Lúc này vô luận là Cẩu Hoàng hay là Cửu Đạo Nhất, tất cả đều cảm giác được một cỗ hàn khí lạnh thấu xương, nơi này so với bọn họ tưởng tượng thì nước sâu hơn nhiều, đáng sợ hơn nhiều!
Hắn ta, ý của hắn ta là gì?
Nhìn những lời nhắn trên tấm da dính máu này, thông qua suy đoán, bọn họ tựa hồ cũng không rõ mình đã từng tiếp xúc với vị Vô Thượng kia chưa? Điều này quả thực là vô cùng khủng khiếp!
Đáng tiếc tấm da này bị rách, mất đi một nửa, nếu không vị Thần Tằm Lĩnh kia hẳn là đã nhắc tới Sinh Linh chí cường Vô Thượng của Hồn Hà rốt cuộc là ai.
Đồng tử Cửu Đạo Nhất co rút lại, Cẩu Hoàng cũng như lâm vào đại địch, nam tử trong sương mù có thể ngăn trở vị cường giả Vô Thượng đáng sợ nhất trong Hồn Hà kia sao?!
Không biết có phải là ảo giác hay không, bọn họ mơ hồ lại ngửi thấy mùi kinh khủng của cái chết, trong lúc hoảng hốt thậm chí như muốn sụp đổ, cả chư thiên đều sẽ bị tiêu diệt!
Đây có phải là ảo ảnh không? Cẩu Hoàng và Cửu Đạo sởn gai ốc, kỷ nguyên này sắp chấm dứt? Tựa hồ đều bị sinh linh quỷ dị mà chí cường kia giết sạch sẽ!
Cẩu Hoàng, Xác thối và tất cả mọi người đều cảm giác được một cỗ lãnh ý lạnh thấu xương, rốt cuộc là người nào? Vị chí cường vô song nào đang ở âm thầm ẩn nấp như hổ rình mồi vậy.
Sinh vật này quá bình tĩnh, năm đó đại chiến nổ ra thảm tới vậy, Hồn Hà đều bị diệt mà vị đó cũng không chịu xuất thế.
Có lẽ giống như những gì viết trên tấm da kia, sinh vật kia năm đó có lẽ bế quan đến thời khắc mấu chốt nên không tiện ra mặt hành động.
"Ngươi đoán xem người đó sẽ là ai?" Xác thối hỏi.
Bỗng nhiên Xác thối cảm thấy vô cùng bất an, hơi lạnh toát ra từ sống lưng, đột nhiên có dự cảm không lành làm cho cả cõi lòng của Xác thối như bị che kín bởi sương mù dày đặc.
Cẩu Hoàng cũng cảnh giác nhìn về phía bốn phía, sợ sinh vật kia đột nhiên giết ra.
Bản năng nào đó làm cho nó sợ hãi, sâu trong Ách Thổ vô cùng khủng bố, mức độ nguy hiểm của địch nhân không biết rõ lai lịch kia đã vượt xa tưởng tượng, tuyệt đối là đại họa.
"Rốt cuộc là ai vậy?" Cẩu Hoàng thì thầm, trong lòng như có mây đen bao trùm.
Tuy rằng tấm da dính máu kia bị rách một nửa nhưng Cẩu Hoàng và Xác thối vẫn có thể suy đoán được một chút, bỗng nhiên thấy rất hoài nghi.
Chữ máu trên tấm da mang theo cảm xúc vô cùng nồng đậm, có thể làm cho Tiểu Thần Tằm kinh hãi, vui mừng, bi thương, tuyệt vọng thì sinh vật kia hẳn là có quan hệ rất lớn với hắn ta.
“Là ta sao? Cường giả vô song đại thế kia sao?” Nam tử đầu trọc tiến lên, thần sắc hắn ta cũng ngưng trọng, bất kể ai nhìn thấy tấm da này cũng đều sẽ cảm thấy vô cùng sợ hãi.
"Xem Huyết thư này thì có vẻ như dù có quen biết hay không thì vẫn sẽ có một sự liên kết với chúng ta." Xác thối trầm giọng nói.
Nó cầm tấm da trong tay nhìn một hồi, vừa suy đoán vừa liên tưởng, thử để cảm giác của mình lồng ghép vào trong cảm xúc của Tiểu Thần Tằm, lấy lập trường của nó để cảm thụ huyết thư.
Giờ khắc này, Xác thối cảm thấy sau lưng đều bốc hơi lạnh, nó càng cảm thấy suy đoán nào đó của mình có thể là sự thật.
"Ngươi nghĩ đến ai?" Cẩu Hoàng hỏi.
"Một khối thịt khô già, một người chết." Thanh âm Xác thối trầm thấp.
Cẩu Hoàng nghe vậy nghiêm túc mà trịnh trọng gật đầu, nó cũng nghĩ đến một người từng bị cho là đã sớm không tồn tại, nhưng hiện tại lại thấy có khả thi.
Bọn họ cùng nhau nhắc nhở nam tử trong sương mù kia, sợ hắn chịu thiệt, vạn nhất bị vị Vô Thượng kia ra tay đánh lén thì quả thật là vô cùng phiền toái!
Tuy nhiên vị kia thật sự là vững như lão Phật, bức bách Cửu Sắc Hồn Chủ, bàn tay mấy lần hạ xuống trấn áp hắn ta sau đó điên cuồng cướp đoạt hồn vật chất.
Đúng vậy, tình cảnh hiện tại có chút mất khống chế.
Cũng không phải Sở Phong muốn làm như vậy, mà là bình đá dưới chân hắn đang lan rộng kim sắc văn mạch, vô cùng thịnh liệt, kéo dài hướng vào sâu trong Ách Thổ, cướp đoạt hồn vật chất ở đó.
Sở Phong nghe được đối thoại của mấy người kia, Hồn Hà còn có người cường đại hơn ư?!
Sở Phong muốn điên rồi, hiện tại cũng chỉ là cứng rắn chống đỡ, thật sự cho rằng hắn có thể chắp tay sau lưng mà thong thả dạo chơi rất thoải mái sao?
Hắn chỉ muốn nói mình cũng đang phải chịu áp lực không thể tưởng tượng được.
Dù sao đây cũng là đang đánh chuẩn Vô Thượng!
Tuy nói đánh hăng tới nghiện, làm cho người ta vô cùng thoải mái nhưng một khi tỉnh táo lại, hắn tự nhiên sẽ ý thức được đây là đang đùa với lửa, đang gây thù chuốc oán rất lớn.
Hiện tại thoạt nhìn thì có vẻ như hắn muốn làm gì thì làm, thần uy cái thế, thế nhưng những thứ này trong tương lai đều phải trả lại!
Qua hôm nay sóng yên biển lặng, bàn tay lớn sau lưng biến mất, Hồn Hà sẽ tìm ai tính sổ đây?
Khi đó hắn phải làm sao, đi đâu để khóc bây giờ.
Nói cho cùng cũng là cái bình và bàn tay to sau lưng hắn đang rước họa, làm việc bá đạo,... Tất cả những thứ đó đang để hắn phải gánh đây!
Hơn nữa còn cõng một đống chuyện có liên quan đến Vô Thượng!
Quái Long, bỗng nhiên ta thấy nhớ ngươi quá. Sở Phong vô cùng nhớ nhung con quái long kia, loại nồi này vẫn là nó cõng thì sẽ thích hợp hơn, dù sao nó cũng đã... Đã quen với điều đó.
Sở Phong than thở, còn để cho người ta sống nữa không vậy?
Đương nhiên, có lẽ ở người ngoài nhìn vào thì hắn chính là thiên uy vô cùng, chiến lực cái thế, thế nhưng chính hắn lại biết rõ thực lực của mình.
Sau này hắn phải làm gì đây? Sở Phong thật sự muốn điên rồi.
Cái gì mà đánh Vô Thượng có chút nghiện, lúc này... Tất cả cảm giác đó đều đã biến mất rồi!
Trên thực tế, con công kia cũng muốn điên rồi!
Hôm nay gặp phải loại sỉ nhục vô cùng lớn, không chỉ vết thương cũ phát tác mà còn bị nói là vuốt đầu mèo, sờ đầu chó khiến toàn thân hắn ta đầy máu, hắn ta thật sự chịu đựng đủ rồi, quả thật muốn nổ tung tại chỗ.
Đặc biệt là hiện tại nam tử trong sương mù kia không hiểu sao tâm tình dao động kịch liệt, uống nhầm thuốc sao? Điên cuồng xoa đầu hắn ta, cả đầu đau như bị bổ nát.
Xác thối, Cẩu Hoàng mấy người kia ngẩn người, nhìn phía trước không biết nên nói thêm gì nữa. Mấy người ai nấy đều rất nghiêm túc, trong lòng vô cùng nặng nề.
Xác thối thở dài nói: "Nếu như là người năm đó vậy thì quả thực là đáng sợ, từng làm cho khắp nơi chết chóc, đúng là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt.”
Sau đó nó nói thêm: "Thực ra hắn chưa chết mà đã trở thành Vô Thượng!”