối. Mà vì cô không muốn chính tay mình phá hỏng nguyện ước mà anh đang đặt cược cả tính mạng vào.
Tadano từ tầng hai đi xuống.
“Em dọn phòng xong rồi. Phòng 202 cứ để nguyên đúng không chị?”
Phòng 202 là phòng của Yoshikawa. Ban nãy Wakako đã dặn Tadano như vậy.
“Ừ, cảm ơn em.”
“Cần gì chị gọi em nhé.” Tadano nói rồi đặt chìa khóa tổng trước mặt Wakako.
Wakako nhìn chiếc chìa khóa tổng. Ở đây vẫn dùng khóa chìa cho các phòng. Ông Takaaki bảo làm gì có ai hành nghề phá khóa đến nghỉ ở đây.
Nếu dùng chìa khóa tổng thì có thể vào bất cứ phòng nào. Kể cả phòng 202.
Chắc phải đến tối Yoshikawa mới về…
Bây giờ là cơ hội duy nhất. Tuy nghĩ là giống nhưng cô chưa thể khẳng định Yoshikawa là Nagamine Shigeki. Có thể chỉ tình cờ trông giống. Nếu vậy thì cô đang lo lắng vô ích. Cứ làm rõ rồi lo lắng cũng chưa muộn. Và cách để làm rõ đang ở ngay trước mặt cô.
Wakako cầm chìa khóa, bước ra hành lang. Tim cô đập nhanh.
Cô rón rén bước lên cầu thang dù điều này là không cần thiết. Hầu hết các phòng đều đang mở cửa để thông gió. Nhưng riêng cửa phòng 202 thì đóng.
Đến trước cửa phòng, Wakako tra chìa khóa vào ổ. Đầu ngón tay cô run run, tiếng kim loại kêu lách cách. Nghe thấy tiếng khóa mở, Wakako hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi mở cửa.
Căn phòng không đến nỗi bừa bộn lắm. Một trong số hai chiếc giường hầu như chưa sử dụng. Chiếc túi xách cất ở góc phòng, trên bàn có máy tính xách tay.
Wakako sợ sệt mở chiếc túi ra. Bên trong chỉ có mấy bộ quần áo và đồ tắm. Không thấy có sổ tay hay thẻ căn cước.
Cô nhìn sang chiếc máy tính. Chắc anh ta dùng chiếc máy tính này để phục chế ảnh cho cô. Nghĩ vậy, cô thấy việc mình đang làm thật tội lỗi.
Cô mở máy tính, tuy lưỡng lự nhưng cô vẫn quyết định bật máy. Cảm tưởng như thời gian để máy khởi động lâu khủng khiếp.
Làm thế nào để xác định được thân phận của anh ta nhỉ? Wakako nghĩ đến việc kiểm tra email. Không cần đọc nội dung. Chỉ cần xem anh ta xưng là gì khi gửi email.
Nhưng vì chưa bao giờ dùng máy tính của người khác nên Wakako không biết làm thế nào để mở email. Thế là cô đành phải bấm vào từng biểu tượng trên màn hình.
Khi cô bấm vào một biểu tượng, màn hình đột ngột thay đổi. Rồi một đoạn video hiện ra.
Thôi chết, mình bật cái gì thế này…
Cô vội vàng tìm cách dừng đoạn video nhưng không biết làm thế nào. Trong lúc cô đang loay hoay thì đoạn video bắt đầu chạy…
Một cảnh tượng chấn động hiện ra.
Ban đầu, Wakako nghĩ đây là một đoạn phim đen. Nhưng khi xem kỹ thì có vẻ không phải thể loại đó.
Một cô gái trẻ đang bị hai tên đàn ông tấn công. Cô gái đang lả đi, vẻ mặt không còn sinh khí. Hai tên làm nhục một cô gái trong trạng thái như vậy. Một cảnh tượng phản cảm chỉ nhìn thôi cũng buồn nôn.
Mãi Wakako mới tìm thấy bảng điều khiển để tắt đoạn băng. Cô cũng tắt luôn cả máy tính. Cảm giác khó chịu vẫn chưa thể lắng xuống.
Lúc đóng sập máy tính lại, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Phải chăng đây chính là đoạn băng quay cảnh con gái của Yoshikawa, không, của Nagamine Shigeki khi bị tấn công…