“Ta không nghĩ nhiều như vậy, cơ thể bách độc bất xâm như ta đã bị năm tháng đè ép đến tê dại, cái gì mà thân bằng phụ mẫu, cái gì mà cốt nhục chí thân thỉnh thoảng lại truyền đến tin dữ, chỉ còn mình ta sống sót trên đời.
Ngay cả bản thân vì để sống sót, vì càng mạnh hơn mà cũng không tiếc lột da, róc xương, luyện hồn, còn có gì đáng sợ, còn gì phải sợ hãi? Ta đã quen với nó từ lâu rồi.”
“Ngài bị gì mà rút gân rồi lại lột da thế, nghe thật đáng sợ.
Hay ta rót cho ngài một chén ‘rượu quý’ để bổ sung nhé?”
“Cút đi tiểu ma đầu nhà ngươi!” sắc mặt Cửu Đạo Nhất đột nhiên tối sầm lại, vẻ mặt không tốt nói: “Ngươi mau thay đổi vẻ mặt cho ta!”
Sở Phong lập tức không nói nữa, tốt nhất đừng chọc giận lão già này thì hơn, nếu không người chịu thiệt nhất chính là hắn.
Cửu Đạo Nhất nhìn chằm chằm lối vào, xem đi xem lại, cầm Táng Thiên Đồ, ông sẽ tự chui vào.
Sở Phong lo lắng, lỡ như hại chết lão già này ở trong đó, lương tâm hắn sẽ cắn rứt suốt đời.
“Vẫn là gọi Cố Thanh đến đây, hai người cùng nhau đi vào đi.” Hắn mở miệng đề nghị.
“Không phải ngươi nói hắn dễ dàng chết à?” Cửu Đạo Nhất cười khà khà.
“Sụp hoài rồi cũng thành thói quen.” Sở Phong nói, sau đó lại giải thích: “Đây không phải hy vọng hai người các ngươi chăm sóc lẫn nhau ư?”
Cuối cùng, Cổ Thanh đến, sau khi cẩn thận quan sát thì sắc mặt thay đổi liên tục, nhưng ông vẫn nhận trách nhiệm, quyết định đi vào cùng lão da người.
Đại Mộng Tịnh Thổ hoang vu, năm đó từng là một trong những đạo thống thịnh vượng nhất tiểu âm gian, giờ lại rơi xuống kết cục như vậy, trở thành một vùng đất cằn sỏi đá, thật đáng tiếc.
Sở Phong không khỏi nghĩ tới Tần Lạc âm, nghĩ tới tiểu đạo sĩ, nghĩ đến những chuyện ngày xưa.
“Được rồi, chúng ta chuẩn bị đi vào, tiểu tử, bản lĩnh ngươi lớn quá nhỉ, dám đồng thời sai khiến hai người bọn ta.
Có điều nếu ngươi cùng lúc hại chết hai Đạo Tổ thì cũng đủ để nói cả đời rồi.” Trước khi đi Cửu Đạo Nhất nói.
Lão già này ngày thường trông không có vẻ uy nghiêm gì, cũng không giống Đạo Tổ chút nào, nhưng nếu hắn thực sự phát uy thì chắc chắn là có chuyện lớn.
Hai người biến mất, tiến vào dị vực của bất tường.
“Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện nhé, nếu như đều chết ở bên trong, ta làm sao ăn nói với đệ tử và con cháu của các người đây?” Sở Phong tự nói.
Trên thực tế, hắn cũng không giải thích được, trong số đệ tử của hai người đó đương nhiên có Tiên Vương, đến lúc đó hắn mà chạy trốn đoán chừng cũng thất bại.
“Phụtt!”
Mới trong chốc lát mà Cửu Đạo Nhất đã nhanh chóng chui ra, thò đầu ra khỏi lỗ đen có ánh sáng kỳ lạ, há miệng phun ra vật chất màu xám.
“Nhanh như vậy ư?” Sở Phong giật mình.
“Còn nhanh nữa, đã nhiều ngày trôi qua đó!” Cửu Đạo Nhất trừng mắt bất mãn, đầu tóc rối bù, chiến y rách nát và dính đầy máu, rất chật vật.
Rõ ràng ông đã chiến đấu kịch liệt với những kẻ khác.
“Cổ Thanh đâu, Tân Đế không phải đã sụp đổ rồi chứ?” Sở Phong hỏi, bởi vì Cổ Thanh không xuất hiện.
Hơn nữa, ngay cả Cửu Đạo Nhất cũng có bộ dạng thế này, khiến hắn không khỏi suy nghĩ nhiều.
Phụt!
Rất trùng hợp, Cổ Thanh cũng ló đầu ra từ trong hang động, phun ra mấy búng vật chất màu xám lớn, đúng lúc nghe được lời nói của hắn.
Sở Phong không nói nên lời.
Sắc mặt Cổ Thanh đen lại nhìn hắn, càng ngày càng thấy không hài lòng với tiểu tử này, thật sự mong ông chết đến vậy sao?
Sau đó, hai người hít một hơi thật sâu ở cửa động, quay người chìm xuống đi vào lại.
“Thật là óc vấn đề lớn, có quái vật kinh khủng chiếm giữ ở đó à?” Sở Phong nghi ngờ, trước đây thực lực hắn không đủ, cho nên không dụ được thứ đó ra tay sao?
Ầm!
Đột nhiên, có thứ gì đó bị ném ra khỏi hang, không nói hai lời, Sở Phong đá về phía trước để tự vệ.
Một tiếng tiếng kêu thảm thiết đau đớn, giống như ác quỷ gào thét, cực kỳ đáng sợ.
“Là ngươi?” Sở Phong kinh ngạc.
Đây là một gã gù, tướng mạo rất thảm, đáng sợ không nói nên lời, giống như một thi thể đã chết vạn năm được thấy lại ánh sáng mặt trời.
Sở Phong nhìn một cái là nhận ra hắn, ông ta chính là lão già đưa lá bùa ra ngoài trong cám khu chín tầng ở dị vực năm đó, đồng thời uy hiếp hắn nhiều lần.
Lúc đó tuy không ra tay với hắn, nhưng cũng vài lần mơ hồ uy hiếp hắn.
“Lão già, ngươi cũng có ngày hôm nay, rơi vào tay ta à!?” Sở Phong rất mãnh liệt, nhấc ông ta lên là đánh liền, bất kể ông ta có thân phận gì.
Không có gì để nói, cứ đánh ông ta đến gần chết để trút giận!
Ầm! Coong! Đùng!
Lão âm quỷ lưng gù gầm lên, rít lên, âm khí bộc phát, ông ta dùng ánh mắt hung ác nhìn Sở Phong, ông ta bị đánh thậm tệ, cả cơ thể đứt gân gãy xương.
“Quả nhiên là vật chất màu xám, lão quỷ chết tiệt ngươi không biết xấu hổ nhà ngươi, lúc trước còn dám uy hiếp ta, làm ta sợ, cười đến đáng sợ như vậy, ngày hôm nay Sở gia gia ta sẽ cho ngươi hiểu rõ tại sao hoa lại rực rỡ, khuôn mặt nhỏ của ngươi tại sao lại sáng như vậy!”
Sở Phong đánh ông ta liên tục, lão già lưng còng bị đánh mặt mày nở hoa, mặt quỷ máu tươi tung toé.
Ngay từ đầu Sở Phong đã nhìn ra lão gù là do vật chất màu xám ngưng tụ thành, cực kỳ đáng sợ.
Hiện tại, thực lực của hắn tăng vọt, đương nhiên hắn có thể nhìn rõ hơn chi tiết về lão quỷ, là một sinh vật cấp Thiên Tôn, ngủ động nơi dị vực, làm người hầu cho người khác.
“Nhiều năm như vậy ngươi vẫn không tiến bộ, vẫn là chút tu vi như thế à?” Sở Phong hỏi.
Ánh mắt lão quỷ hung tợn, lúc trước ông ta nên bóp chết tiểu ma đầu này, không ngờ tới đối phương lại trưởng thành mạnh đến mức độ này, đủ để giết chết ông ta.
“Nói mau, cái dị vực rách này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi ở trong cấm vực đó làm tay sai cho ai? Trong đó có cái gì?”
“Còn nữa, lá bùa là ngươi làm ra à? Chắc chắn không phải, hơn nửa là tu hú chiếm tổ!”
...
Sở Phong không ngừng đặt câu hỏi, kết quả là lão quỷ cái gì cũng không nói, ánh mắt độc ác, cứ như vậy nhìn chằm chặp hắn.
“Đùng!”
Cuối cùng, Sở Phong tát một cái đánh ta ông ta thành vật chất màu xám, linh hồn muốn chạy trốn, trực tiếp bị hắn làm cho hóa thành tro.
Cửa động lại có động tĩnh, một số kinh văn rách nát bị ném ra ngoài, Sở Phong chăm chú lật xem và nghiên cứu, đều là văn tự của dị vực, ở thế giới đó sinh sống rất lâu, hắn cũng đã tinh thông từ lâu.
“Dị vực đã từng rất mạnh, từng có một nền văn minh huy hoàng, nhưng vẫn bị diệt.”
Sở Phong thở dài, những kinh văn rách rưới này có ghi lại một ít phương pháp đặc biệt, con đường tiến hóa rất đặc sắc, đáng để học hỏi.
“Chẳng trách lại bị diệt trừ, bên trong đây dính dáng đến bộ phận phương pháp sử dụng năng lượng quỷ dị.”
Nhìn chung, những cuốn kinh văn này đều có giá trị tham khảo, tinh hoa trong đó khá đặc sắc, nhưng Sở Phong không thể rập khuôn hết được.
“Phụt!”
Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh lại ló đầu lên, kinh văn vừa nãy và gã gù đều là do bọn họ ném ra, hiện tại tóc tai hai người rối bù, càng thêm chật vật.
“Cuối cùng cũng xong, không ngờ bên trong lại có một xác sống, tưng xưng là ‘siêu cấp lớn’!”
Bên trong có một quái vật, năm đó hẳn là bị Đạo Tổ dị vực kéo chết cùng, thế nhưng, loại vật chất màu xám này quá đặc biệt, cực kỳ quái lạ, sau năm tháng dài đằng đẵng, chỉ cần loại vật chất đó vẫn còn, là có thể ngưng tụ lại một lần nữa.
Cho nên quái vật bất tường kia có thể có được cuộc sống mới, bây giờ lại bị Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh buộc lột xác sớm, nên không hoàn chỉnh, sau đó bị hai người bọn họ triệt để giết chết.
“Vật quỷ này, năm đó nhất định là một Đạo Tổ tuyệt đại, nếu đi tiếp nữa, có khả năng sẽ tìm ra được con đường riêng của chính hắn, mở ra hệ thống mới, có thể đạt tới cấp Lộ Tẫn cũng khó nói!” vẻ mặt Cổ Thanh nghiêm túc nói.
Cửu Đạo Nhất lắc đầu, nói: “Từ xưa đến nay, cũng có một số người đạt cấp Đạo Tổ, thế nhưng sinh vật cấp Lộ Tẫn lại chỉ có rất ít, quá khó để đạt tới.”
Ngay cả khi là Đạo Tổ tuyệt đỉnh, chỉ cách một ranh giới mỏng manh là có thể đạt tới lĩnh vực sinh vật cấp Lỗ Tẫn, nhưng chênh lệch vẫn là chênh lệch, bị kẹt tại tầng dưới là vĩnh viễn không thể vượt qua.
Có Đạo Tổ tuyệt đỉnh, cho dù tu luyện qua nhiều kỷ nguyên cũng khó có thể tiến thêm, không cách nào vượt qua được bước mang tính then chốt này, đồng nghĩa với việc cả đời họ cũng không bao giờ có thể vượt qua được cấp này.
“Ngài có chắc là đã giết chết con to lớn bên trong đó sạch sẽ rồi chứ?” Hai mắt Sở Phong sáng lên, hỏi hai đại cường giả.
“Chết sạch rồi, năm đó Đạo Tổ tuyệt đỉnh của dị vực đã từng kéo hắn cùng chịu chết, nhưng thứ này có chút đặc biệt, nếu để lại một chút căn nguyên là có thể thức tỉnh sau năm tháng dài đằng đẵng, lần này, cuối cùng cũng bị bọn ta hóa thành cặn bã, đốt thành tro bụi rồi!”
Hai mắt Sở Phong nhất thời phát sáng, hiện tại dị vực đã không còn là mối uy hiếp với thế giới, tốc độ thời gian trôi qua ở nơi này khác với thế giới bên ngoài, nếu sử dụng tốt sẽ là bảo địa mà người tiến hóa mơ ước.
“Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, nơi này bị ô nhiễm rất kinh, thế hệ trẻ không có bao nhiêu người có thể chịu đựng được.”
“Về phần các Tiên Vương, tuy bọn họ có thể chịu đựng được, thế nhưng sự trợ giúp của thế giới này bọn họ cũng chỉ có hạn.
Bởi vì, năm xưa hai vị Đạo Tổ tuyệt đỉnh hàng đầu chiến đấu đã hủy diệt thế giới này, đất trời bây giờ chỉ là một bộ phận nhỏ đang dần dần khôi phục.
Đối với Tiên Vương, đại đạo còn thiếu.”
“Ngay cả là thế hệ tuổi trẻ, sau khi ở đây tu hành cảm ngộ ở chỗ này, tốt nhất cũng nên đi đến đại vũ trụ hoàn chỉnh khác hoặc thế giới hỗn độn nguy hiểm hơn để rèn luyện bản thân.”
...
Hai vị Đạo Tổ chỉ điểm một chút, để Sở Phong hiểu rõ tình hình nơi này.
“Vậy cũng không sao!” Sở Phong không quan tâm đến những cái được gọi là ô nhiễm màu xám hay sự không hoàn thiện của nơi này.
Hắn cần nơi này, chỉ là để “làm lạnh” thân thể của hắn, nhược điểm lớn nhất của con đường Phấn Hoa chính là sau khi tiến hóa đến cấp độ nhất định, nội tình và tiềm lực của thân và hồn đều bị vắt kiệt, bản thân ở trong “kỳ mệt mỏi” cực kỳ tồi tệ, phải mất một thời gian dài để hồi phục lại như cũ.
Sở Phong bây giờ đã là Sở Vương, với tính cách của hắn, đương nhiên sẽ xin Tân Đế các loại đất kì lạ cấp Đại Vũ, về sau sẽ không thiết vật tư mang tính chiến lược.
Đồng thời, hắn còn nắm giữ phấn hoa quý hiếm, ở trên người hắn cất giấu ba hạt giống kinh người!
Tuy hắn đã vượt qua con đường Phấn Hoa, nhưng cũng không có nghĩa là muốn từ bỏ con đường này, đây vẫn là con đường chính của hắn, hắn sẽ ngẩng cao đầu tiến về phía trước.
Tuy nhiên, hắn sẽ hoàn thiện quá trình tiến hóa một cách toàn diện hơn và nâng sự tiến hóa của con đường Phấn Hoa lên tới trình tự siêu việt cực hạn.
Hắn có thể lấy hạt giống tiến hóa ở bên ngoài, sau đó trở lại dị vực này “làm lạnh” cơ thể, tạm thời mọi thứ đều rất hoàn hảo.
“Hậu bối và đồ tử đồ tôn của các ngài có thể cùng ta tu hành ở dị vực, ta sẽ giúp bọn họ ngăn cản và tiêu diệt vật chất màu xám.”
“Các ngài nghĩ xem, một ngày ở đây tuy không bằng một trăm năm ở thế giới bên ngoài, nhưng chắc cũng phải bằng mấy năm, thậm chí mấy chục năm phải không? Đây quả thực là một bảo vật có giá trị quý giá.
Chẳng trách Nguyên tộc lại muốn có mảnh đấy này, không hổ là chí bảo thời gian.”
Sở Phong miêu tả lợi ích của bí cảnh này cho hai người, để hai ông lão bảo vệ nó, không để các chủng tộc thù địch với hắn như Tước tộc Tứ Kiếp, Võ Hoàng, Nguyên tộc xâm nhập.
Cổ Thanh dao động, đại đệ tử của ông đương nhiên không cần, chỗ này đối với Tiên Vương có chút vô dụng.
Thế nhưng, ông có hậu nhân, có đồ tử đồ tôn, những người trẻ tuổi đó rất cần chí bảo thời gian này.
Cửu Đạo Nhất nói: “Nguyên tộc có lẽ đã từ bỏ nơi này, ta thấy được thủ đoạn của họ, tộc này có một số người đi vào đây tu hành, kết quả căn nguyên bị ô nhiễm, để lại di thư nói loại thế giới quỷ dị này không muốn cũng được.”
“Vậy thì quá tốt, tránh được phiền phức.” Sở Phong gật đầu, bỗng nhiên hắn ngẩng đầu, nói: “Ồ, có người đến?”
Về phần hai vị Đạo Tổ, bọn họ cũng cảm nhận được tình hình, cũng không để ý lắm, từ sau khi bàn tay đen từ tiểu âm gian rời đi, hiện tại không có sinh vật nào có thể uy hiếp được bọn họ.
Người đến là nhờ thông qua trường vực tới hành tinh này, bay được một đoạn mới đột ngột phát hiện ba người Sở Phong.
“Ngươi là... Sở Phong?!”
“Ngươi... Minh thúc?!” Sở Phong và người đến đều kinh ngạc, sau đó lại cười ha ha, không ngờ lại gặp mặt ở đây.
Minh thúc, chính là Thánh giả trên địa cầu, Yêu Yêu gọi ông là Minh thúc, Sở Phong cũng gọi theo như vậy.