Virtus's Reader
Thánh Khư

Chương 320: CHƯƠNG 316. SỞ MA VƯƠNG TỚI (2)

Người bạn kia nhìn lướt qua, nhìn không kỹ, nói: “Giày da tây, tóc vuốt ngược, mang kính râm lớn, ngậm xì gà to như củ cà rốt, nhìn qua đúng chất lưu manh.”

“Không phải, mau nhìn người còn lại đi.”

Trên thực tế, người nhìn lướt qua lúc trước nhanh chóng phát hiện ra chuyện khác thường, giọng run rẩy, nói: “Trời ơi, là người kia à, hình như là....Sở Ma Vương của phương đông.”

Phút chốc, Đại Hắc Ngưu bị người ta xem nhẹ, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn người trẻ tuổi đang cười nhạt nhìn ra phía núi xa xa trong bức ảnh.

Sở Ma Vương.

Lúc này, khắp phương tây đều chấn động, thế lực lớn khắp nơi đều khiếp sợ. Họ đều nhanh chóng tìm chuyên gia kiểm định tính thật giả của bức ảnh kia.

Bởi vì chuyện này anh hưởng cực lớn.

Đại vị của bé trai có mái tóc vàng kia luôn là tiêu điểm suy đoán của mọi người. Bây giờ, nếu chứng thực người đứng sau lưng nó là Sở Ma Vương thì hết thảy đều có thể giải thích.

Hóa ra, Sở Ma Vương mới là đại boss phía sau màn.

Chẳng mấy chốc, người giám định chuyên nghiệp nhất đưa ra kết quả, bức ảnh chụp là thật, có thể tin được.

Toàn bộ phương tây ồ lên, trước kia bé trai là tiêu điểm để suy đoán thân phận. Hiện tại, hết thảy đều tra ra manh mối, Sở Ma Vương đứng sau lưng nó, bảo sao nó dám đi đào ổ của thú vương.

“Chúa ơi, Sở Phong thực sự tới phương tây ư? Hắn tới trợ giúp chúng ta giết thú vương sao?”

“Thần ơi, tôi không nằm mơ chứ, Sở Phong tới, mọi chuyện đều là hắn gây ra, hắn vừa mới đặt chân đến vùng đất này đã cướp sạch nhà của Xích Lân rồi.”

Trong chớp mắt, phương tây kịch chấn, chuyện này như một cơn lốc, cuốn sạch Châu Âu.

Sở Ma Vương tới, mạnh mẽ thu hoạch.

Trước kia, thú vương Xích Lân từng khinh thường hắn, vô cùng khinh miệt và coi thường, cho rằng Sở Phong không có tư cách so sánh với nó. Nó cười lạnh nói đời này Sở Phong không dám bước chân đến phương tây, nếu không sẽ phải nằm xuống, nó còn muốn dạy hắn cách làm người.

Lúc đó, Sở Ma Vương không nói gì, không tính toán ư? Mọi người đều nghi ngờ, đó không phải phong cách của hắn.

Kết quả, hôm nay Sở Ma Vương tới, hắn vẫn không nói gì, nhưng làm một việc lớn như thế một cách sạch sẽ gọn gàng.

Thành phố Vatican, Xịch Lân tức giận ngút trời, nó gầm thé, chuyện hôm nay khiến nó vô cùng phẫn nộ. Đây là một kiểu nhục nhã trần trụi, khiến nó suýt nữa tức ói máu, tức đến run người.

“Sở Phong, Sở Ma Vương, ngươi dám can đảm đến Châu Âu, đặt chân nên đất phương tây, chắc ngươi không muốn sống để về phương đông phải không. Ta phải giết ngươi.”

Xích Lân rít gào, biến về bản thể dữ tợn khủng bố, toàn thân nó có ánh lửa lượn lờ, mây đỏ ngập trời, nó bay ngang trời Vatican, chấn động khắp vùng.

Tin tức truyền tới phương đông, sau khi mọi người thấy Sở Phong trong bức hình kia thì hoàn toàn sục sôi.

“Má nó, thật sự là Sở Thần. Trời ơi, tôi biết hắn sẽ không để mặc con rắn mối kia nói ẩu nói tả mà. Nhất định hắn sẽ quân lâm phương tây thu thập nó. Thật không ngờ hắn làm nhanh như vậy, trực tiếp cướp sạch sào huyệt của Xích Lân, ha ha... Không hổ là Sở Ma Vương. Đây mới là phong cách của hắn.”

“Thực là Sở Phong. Hắn chạy đến phương tây rồi, quả nhiên thể hiện hết bản sắc của ma vương. Đây mới là khí tràng mạnh mẽ mà hắn nên có. Con rắn mối lớn, mày là cái thá gì, nhìn đi Sở Thần khinh thường nói chuyện với mày, trực tiếp động thủ. Hắn diệt sào huyệt của mày, sau đó sẽ đánh chết mày. Đây mới là phong thái vô địch siêu nhiên.”

Quả thực phương đông sắp nổ tung, Sở Phong đến phương tây, yên lặng làm ra chuyện lớn này, xác thực dẫn đến chấn động.

Tất cả mọi người đều đang thảo luận, vô cùng kích động.

Rất nhiều người đều đang mong chờ Sở Phong mang tới đệ tam sát, thậm chí đệ tứ sát.

Đừng nói loài người, ngay cả dị tộc phương đông cũng bị kinh đông. Tên Sở Ma Vương kia đến phương tây ư? Chuyện này cũng quá kinh người, hắn muốn đại chiến với khu vực khác sao?

Đám người Hùng Khôn, Hồ Sinh, Lục Tinh đang lau mồ hôi lạnh, họ thầm than may là trước đây không trêu chọc vị tổ tông này. Quả thực hắn còn bưu hãn hơn so với tưởng tượng của họ.

Một số thú vương khác cũng đều há hốc miệng.

Rất nhiều dị tộc đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, có cảm giác như trút được gánh nặng. Rất nhiều dị tộc đang cầu khẩn, Sở Ma Vương đừng trở về, đi gây họa ở phương tây đi.

Đừng nói những người lạ, những người quen của hắn khi nhận được tin tức này cũng suýt nữa há hốc miệng kinh ngạc.

“Đại ca, anh quá uy vũ rồi.” Đỗ Hoài Cẩn, Âu Dương Thanh, Diệp Khinh Nhu không biết nói gì, họ đều cảm thấy không tưởng tượng được.

Khương Lac Thần ngần tò te, lúc đọc được tin này, đôi môi đỏ tươi há hốc, không khép lại được, quá bất ngờ.

“Sở Phong, vốn ngươi không có tư cách đặt chân đến khu vực thành phố Vatican. Nhưng giờ ta cho ngươi một tấm giấy thông hành, ngươi có dám tới đánh một trận không?”

Xích Lân Vương rít gào, tỏa ra sát khí ngút trời.

Loại tuyên ngôn khiêu chiến này của nó truyền đến khắp các nơi, thể hiện thân rồng khủng bố của nó, chấn động thế gian.

Nó là một con rồng, không phải thú vương tầm thường.

Sở Phong đang ở núi Olympus, nhưng hắn cũng đang chú ý chuyện của bên ngoài. Hắn trả lời tin nhắn trên điện thoại, viết trên diễn đàn truyền thông của bản thân vài chữ:

“Rửa sạch cổ đi, chờ ta, giết rồng.”

Hắn trả lời vô cùng đơn giản như thế.

Dù phương đông hay phương tây đều phát sinh chấn động.

Ai cũng biết, Sở Ma Vương chuẩn bị đi Vatican, đánh một trận với thú vương Xích Lân.

Trên thực tế, khi Sở Phong đặt chân đến đất phương tây, mọi người đã hiểu được, hắn mạnh mẽ tiến đến. Chắc chắn phía sau sẽ có đại chiến kinh thế bạo phát.

Núi Olympus nguy nga, hùng vĩ.

Sở Phong, Đại Hắc Ngưu, Hoàng Ngưu vẫn chưa rời đi, bởi bọn họ đang ngó chừng khu vực mây mù dày đặc ở giữa sườn núi với ánh mắt đầy nhiệt huyết, muốn leo lên đó.

Dãy núi này được xưng là trung tâm của Châu Âu ở thời cổ đại, có vô số thần thoại, cả nước cúng tế, vô số người quỳ bái.

Ba người đi dạo núi một vòng, sau khi họ thu được nhiều tin tức từ miệng của dị tộc, họ càng động tâm hơn, thậm chí không còn muốn đi Vatican nữa.

Đến nay, chưa có một con thú vương nào đặt chân lên ngọn núi cao nhất của dãy Olympus, đến cùng có bao nhiêu phấn hoa thần thánh và trái cây khiến người ta suy tư vô hạn.

Thậm chí giữa sườn núi cũng hiếm có người đặt chân được đến đó.

Mèo rừng dẫn đường hoảng sợ, bộ lông mượt mà như tơ lụa dựng đứng lên, nó run rẩy nói: “Ba vi đai nhân hãy tha thứ cho sự nhu nhược của ta, đỉnh núi là chốn cực lạc của Thần, ta không dám đến gần.”

Dựa theo những lời của mèo rừng, từng có thú vương muốn lên núi, kết quả không phải chết thì sẽ mất tích.

Giữa sườn núi từng có máu vương rơi xuôngs, nay vẫn còn đỏ tươi. Có thể nói nhìn thấy mà giật mình, khiến kẻ tới sau kinh sợ, rất hiếm có dị chủng dám tùy tiện đặt chân đến cấm địa.

Hơn nữa, loài sinh vật mạnh như Xích Lân cũng chỉ dám sống dưới chân núi, không dám lên núi, chỉ ở tại chỗ chờ cơ duyên, cùng đủ chứng minh điều này.

“Được rồi, ngươi đi đi.” Sở Phong phất tay, không làm khó nó.

“Meo meo.” Mèo rừng như được đại xa, xoay người chạy, biến mất trong rừng.

Keng

Đại Hắc Ngưu rút trường đao màu tím trên lưng ra, cầm trên tay, Sở Phong cũng cầm đoản kiếm trong tay, chuẩn bị lên núi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!