Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 4: Mục 6

4

Nơi phát hiện là khu vực hạ lưu sông Arakawa, hơi chếch về phía bắc cầu Kasai. Cạnh đó là công viên Arakawa Riverside. Vật thể nổi dập dềnh trên mặt sông như thể bị mắc vào bờ kè. Một người câu cá đang di chuyển trên sông bằng chiếc tàu nhỏ đã nhìn thấy. Thời điểm là hơn 5 giờ sáng.

Vật thể được bọc bằng một tấm vải bạt màu xanh da trời. Chiều ngang khoảng vài chục phân, chiều dài cỡ gần hai mét. Vật thể không bị chìm là do được đặt trên một cái thang bằng gỗ.

Ban đầu, người câu cá tưởng đó chỉ là một bọc rác thải vứt trái phép. Nhưng khi lấy ống nhòm nhìn thử, ông ta phát hiện hình như có cổ chân người thò ra khỏi mép vải bạt nên đã báo với cảnh sát.

Nhân viên Phòng cảnh sát Joto nhanh chóng vớt vật thể lên, quả nhiên bên trong là một cái xác. Một cô gái trẻ khỏa thân, gương mặt và vân tay vẫn còn nguyên. Do được đặt trên cái thang nên thi thể không bị ướt nhiều và hầu như chưa bị phân hủy. Cảnh sát suy đoán thi thể bị đem vứt chưa lâu sau thời điểm tử vong.

Công tác điều tra được tiến hành theo hướng một vụ thủ tiêu thi thể, nhưng có lẽ không lâu nữa sẽ chuyển thành một vụ giết người. Các điều tra viên tới từ Sở cảnh sát Tokyo đã tham gia vào cuộc điều tra sơ bộ theo hướng đó.

Không mất nhiều thời gian để xác định danh tính của thi thể. Do thi thể có đặc điểm giống với cô bé 15 tuổi hiện đang mất tích ở thành phố Kawaguchi tỉnh Saitama nên việc đối chiếu vân tay được tiến hành ngay, kết quả xác nhận hai người là một. Sau đó, cảnh sát liên lạc với người bố là Nagamine Shigeki.

Oribe Takashi thuộc đội điều tra số 1 của Sở cảnh sát Tokyo và đội trưởng Hisatsuka có mặt cùng Nagamine để nhận dạng thi thể. Lúc tới trụ sở Phòng cảnh sát Joto, trông Nagamine thất thần và mệt mỏi như người mới ốm.

Tuy nhiên, khi chứng kiến bộ dạng thảm thương của con gái, anh ta đã gào khóc như thể vắt kiệt đến giọt sinh lực cuối cùng. Tiếng gào khóc và la hét của anh ta lặp đi lặp lại tưởng chừng không bao giờ chấm dứt. Nỗi buồn sâu nặng của người bố hoàn toàn áp đảo Oribe, khiến chân anh nhũn ra, không thể nhúc nhích. Anh cũng chẳng nói được lời nào với anh ta.

Nhưng ngạc nhiên thay, khi Hisatsuka đề nghị muốn được hỏi chuyện lúc anh ta bình tâm trở lại, Nagamine đáp có thể nói chuyện được ngay. Nhìn gương mặt Nagamine lúc đó, Oribe thấy lạnh sống lưng. Trên gương mặt vừa khóc đến kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác giờ chỉ còn lại nỗi căm hờn với hung thủ.

Hisatsuka mượn tạm phòng tiếp khách ở trụ sở Phòng cảnh sát Joto để hỏi chuyện Nagamine. Rất hiếm khi Hisatsuka tự mình khai thác thông tin từ gia đình nạn nhân như thế này.

Bằng giọng điệu nặng nề, Nagamine bắt đầu thuật lại đầy đủ sự việc con gái mất tích. Anh ta cầm theo quyển sổ tay, thi thoảng lại nhìn vào đó để nói về thời điểm Ema ra khỏi nhà, thời điểm gọi điện cho con lần cuối. Có vẻ như cuốn sổ được sử dụng từ sau khi Ema mất tích.

“Cho tôi xem cuốn sổ được không?” Hisatsuka hỏi.

“Cái này ư? Được thôi.” Nagamine ngập ngừng đưa cho Hisatsuka.

Thấy Hisatsuka mở cuốn sổ, Oribe ngồi bên cạnh cũng ngó sang. Trong cuốn sổ có nhiều dòng chữ được ghi nguệch ngoạc. Có cả một dòng ghi “Pháo hoa kết thúc lúc 9 giờ, Ema và các bạn về lúc khoảng 9 giờ 20 phút?” Có vẻ là nội dung nghe được từ bạn của Ema.

“Chúng tôi mượn tạm cuốn sổ này nhé?” Hisatsuka hỏi.

“Cứ tự nhiên, nếu như nó giúp ích.”

“Đây là cuốn sổ chứa đựng tình cảm của người bố nên chắc chắn sẽ giúp ích cho việc bắt hung thủ.”

Như thể bị kích thích bởi câu nói của Hisatsuka, Nagamine nhăn mặt đau khổ, anh ta lắc đầu:

“Tại sao con bé lại bị như thế… Tại sao chúng lại nhắm vào con bé?” Rên rỉ xong, Nagamine ngẩng lên nhìn Oribe và Hisatsuka. “Đúng là con bé bị giết nhỉ?”

Oribe nhìn sang Hisatsuka. Hisatsuka chậm rãi lên tiếng:

“Hiện chưa thể nói được gì. Vì vẫn chưa rõ nguyên nhân tử vong.”

“Không phải con bé bị bóp cổ sao?” Nagamine sờ lên cổ mình.

“Không thấy dấu vết bị bóp cổ. Ít nhất là theo quan sát bên ngoài.”

“Không có vết thương nào kiểu thế à?”

“Vâng, theo như quan sát.”

Oribe chuyển ánh mắt từ cấp trên sang gương mặt người nhà nạn nhân. Nagamine đang nhíu mày vẻ không phục.

“Thi thể hiện đang được giao cho bên khám nghiệm, tối nay sẽ biết được nguyên nhân tử vong và các thông tin khác.” Hisatsuka nói. “Phải căn cứ vào kết quả khám nghiệm mới nhận định được là có phải bị sát hại hay không.”

“Rõ ràng là bị sát hại rồi còn gì. Nếu không thì tại sao con bé lại bị vứt xuống sông?” Mắt Nagamine trợn ngược lên.

“Vẫn có những vụ không có ý định sát hại, nhưng do lỡ tay hay gì đó mà dẫn đến tử vong. Vì lo có rắc rối nên phải đem xử lý thi thể.”

“Cái đó… cũng là giết người còn gì.” Lên giọng gay gắt xong, Nagamine thở dài vẻ hối lỗi. “Tôi xin lỗi.”

“Không sao.” Hisatsuka hơi rướn người lên. “Anh nói đúng. Việc đó cũng giống như là giết người. Cố ý hay không cố ý, sát hại hay không phải sát hại thì cũng chỉ là cách phân loại theo luật pháp. Vì vậy, ý định của chúng tôi cũng là truy tìm tên hung thủ này như truy tìm một kẻ giết người. Tôi hứa với anh như vậy.”

Nói bằng giọng đều đều nhưng những lời của Hisatsuka rất có sức nặng. Có vẻ Nagamine cũng hiểu được đó là những lời thốt ra từ đáy lòng nên anh ta cúi gập đầu cảm ơn: “Mong các anh giúp đỡ.”

Oribe và Hisatsuka tiễn Nagamine ra tận cửa. Họ đợi Nagamine lên chiếc xe do điều tra viên lái rồi mới quay vào.

“Sao anh không nói chuyện mũi tiêm?” Oribe hỏi.

“Nói xong rồi sao?”

“Nhưng anh Nagamine muốn biết nguyên nhân cái chết mà.”

“Trước sau cũng sẽ biết thôi. Thời điểm này chỉ nêu ra suy đoán thì có nghĩa gì đâu.”

“Có thể là không có nghĩa nhưng…”

Hisatsuka dừng lại, ấn đầu ngón tay vào ngực Oribe.

“Cậu nên nhớ, người nhà nạn nhân muốn biết mọi thứ. Họ muốn biết cả những chuyện không nên biết. Tuy nhiên, phần lớn những chuyện liên quan đến vụ án thì càng biết lại càng thêm đau khổ. Vậy thì hạn chế cho họ biết cũng là công việc của điều tra viên.”

“Nhưng nếu phía bị hại không được cung cấp thông tin thì sẽ là vấn đề…”

“Không sao đâu.” Nói rồi Hisatsuka bước đi tiếp.

Oribe đi theo, trong lòng vẫn không thấy phục.

Hisatsuka nói là không có vết thương ngoài nhưng thực tế không phải. Trên cánh tay Nagamine Ema có một vài vết bầm xuất huyết dưới da do tiêm. Khó có thể nghĩ là những mũi tiêm để điều trị. Cả cách tiêm lẫn vị trí tiêm đều rất cẩu thả nên rõ ràng không phải do bác sĩ tiến hành.

Các điều tra viên nghĩ là tiêm chất kích thích. Oribe cũng nghĩ vậy, Hisatsuka chắc cũng thế. Thi thoảng vẫn có trường hợp cơ thể bị ngộ độc cấp tính sau khi bị đột ngột tiêm một lượng thuốc lớn, từ đó dẫn đến ngưng tim.

Dĩ nhiên, như Hisatsuka nói, đây chỉ là suy đoán. Có thể Nagamine Ema chết vì bị đầu độc. Hoặc có thể các vết tiêm không liên quan trực tiếp tới nguyên nhân tử vong. Mặc dầu vậy, Oribe nghĩ thông báo cho người bố những chuyện đã biết ở thời điểm hiện tại thì cũng có sao đâu.

Đến tối thì có kết quả khám nghiệm. Các điều tra viên trong đội của Hisatsuka, bao gồm cả Oribe tập trung tại một phòng của Sở cảnh sát Tokyo.

“Nguyên nhân tử vong có thể là suy tim cấp. Nước tiểu còn trong cơ thể nạn nhân cho phản ứng khi xét nghiệm. Là thuốc.” Cầm tài liệu trên tay, Hisatsuka nói như xả ra.

Có tiếng thở dài từ mười ba điều tra viên có mặt trong phòng.

“Vậy thì không lập án theo hướng giết người được rồi.” Một điều tra viên kỳ cựu tên Mano lên tiếng.

“Chà, chuyện đó thì để bắt được hung thủ rồi tính sau.” Hisatsuka đáp lại với giọng xoa dịu. “Nếu là một vụ dùng thuốc với trẻ vị thành niên, từ đó dẫn đến tử vong thì sẽ thu hút được sự chú ý của công chúng. Truyền thông cũng sẽ ầm ĩ.”

“Vậy sẽ đi theo hướng sử dụng thuốc ạ?” Một điều tra viên khác hỏi.

“Có thể đi theo cả hướng đó nhưng không kỳ vọng gì nhiều. Xem ra hung thủ còn non về thuốc lắm. Ít nhất thì không quen với việc sử dụng thuốc an thần.” Hisatsuka nhìn xuống tài liệu rồi nói tiếp. “Lượng thuốc sử dụng không hợp lý, chắc ở đây vẫn có người còn nhớ là cách tiêm thuốc rất tệ. Bên khám nghiệm cho rằng chắc hung thủ phải dò tĩnh mạch rồi tiêm đi tiêm lại nhiều lần. Nếu quen tay thì không bao giờ có chuyện đó.”

Một điều tra viên tặc lưỡi.

“Chắc lại là thằng ranh con kiếm được chất an thần từ đâu đó rồi nghịch cho vui đây mà.”

Hisatsuka lườm điều tra viên vừa nói. “Sao cậu biết là thằng ranh con?”

“Dạ, việc đó thì…”

“Không được định kiến linh tinh.” Nói rồi Hisatsuka lại nhìn xuống tài liệu.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Oribe cảm nhận được có gì đó bất thường. Hình như ai cũng chung một suy nghĩ. Anh không hiểu lắm. Anh mới được phân vào đội này chưa lâu.

“Rõ ràng là hung thủ và nạn nhân không quen biết nhau.” Mano đổi hướng câu chuyện.

“Chắc vậy.” Hisatsuka đáp, mắt vẫn nhìn vào tài liệu.

Oribe cũng hiểu căn cứ của đoạn trao đổi vừa rồi. Từ việc gương mặt và vân tay của nạn nhân không bị biến dạng, suy ra hung thủ nghĩ kể cả xác định được danh tính nạn nhân thì cảnh sát cũng không lần ra được mình.

“Nếu thế thì tại sao phải chọn cách phi tang cầu kỳ như vậy nhỉ?” Mano đưa tay gãi cằm. “Chỉ cần cứ thế vứt thẳng xuống sông là xong mà.”

“Để cái xác không bị phát hiện sớm chăng? Nếu bị phát hiện sớm, việc thu thập thông tin từ nhân chứng sẽ dễ dàng hơn.” Oribe thử nêu ý kiến.

“Nếu thế thì buộc vật nặng rồi thả cho chìm xuống sẽ nhanh hơn chứ. Trước sau thi thể cũng sẽ nổi lên nhưng vẫn tranh thủ được thời gian. Buộc thi thể vào thang thì có vẻ như cố tình không để bị chìm.”

“Mano, ý cậu là gì?” Hisatsuka nhìn người điều tra viên kỳ cựu.

“Em nghĩ là hung thủ muốn cho thi thể trôi đi.”

“Trôi đi? Để làm gì?”

“Thứ nhất là để khó khoanh vùng điều tra. Nếu thi thể trôi đi thì sẽ khó xác định được địa điểm vứt thi thể. Phải mở rộng phạm vi thu thập thông tin, việc sắp xếp thông tin từ nhân chứng cũng sẽ khó hơn.”

“Thực tế thì việc thu thập thông tin đang gặp trở ngại rồi. Người bên đội điều tra cơ động cũng phàn nàn. Họ bảo thường chẳng mấy ai để ý đến các vật thể trôi nổi trên sông Arakawa cả.” Nói xong, Hisatsuka nhìn một lượt khắp phòng rồi quay lại nhìn Mano. “Còn lý do nào khác không?”

“Đây là hình dung của em. Có thể sẽ bị mắng vì định kiến linh tinh.”

Hisatsuka gượng cười. “Được rồi, cứ nói đi.”

“Nơi ở của hung thủ có lẽ cách không xa sông Arakawa.”

“Sao cậu nghĩ vậy?”

“Vì việc phi tang thi thể khá vất vả. Phải nắm rõ được hiện trường. Việc vứt thi thể xuống sông Arakawa chứng tỏ hung thủ biết rõ nơi này. Nhưng hung thủ lại muốn thi thể trôi càng xa càng tốt. Em nghĩ việc này có liên quan tới tâm lý của hung thủ.”

“Nói cách khác, hung thủ thấy ghê sợ nếu thi thể ở gần nơi mình sống à?”

“Chính xác là thế.”

Hisatsuka gật đầu rồi im lặng. Gương mặt như thể đang suy tư.

“Nếu vậy thì ngay từ đầu có thể phi tang ở nơi khác, không phải sông Arakawa mà?” Oribe nói.

“Làm được thì đã chẳng phải tốn sức.” Mano đáp. “Nhưng hung thủ lại không nghĩ ra được nơi nào khác.”

“Nếu là thượng lưu sông Arakawa thì gần với nơi Nagamine Ema mất tích nhỉ?” Một điều tra viên khác lên tiếng. “Nếu giả thuyết của anh Mano đúng thì hung thủ đã bắt cóc cô bé tại địa điểm cách không xa nhà mình, rồi sau đó lại phi tang cái xác ở gần đó. Một người có phạm vi hoạt động thật hạn hẹp.”

“Đúng thế. Tôi nghĩ hung thủ đã sử dụng xe ô tô khi bắt cóc cô bé lẫn khi phi tang thi thể, nhưng có lẽ không phải là người thường xuyên lái xe. Rất có thể không phải xe của mình. Có thể nghĩ rằng người này mới lấy bằng không có nhiều kinh nghiệm lái đi xa.”

“Mano.” Hisatsuka nhìn xuống nhân viên cấp dưới với ánh mắt bối rối xen lẫn trách móc.

“Xin lỗi. Em kết luận hơi quá rồi.” Mano thản nhiên xin lỗi.

“Phân tích chân dung hung thủ là tốt nhưng không nên cấy vào đầu quan niệm cố hữu như vậy. Không những với người khác mà cả với bản thân.”

“Em xin lỗi.” Một lần nữa, Mano cúi đầu xin lỗi.

“Dù sao thì từ ngày mai đội điều tra chính thức sẽ được thành lập. Mong mọi người phát huy hết sức.”

Tất cả cùng đáp “Vâng.”

Đợi mọi người giải tán, Oribe mới ra hỏi Mano:

“Đội trưởng không nghĩ tới khả năng hung thủ là trẻ vị thành niên nhỉ?”

Nghe vậy, Mano khẽ nhún vai rồi nhìn chằm chằm vào cậu nhân viên cấp dưới.

“Vì tin chắc như vậy nên đội trưởng mới không nói ra đấy.”

“Hả?”

“Thế nên chúng ta cũng vậy.” Nói rồi Mano đưa ngón trỏ lên miệng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!