Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 27: Mục 29

27

Nagamine uống cà phê rồi khẽ thở dài.

“Lâu rồi tôi mới được thảnh thơi uống cà phê thế này.” Gã khẽ mỉm cười rồi nói.

Một nụ cười thật buồn, Wakako thầm nghĩ.

“Tôi có đọc báo, vậy là anh Nagamine đang đuổi theo hung thủ còn lại à?” Wakako hỏi.

Nagamine gật đầu, đặt cốc cà phê xuống và đáp: “Vâng.”

“Là người trong bức ảnh mà anh đã cho tôi xem?”

“Vâng. Nếu chị đã xem đoạn băng chắc biết là tôi in ra từ đó. Thành thử chất lượng ảnh không được tốt lắm.”

“Anh cầm bức ảnh và đi hỏi khắp nơi như đã hỏi tôi à?”

“Vâng. Vì tôi hầu như không có manh mối nào.”

“Tại sao anh lại tới nhà nghỉ này?”

“Vì manh mối duy nhất tôi có là tên đó đã tới một nhà nghỉ ở Nagano. Thế nên tôi đi khắp các nhà nghỉ ở tỉnh Nagano.” Nagamine nở nụ cười như tự trách. “Tôi hơi chủ quan. Không ngờ lại có nhiều nhà nghỉ thế này. Giống như đi tìm cây ở trong rừng vậy.”

Wakako cũng nghĩ vậy.

“Hôm nay anh cũng đi hỏi khắp nơi à?” Nagamine lắc đầu.

“Nghĩ cách làm hiện tại chẳng đi đến đâu nên tôi đã tới thư viện và các địa điểm hướng dẫn du lịch. Mục đích là để tìm tư liệu.”

“Tư liệu?”

“Tôi tự hỏi tại sao tên đó lại chạy đến một nhà nghỉ ở Nagano. Có thể là vì có người quen hay họ hàng nhưng không chỉ có vậy. Biết đâu nó có tình cảm đặc biệt với nơi này. Chẳng hạn như một trải nghiệm đặc biệt.”

“Một kỳ huấn luyện thể thao?”

Wakako nói ra điều cô nghĩ đến. Nhà nghỉ của bố cô cũng là nơi tập trung hằng năm của rất nhiều câu lạc bộ sinh viên.

Nagamine gật đầu.

“Có thể không phải là thể thao mà là một kỳ học tập trải nghiệm nào đó. Dù sao thì ở đây vẫn thường xuyên tổ chức các sự kiện như vậy nên vẫn còn các bức ảnh kỷ niệm cũng là bình thường.”

“À.” Wakako gật đầu thật mạnh. Cô dần hiểu ra điều Nagamine muốn nói.

“Vậy là anh đã đi xem các bức ảnh kỷ niệm treo tại các địa điểm công cộng.”

“Vâng. Tôi xem ảnh kỷ niệm câu lạc bộ, các chuyến tham quan… tóm lại là những thứ được gọi là ảnh kỷ niệm.”

“Kết quả là…”

Nagamine cười chua chát:

“Nếu có kết quả thì giờ tôi đã không ở đây. Lúc xem các bức ảnh đó, tôi mới nhận ra rằng dù mình đã xem đoạn băng của hung thủ thì không hẳn là mình biết mặt nó. Để nhận ra được ai đó trong bức ảnh thời tiểu học thì mình phải biết mặt họ tương đối rồi.”

Wakako gật đầu. Có lẽ là thế.

“Rất có thể trong số các bức ảnh tôi đã xem hôm nay có mặt kẻ mà tôi đang tìm kiếm. Nhưng tôi lại không đủ dữ liệu để nhận ra. Giờ có nói thì cũng muộn rồi nhưng tôi giận bản thân kém cỏi. Chẳng tính toán trước sau, cứ thế lao đi, rốt cuộc thì định làm gì không biết.” Nagamine dùng tay phải đấm nhẹ lên mặt bàn rồi nhăn mặt nhìn Wakako. “Tôi đúng là đồ vô dụng. Chị cứ chê cười tôi đi.”

“Chê cười anh ư..” Wakako cúi mặt xuống rồi ngẩng lên ngay. “Vậy anh định sẽ làm gì tiếp theo? Tôi nói ra kể cũng kỳ nhưng nếu anh cứ tiếp tục làm theo cách này thì sớm muộn cũng bị phát hiện thôi. Đến người lãng đãng như tôi còn nhận ra nữa là.”

Nagamine nhíu mày, đưa cốc cà phê lên miệng nhưng có vẻ như anh ta đã uống cạn.

“Để tôi mang cho anh cốc khác nhé.”

“Không cần đâu.” Gã lắc đầu, vẫn cầm cái cốc rỗng trên tay.

“Mà… nếu tìm được tên đó thì anh sẽ làm gì?” Nghe Wakako hỏi, Nagamine cụp mắt xuống. “Anh vẫn sẽ trả thù cho con gái à?”

“Vâng.” Nagamine khẽ đáp, mắt vẫn nhìn xuống dưới. “Tôi định như vậy.”

“Vì anh không thể giao việc này cho cảnh sát ư?”

“Không phải do cảnh sát mà là chế độ tư pháp hiện hành. Sớm muộn cảnh sát cũng bắt được tên còn lại đã hãm hiếp con gái tôi. Nhưng hình phạt dành cho tên đó sẽ nhẹ tới mức ngạc nhiên. Có khi còn chẳng thể gọi là hình phạt nữa. Vì mục đích chỉ là để cải tạo hoặc cho về với xã hội. Chế độ đó không phản ánh nỗi oán hận của người bị hại.”

“Nhưng…”

“Tôi hiểu điều chị muốn nói.” Nagamine xòe tay phải, giơ ra trước mặt. “Trước đây tôi cũng có suy nghĩ giống chị. Nhưng khi ở hoàn cảnh này tôi mới hiểu ra. Rằng luật pháp không thấu hiểu sự yếu đuối của con người.”

Wakako không biết đáp lại thế nào. Cô bỗng thấy xấu hổ vì định thốt ra câu nói rất hiển nhiên là “không được làm hại người khác vì bất cứ lý do gì.” Người đàn ông này thừa hiểu điều ấy trước khi hành động.

“Còn chuyện tôi sẽ làm gì thì,” Nagamine nói, “thú thật tôi vẫn chưa quyết. Đến cả việc ngày mai tôi cũng còn chưa biết. Nhưng tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm. Vì tôi chỉ còn mỗi con đường đó. Có thể tôi sẽ bị bắt trước khi tìm thấy hung thủ nhưng nếu cứ sợ thì sẽ không đạt được mục đích. Tạm thời cứ đi tiếp thôi.”

“Anh không nghĩ đến chuyện ra đầu thú à?” Wakako hỏi dù biết là vô ích.

Nagamine nhìn thẳng vào mắt Wakako rồi khẽ gật đầu.

“Tôi chỉ tự thú khi đã đạt được mục đích.”

Câu trả lời đúng như dự đoán. Wakako gục đầu xuống.

“Sao vậy? Chị đổi ý à?” Nagamine hỏi.

“Đổi ý?”

“Chẳng phải chị vừa nghĩ lại là vẫn nên báo cho cảnh sát sao?”

“Không, không có…” Wakako nuốt nước bọt. “Tôi không đổi ý.”

Nhưng có vẻ Nagamine không chấp nhận lời đáp lại của Wakako. Sau khi nhìn chằm chằm vào mắt Wakako như để thăm dò, Nagamine đột nhiên đứng dậy.

“Có vẻ tôi nên đi thì hơn.”

“Đợi đã. Tôi nói thật mà. Hãy tin tôi.” Wakako cũng nhổm người lên.

“Tôi rất biết ơn chị. Vì lẽ ra giờ này tôi phải bị bắt rồi. Chắc nghĩ để tôi ra đầu thú thì hơn là bị cảnh sát bắt nên chị mới cho tôi chút thời gian trì hoãn. Nhưng như tôi vừa nói, tôi không thể thay đổi mục tiêu của mình. Không sao đâu, sau này bị bắt, tôi sẽ không kể với ai chuyện tối nay. Vì thế chị cứ làm theo ý chị muốn.”

“Tôi đã bảo là sẽ không báo cảnh sát rồi mà.” Wakako đột nhiên lớn giọng. Tiếng cô vang khắp phòng khách đang im ắng.

Thấy Nagamine trố mắt vì ngạc nhiên, cô vội áp hai tay lên má.

“Thôi chết, tôi phản ứng thái quá rồi…”

Nagamine nhìn xuống Wakako rồi gãi đầu, ngồi lại xuống ghế.

“Tôi không muốn gây rắc rối cho chị. Tôi nghĩ là mình nên đi thôi…”

“Nếu anh nghĩ vậy thì hãy đợi đến sáng mai. Anh đột ngột bỏ đi vào giờ này, chắc chắn bố tôi sẽ nghi ngờ. Nếu bị bố tra hỏi, tôi không biết phải giải thích thế nào. Nhỡ đâu vì thế mà bố tôi lại phát hiện ra anh.”

Nagamine nhăn nhó rồi lấy tay xoa mặt. “Chắc là vậy nhỉ?.. Với tôi thì có được chỗ ngủ đêm nay là may mắn lắm rồi.”

Nhìn Nagamine, Wakako có cảm giác giống như thương hại. Cô nghĩ anh không phải người xấu. Một người lương thiện rất đỗi bình thường, không, còn hơn cả bình thường vì anh biết nghĩ tới người khác. Chỉ tại bánh xe cuộc đời đảo lộn một cách vô lý mà anh bị đẩy vào tình cảnh trớ trêu thế này. Đau khổ vì biết là sai nhưng vẫn phải trả thù, tuyệt vọng vì không thấy có đường trả thù. Vừa sống vừa đấu tranh với những cảm giác đó. Một cuộc sống lay lắt.

“Anh này…” Wakako mở lời. “Anh có bức ảnh đó ở đây không?”

“Ảnh?”

“Ảnh mà anh đã cho tôi xem, của người mà anh đang tìm kiếm ấy.”

“À, tôi có.”

“Cho tôi xem được không?”

“Được thôi.” Nagamine lấy bức ảnh từ túi áo sơ-mi ra.

Ảnh chân dung một thanh niên. Lần trước khi được Nagamine cho xem, Wakako nhìn không kỹ nhưng thanh niên này có khuôn mặt rất điển trai. Người thế này thì chẳng cần đi cưỡng hiếp cũng đầy con gái theo.

“Bức ảnh làm sao à?” Nagamine hỏi.

Chợt có thứ gì đó sôi sục trong lòng Wakako. Nó nóng bỏng và dữ dội đến nỗi chính cô cũng bối rối. Thứ cảm xúc đó thôi thúc cô nói ra. Nhưng mặt khác, phần tỉnh táo và lý trí trong cô đã ngăn lại. Cô mà thốt ra điều ấy thì ắt sẽ rắc rối…

Thế nhưng, miệng cô vẫn nói:

“Tôi giữ bức ảnh này được không?”

“Chị giữ? Không được.” Nagamine giơ tay ra toàn lấy lại bức ảnh. “Sẽ rắc rối cho tôi.”

“Không phải. Tôi không định cản trở anh Nagamine đâu. Tôi…”

Nửa khác trong cô ngăn lại, không để cho cô nói tiếp. Nhưng cô lờ đi.

“Tôi sẽ tìm. Cứ để tôi.”

Lon bia thứ hai đã cạn. Ayumura đứng dậy mở tủ lạnh, với tay lấy lon bia thứ ba.

“Thôi, anh đừng uống nữa?” Vợ gã, Kazue nói. Nhưng giọng cô không quá gay gắt.

Cô đang đọc sách ở phòng kiểu Nhật bên cạnh. Sau cái chết của con gái, cô đọc sách nhiều hơn. Ayumura nghĩ chắc cô muốn trốn tránh hiện thực.

Gã chẳng nói gì, mở nắp lon bia rồi ngồi lại vào bàn ăn. Không có đồ nhắm. Chỉ có mỗi bia. Tửu lượng gã vốn không cao nhưng gần đây gã uống mà không say.

Ayumura vừa đưa lon bia lên miệng thì có tiếng chuông cửa. Ayumura và Kazue cùng quay sang nhìn nhau.

“Ai lại đến vào giờ này nhỉ?”

Vợ gã nghiêng đầu tỏ ý không biết. Ayumura nhìn đồng hồ. Đã gần 10 giờ tối.

Chuông cửa lại kêu. Ayumura đặt lon bia xuống và đứng dậy. Máy đàm thoại đặt ngay cạnh bếp. Gã nhấc lên.

“Vâng.”

“Dạ… xin lỗi vì đến muộn thế này. Tôi là người của tờ Tuần san Eyes, tôi có thể gặp anh một chút được không?”

Tuần san? Ayumura thắc mắc. Gã không nhớ bị loại người đó đeo bám.

“Về chuyện gì?” Giọng gã cảnh giác.

“Về chuyện con gái anh.” Bên kia đáp nhanh. “Anh đã tới Phòng cảnh sát Nishiarai rồi nhỉ?”

Ayumura nhăn mặt. Chưa chi đã đánh hơi được rồi à? Gã tức giận vì quyền riêng tư không được bảo vệ. “Tôi chẳng có gì để nói hết.” Gã toan dập máy. “Đợi đã. Tôi chỉ phiền anh chút thôi. Có việc này tôi rất muốn nhờ anh xác nhận.”

Ayumura định dập máy nhưng câu nói cuối cùng khiến gã dừng lại. Gã để ý thấy đối phương không dùng từ “muốn xác nhận” mà là “muốn nhờ xác nhận.”

“Xác nhận cái gì?” Gã hỏi.

“Việc đó… không tiện nói ra ở đây, có liên quan đến thanh niên là hung thủ.” Đối phương hạ giọng.

Thanh niên là hung thủ. Có nghĩa là không phải nói đến Nagamine Shigeki mà là nói đến tên đã tấn công Chiaki.

“Anh cứ đợi ở đó.” Ayumura nói rồi cúp máy.

“Có chuyện gì vậy?” Kazue hỏi.

“Hình như người của tờ tuần san. Anh sẽ ra gặp họ.”

Kazue nhíu mày.

“Thôi… đừng gặp loại người đó.”

“Không sao đâu.”

Ayumura mở cửa. Đứng trước cửa là một người đàn ông để râu cằm và ria mép. Tuy gầy nhưng cánh tay lộ ra khỏi chiếc áo phông có cổ trông khá cơ bắp.

Người đàn ông lịch sự cúi chào rồi chìa danh thiếp ra. Danh thiếp ghi là ký giả của tờ Tuần san Eyes.

“Anh muốn hỏi chuyện gì?” Ayumura cầm tờ danh thiếp và hỏi.

“Anh đã xem cuốn băng tại Phòng cảnh sát Nishiarai rồi nhỉ? Là cuốn băng gì thì chắc tôi không cần phải nói nữa.”

Ayumura nhếch mép, tỏ ra khó chịu. Đây là chuyện gã không muốn nhắc tới.

Gã định vờ như không biết. Nhưng như thế thì việc gặp người này chẳng có ý nghĩa. Gã khẽ gật đầu kiểu nửa vời.

“Vậy thì đương nhiên anh đã nhìn thấy mặt của Tomozaki và đồng phạm rồi nhỉ?”

“Thấy rồi.

“Cảnh sát có nói cho anh biết tên của đồng phạm còn lại không?”

Ayumura lắc đầu. Gã nhớ lại. Lúc xem đoạn băng, gã bị mất tự chủ nhưng khi bình tĩnh lại, gã có hỏi điều tra viên về tên của hung thủ. Tuy nhiên, họ nhất định không cho gã biết.

“Hung thủ đó có phải là thanh niên này không?” Tên nhà báo giơ một bức ảnh ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!