Sau đó, gần Ngưu Vương cung trở nên náo nhiệt. Hai con trâu vì nghiên cứu Kim Cương Trác mà phát rồ, không ngừng dùng tốc độ âm thanh ném mạnh nó ra ngoài.
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm...
Thời gian không bao lâu, vài chục ngọn núi chung quanh đều không thấy đâu, nhưng hai con trâu còn không hài lòng, định vị mục tiêu càng xa hơn.
Ầm ầm...
“Lão Hắc, ngươi đang làm gì vậy? Ta cảnh cáo ngươi, có hủy thì hủy một mình nhà của ngươi thôi, đừng làm hỏng động phủ của ta. Nếu không, ta liều mạng với ngươi.”
“Lão Hắc, ngươi muốn bình sơn diệt trại, quyết tử chiến với ta sao?”
“Ngưu Ma Vương, ngươi ăn no rửng mỡ đấy à?”
Thật ra, nhà của mấy con thú vương kia còn cách rất xa, chỉ là động tĩnh quá lớn kinh động đến bọn chúng mà thôi.
“Xin lỗi, gần đây bổn vương có chút lĩnh ngộ đối với Ngưu Ma Quyền, nên luyện vài đường thôi.” Đại Hắc Ngưu cười gượng, dựa vào lý do này cho qua chuyện.
“Đúng là bảo bối. Nó nhìn thì rất nhẹ nhưng trong thời điểm như thế này lại bạo phát. Kim Cương Trác này rất xứng với khí chất của ta. Tiểu tử, dù sao ngươi cũng có phi kiếm rồi, ngươi cho ta cái này đi.” Đại Hắc Ngưu muốn chiếm giữ.
Vèo.
Sở Phong phản ứng nhanh chóng, đoạt thẳng vật trở về: “Hắc lão đại, ông có muốn thử uy lực của Kim Cương Trác này hay không?”
“Cậu dám!” Đại Hắc Ngưu lui lại. Nó đúng là kiêng kỵ vật này.
Bởi vì vừa rồi nó cẩn thận suy nghĩ một phen. Uy lực của thứ này rất khủng bố. Món đồ nặng mấy vạn cân biến thành một cái vòng tay, dùng tốc độ siêu thanh bay ra ngoài, đập trúng ai người đó chắc chắn không chịu được.
“Có thể tìm Tàng Linh Dương Vương để thử xem.” Hoàng Ngưu nói.
“Đúng, còn chưa tìm đứa cháu trai này tính sổ nữa mà.” Đại Hắc Ngưu gật đầu, chẳng khác nào lão lưu manh, vung móng lên: “Xuất phát.”
Con quạ đen giương cánh, chở ba người đáp xuống một ngọn núi tú lệ.
Một cung điện vàng son lộng lẫy tọa lạc nơi này. Tàng Linh Dương Vương đang ngồi ngoài cung điện uống trà, tầm mắt bao quát mọi cảnh vật, tâm trạng xem như rất thư sướng.
Sau khi thấy hai con trâu và Sở Phong xuất hiện, Tàng Linh Dương Vương lập tức tê cả da đầu, tâm trạng vui vẻ biến mất không còn. Ông ta thật sự không trêu được ba người này.
“Ngưu Vương, Sở Vương.” Ông ta vội vàng đứng dậy, dặn dò thuộc hạ đi pha trà, rất khách sáo và ân cần chiêu đãi.
“Chúng ta đến đây là muốn nói với ngươi vấn đề bồi thường.” Đại Hắc Ngưu đi thẳng vào vấn đề.
“Không sao, nhìn trúng cây nào trong vườn thuốc của ta thì cứ đào đi.” Tàng Linh Dương Vương rất hào khí. Mà cũng không còn cách nào, bị ba vị sinh vật cấp vương chặn cửa, không thể không cúi đầu.
“Quả trên cây của ngươi đã sớm bị hái hết sạch, ai biết lúc nào mới đơm hoa kết quả. Hơn nữa, vạn nhất nó đã chết trước thời điểm dời đi thì làm sao bây giờ? Trước cứ để chúng sinh trưởng ở nơi này của ngươi. Lần sau khi chúng ra hoa kết trái, chúng ta lại đến.” Đại Hắc Ngưu nói.
Tim Tàng Linh Dương Vương như muốn chảy máu. Ông ta biết đây cũng không phải nói ngoa. Đến lúc đó, dược viên của ông ta chẳng khác nào để dành cho hai con trâu này, tổn thất rất lớn.
“Không phải còn có vườn thuốc của Trác Mộc Điểu Vương đền bù sao?” Ông ta thử hỏi dò.
Đại Hắc Ngưu trừng mắt: “Đỉnh núi kia là do người anh em của ta là Sở Phong lấy được, vốn thuộc quyền sở hữu của hắn. Ngươi tham dự vây công, tất nhiên cũng phải đền bù mà.”
“Được rồi.” Hoàng Ngưu mỉm cười, ngăn Đại Hắc Ngưu nói tiếp, sau đó quay sang nói với Tàng Linh Dương Vương: “Hôm nay chủ yếu đến đây muốn nhờ ngươi giúp một việc nhỏ.”
“Chuyện gì?” Tàng Linh Dương Vương hỏi.
Hoàng Ngưu mỉm cười, giọng nói non mềm, nhìn thì rất vô hại, lại còn có vài phần ngây thơ: “Đơn giản thôi, giúp Sở Phong kiểm nghiệm binh khí này một chút, xem có phải bị luyện hỏng hay không.”
“Không thành vấn đề, việc này đơn giản thôi.” Tàng Linh Dương Vương mỉm cười đồng ý. Chẳng phải chỉ là giám định binh khí thôi sao? Cho dù không am hiểu, cũng có thể tùy tiện nói lung tung vài câu.
Nhưng rất nhanh ông ta không còn cười được nữa, lại còn hơi rùng mình. Bởi vì khi ông ta nhìn thấy Sở Phong ước lượng Kim Cương Trác ngay tại chỗ, còn ra hiệu ông ta đứng xa một chút, bảo muốn mượn ông ta để thử.
“Đừng, chuyện gì cũng từ từ nói, không cần ra tay.” Tàng Linh Dương Vương hoảng hốt.
“Đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn thử uy lực của binh khí này một lần. Ngươi đứng xa một chút, ra sức đối kháng là được.”
“Đừng mà... A!” Tàng Linh Dương Vương kêu thảm.
Kim Cương Trác bay đến, vượt qua tốc độ âm thanh. Cho dù Tàng Linh Dương Vương phản ứng rất nhanh, dùng hai tay ngăn cản nhưng vẫn bị đánh trúng.
Hai cánh tay phát ra tiếng răng rắc, ngăn không được Kim Cương Trác, gãy nát.
Ầm.
Cuối cùng, Kim Cương Trác nện vào một chỗ rẽ, kết quả nơi đó vỡ nát. Tàng Linh Dương Vương ngửa đầu té lăn trên mặt đất không nhúc nhích.
Kim Cương Trác tiếp tục bay ra ngoài, đánh sụp một ngọn núi đằng xa.
Hoàng Ngưu và quạ đen đi tìm Kim Cương Trác, còn Đại Hắc Ngưu và Sở Phong thì tranh thủ thời gian tiến lên, kiểm tra trạng thái của Tàng Linh Dương Vương, phát hiện ông ta còn đang hấp hối, vẫn chưa chết.
Nhưng khi sờ vào xương đầu của ông ta, phát hiện không có gì ngoài cặp sừng đã hoàn toàn vỡ nát, ngay cả xương đầu cũng xuất hiện vết rách.
“Lão Dương, tỉnh lại đi. Ta không phải cố ý. Xin lỗi, ta không cần mấy cái bồi thường kia nữa đâu.” Sở Phong kêu lên, vô cùng áy náy.
“Tên nhóc, ngươi chính là mưu sát đấy.” Đại Hắc Ngưu líu lưỡi.
“Ta không có dùng lực mà, ta chỉ thử một chút thôi.” Sở Phong nhỏ giọng nói.
Đại Hắc Ngưu giật mình. Kim Cương Trác này quả nhiên là đại sát khí.
Sở Phong tính toán sơ bộ, cũng cảm thấy nó kinh khủng. So sánh tốc độ của nó, cũng phải nhanh gấp mười vạn lần so với đạn.
Cái gì mà so sánh với hỏa tiễn, đạn pháo, đạn xuyên giáp, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
‘Cũng may không đánh trúng đỉnh đầu. Nếu không, đoán chừng sẽ bị nổ tung.” Đại Hắc Ngưu thấp giọng nói. Không có lý do mà giết chết một thú vương, đây được xem là chuyện lớn ở núi Côn Luân, sẽ dẫn phát mọi người phẫn nộ.
“Ta đã thu kình rồi, hoàn toàn không có dụng lực mà.” Sở Phong nói.
Khi Tàng Linh Dương Vương tỉnh lại, ông ta phát hiện mình đang nằm trên giường trong một cung điện ngọc thạch. Tiếp theo, ông ta nhìn thấy hai con trâu và Sở Phong đang mỉm cười nhìn ông ta, khiến ông ta lông tóc dựng đứng, tê cả da đầu.
Hiện tại, ông ta rốt cuộc đã hiểu vì sao Sở Phong lại bị người bên ngoài gọi là Sở ma vương. Đây chỉ là kết quả thử binh khí đơn giản thôi sao? Thiếu chút ông ta đã bị đánh đến chia năm xẻ bảy rồi.
“Dương ca, chuyện trước kia xóa bỏ. Hôm nay khiến ngươi chịu khổ rồi.” Sở Phong tiến đến gần, tận lực ôn hòa nói.
Tàng Linh Dương Vương nhìn thấy hàm răng hắn trắng như tuyết, lại nhìn thấy chiếc vòng tay óng ánh trên cổ tay của hắn, ông ta chẳng cảm giác có chút thân thiện và ấm áp nào cả, toàn thân nổi lên một lớp da gà.
“Ta dưỡng thương mấy ngày, nếu ngươi không cần gì thì đừng đến.” Tàng Linh Dương Vương cố gắng nói năng uyển chuyển, ý là mấy ngày nay Sở Phong lánh mặt đi đâu đó, đừng xuất hiện trước mặt ông ta.
Bởi vì ông ta thật sự không chịu được sự kinh hãi đó, nhìn thấy Sở Phong là lông tóc dựng đứng. Sở Phong cười chẳng khác nào ác ma nhếch miệng.
Bị người ta ghét bỏ như vậy, Sở Phong xoay người rời đi.
Đại Hắc Ngưu ở lại, đe dọa Tàng Linh Dương Vương, bảo ông ta giữ im lặng, không cho phép ăn nói lung tung ra ngoài.