Như lời tiểu hòa thượng đã nói, trong người Trần Tích luôn có máu cờ bạc, chỉ là thứ người khác cược là tiền, còn thứ hắn cược lại là mạng.
Cảm nhận được sương mù Vân Hải chảy xuôi bên mình, hắn tựa như một viên thiên thạch lao từ trên trời cao xuống, mang theo khói đen cuồn cuộn rơi xuống đỉnh Thanh Sơn.
Kỳ lạ thay, chiến trường cổ xưa này đã không còn tiếng gào thét chém giết, dường như tất cả đều đã ngưng đọng.
Trần Tích trông thấy một con Tam Túc Kim Ô đông cứng giữa trời, đuôi cánh không hề rung động; hắn trông thấy một mũi tên vàng đang xuyên qua chiến trận, lại bị một lực lượng vô danh nào đó giữ lơ lửng giữa không trung, kẻ giương cung bắn tên cũng bị định hình tại chỗ; hắn trông thấy một gã khổng lồ tựa Khoa Phụ đuổi mặt trời đang lao về phía chiến trường, nhưng lại đứng yên trong tư thế sải bước.
Chiến trường này tựa như một khối hổ phách khổng lồ và cô độc, giam giữ vạn vật suốt vạn năm.
Chỉ là, vị Đế Vương khoác kim giáp, tay cầm vương kỳ, hiệu lệnh cả chiến trận lại không thấy bóng dáng đâu.
"Ngươi còn dám đến đây?" Một giọng nói hùng vĩ vang lên sau lưng Trần Tích.
Trần Tích đột ngột quay lại, liền thấy người mặc kim giáp với thân hình nguy nga như núi đang đứng sau lưng mình, từ trên đỉnh Thanh Sơn nhìn xuống hắn.
Hắn không hề sợ hãi, chỉ bình tĩnh hỏi: "Ngươi tên là gì?"
"Tên ta là Hiên Viên."
Hai chữ Hiên Viên vang lên như chuông đồng, dường như được cả đất trời hưởng ứng, đến cả mây đen trên trời cao cũng đang chậm rãi tan ra.
Trần Tích lại hỏi: "Ta là ai?"
Hiên Viên như thể nghe được chuyện gì nực cười lắm, cất tiếng cười ha hả: "Ngươi không nhớ, ngươi vậy mà không nhớ gì cả!"
Nhưng tiếng cười chợt tắt, giọng Hiên Viên lại trở nên tịch liêu: "Hoa đào ở Quy Khư, tuyết mùa đông trên núi Côn Luân, biển cả ngoài Bồng Lai, ngươi đã quên hết cả rồi..."
Trần Tích nhíu mày: "Rốt cuộc ta là ai?"
Hiên Viên quay người nhìn ra ngoài Thanh Sơn: "Đây là chuyện nực cười nhất ta từng nghe trong mười lăm ngàn năm qua... Ngay cả ngươi cũng quên mình là ai, vậy ta là ai? Mười lăm ngàn năm cô độc này của ta, thì tính là cái gì!"
Trần Tích lặng lẽ nhìn đối phương, hắn chợt nhận ra đây không phải là một chiến trường thật sự, những chiến trận kia, những thần cầm dị thú kia, những người kia, tất cả đều là giả.
Mà vị Đế Vương mặc kim giáp tên "Hiên Viên" trước mặt lại là sinh linh duy nhất trong thế giới này.
Lại thấy đối phương dần bình tĩnh lại, giọng nói uy nghiêm vang lên: "Đến thế giới của ta có việc gì, không sợ ta mượn ngươi để tái nhập thế gian sao?"
"Sợ."
"Vậy ngươi còn dám tới?"
Trần Tích thành thật nói: "Truyền kiếm chủng cho ta."
Hắn không đến được võ miếu Cảnh triều, có lẽ một ngày nào đó hắn sẽ thật sự đến Cảnh triều, nhưng như vậy thì quá lâu, hắn không đợi được.
Nghe lời Trần Tích nói, Hiên Viên rõ ràng sững sờ một lúc, như thể nghe được chuyện gì không thể tin nổi, rồi lại phá lên cười ha hả: "Truyền kiếm chủng cho ngươi? Ha ha ha ha, đây là trò cười thứ hai ta được nghe trong mười lăm ngàn năm qua!"
Trần Tích không nói gì một lát: "Nực cười đến vậy sao?"
Hiên Viên quay người, tay cầm vương kỳ chống trên đỉnh núi, trầm giọng nói: "Ngươi có biết, ngươi và ta từng là địch nhân?"
"Không biết, nhưng có lẽ cũng từng là bằng hữu."
Lần này đến lượt Hiên Viên im lặng, hồi lâu sau, hắn trầm giọng nói: "Vậy ngươi có biết, thứ mà ngươi từng xem thường nhất, chính là kiếm chủng ta tu luyện không?"
Trần Tích vội nói: "Ta coi trọng chứ, bây giờ rất coi trọng, vô cùng coi trọng!"
Hiên Viên: "..."
Trên đỉnh Thanh Sơn, hai người nhìn nhau không nói, rơi vào một sự im lặng ngượng ngùng đến nghẹt thở.
Hiên Viên nghiêm túc đánh giá Trần Tích, dường như phải nhìn nhận lại hắn một lần nữa: "Ngươi đã thay đổi quá nhiều."
Trần Tích nghiêm túc nói: "Thật ra ta muốn nói, ta không phải người mà ngươi biết, ta tên là Trần Tích, chỉ là một tiểu học đồ trong y quán Thái Bình. Ta không xem thường kiếm chủng, cũng chẳng có lý tưởng cao xa gì, chỉ là không muốn mình dễ dàng bị người khác giết chết. Ta không biết ngươi và người không còn tồn tại kia có ân oán tình thù gì, ta chỉ muốn cược với ngươi một ván."
"Ồ?" Hiên Viên hứng thú: "Cược thế nào?"
"Ngươi muốn mượn ta để tái nhập thế gian?"
"Không sai."
"Ngươi truyền kiếm chủng cho ta, nếu một ngày kia ngươi mượn ta tái nhập thế gian, vậy thì việc tu hành của ta lúc này chính là tu hành giúp ngươi."
Hiên Viên trầm tư: "Ngươi muốn cược rằng ta sẽ không bao giờ có thể tái nhập thế gian?"
Trần Tích ngẩng đầu nhìn thẳng vào thân hình nguy nga như núi kia: "Dám cược không?"
Vị Đế Vương mặc kim giáp cười nói: "Ngay cả ngươi cũng biết dùng phép khích tướng... Kiếm chủng có thể truyền cho ngươi, nhưng không phải vì ván cược nực cười này."
Trần Tích nghi hoặc: "Vậy là vì sao?"
Hiên Viên nói một cách bí ẩn: "Vì mười dặm hoa đào ở Quy Khư."
Trần Tích không hiểu.
Nhưng vì hoa đào thì vì hoa đào, vì hoa lê cũng được, mà vì hoa trà cũng chẳng sao.
"Làm sao để tu hành kiếm chủng?" Trần Tích hỏi.
Hiên Viên nói một cách cao thâm: "Tu Kiếm đạo của ta, cần lấy sao trời để nuôi dưỡng kiếm ý, đoạt kiếm ý của kẻ khác để đúc thành kiếm chủng. Ta chọn Tử Vi Đế Tinh, giữa trời đầy sao, ngươi có thể tự chọn một ngôi. Nhớ kỹ, một khi đã chọn thì không thể thay đổi."
"Làm thế nào để dùng sao trời dưỡng kiếm?"
"Bây giờ ta sẽ dạy ngươi. Dưỡng kiếm cần có sự kiên nhẫn, sao trời xa xôi không thể một sớm một chiều mà thành, lần đầu tiên ta dùng thần thức chạm đến Tử Vi Đế Tinh, đã mất bốn trăm ba mươi bốn năm."
Trần Tích: "..."
Không biết đã qua bao lâu, dòng băng giá thẩm thấu vào tim Trần Tích, khiến dòng dung nham phản công mãnh liệt, trấn áp toàn bộ dòng băng giá ngược trở lại đan điền.
Sáng sớm, gà gáy báo canh.
Trần Tích từ từ mở mắt, hắn nén cơn đau ở đùi, vén chăn lên, chật vật đứng dậy rồi lê bước ra sân.
Hắn nhìn lên trời đầy sao, rất nhanh đã tìm thấy vị trí của Tử Vi Đế Tinh.
Cái gọi là Tử Vi Đế Tinh thực chất chính là sao Bắc Cực, cách nơi hắn ở khoảng 434 năm ánh sáng, Bắc Đẩu Thất Tinh xoay quanh nó bốn mùa.
Nếu ví thương khung như một cái phễu, thì Tử Vi Đế Tinh chính là đỉnh của cái phễu đó, ngự ở ngay trung tâm.
Trần Tích suy ngẫm lời Hiên Viên nói, ngôi sao dưỡng kiếm một khi đã chọn thì không thể thay đổi, nhất định phải cực kỳ thận trọng.
Nhưng theo lời Hiên Viên, chỉ dùng thần thức để chạm tới Tử Vi Đế Tinh thôi đã mất trọn bốn trăm ba mươi bốn năm, vậy thì mình muốn tu thành môn này, chắc phải đợi đến khi đường sinh mệnh trên tay dài tới gót chân mới được.
Đến lúc chết già cũng chưa chắc đã tu thành!
Trần Tích khoác áo, tựa vào gốc hạnh, ngoài cơn đau nhức, trong lòng còn dâng lên nỗi phiền muộn của tuổi trẻ.
Con quạ đen tò mò đánh giá hắn, không hiểu hắn bị làm sao.
Trần Tích hỏi: "Quạ đen thúc, người nói xem làm sao mới có thể sống đến bốn trăm ba mươi bốn tuổi?"
Con quạ há miệng, cất một tiếng cười mỉa mai không thành tiếng.
Đúng lúc này, mặt trời vừa ló dạng, một luồng kim quang từ phía chân trời xa nhất bắn tới, nhuộm vàng các tầng mây.
Trần Tích bỗng nhiên sững người.
Ai cũng biết, Thái Dương mới là Hằng Tinh ở gần hắn nhất...