Thái Sâm đã ra tay. Vị Thần Tử được xưng là cường giả Bán Thần số một của Thái Sơ Điện này vừa xuất thủ đã tung ra Cổ Thiên Công của bọn họ — Thái Sơ Chi Chưởng.
Chỉ thấy hai lòng bàn tay của Thái Sâm hoàn toàn biến thành màu vàng kim, đẩy về phía trước, tạo thành hai chưởng ấn khổng lồ màu vàng, lớn gần bằng một tinh cầu, trấn áp hư không, tỏa ra uy thế ngập trời kinh hoàng.
Thời khắc này, toàn bộ vũ trụ đều đang run rẩy. Khí thế bộc phát từ trên người Thái Sâm quá khủng bố, tựa như có thể sánh ngang với Võ Thần, khí thế bàng bạc, đánh vỡ Cửu Thiên.
"Trời ạ, lẽ nào thực lực của hắn đã thật sự sánh ngang Võ Thần rồi sao?"
"Vẫn còn kém Võ Thần một chút, nhưng chắc chắn mạnh hơn các Bán Thần khác, đã vô hạn tiếp cận Võ Thần."
"Đúng vậy, hiện tại hắn đã có Chiến Hồn, lại có cả Thần Thể, chỉ còn thiếu cảnh giới cuối cùng mà thôi."
...
Đám người quan chiến khiếp sợ không thôi, mặt mày ai nấy đều hoảng hốt.
Tất cả mọi người đều bị cỗ uy thế này của Thái Sâm làm cho kinh sợ.
Ngay cả một đám Bán Thần cũng lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng.
"Ầm ầm ầm!"
Thái Sâm khác nào một vị Chiến Thần vô địch, hai chưởng trấn áp cả vũ trụ thiên địa, vô số thần quang màu vàng kim tỏa ra, bao trùm toàn bộ thế giới, khiến đất trời rung chuyển bất an.
Diệp Thiên ánh mắt ngưng lại, gật gù nói: "Không tệ, quả thật có chút thực lực."
"Hừ!" Thái Sâm hừ lạnh. Hắn và Diệp Thiên cùng một thế hệ, đối phương lại khen ngợi hắn như vậy, chẳng phải là xem hắn như hậu bối hay sao?
Trong lúc nói chuyện, Diệp Thiên đã hành động. Thân hình hắn tách làm hai, một thể lao về phía Thái Sâm, thể còn lại phóng thẳng đến Tử Phong ở cách đó không xa.
Đám người quan chiến trong nháy mắt đều kinh ngạc đến ngây người.
Đây là muốn một chọi hai sao?
Không chỉ có thế!
Thân ảnh Diệp Thiên lao về phía Tử Phong, một tay thi triển Nhân Hoàng Quyền, một tay thi triển Thái Sơ Chi Chưởng, bao trùm luôn cả Đế Tam đang đứng cùng Tử Phong.
"Ngông cuồng!" Đế Tam vừa kinh vừa sợ, sắc mặt âm trầm, không chút do dự ra tay. Kim quang bắn ra bốn phía, hắn hóa thành một con Thần Long màu vàng kim, trường kích đâm thẳng về phía Diệp Thiên.
"Bá Vương Quyền!" Tử Phong sớm đã lửa giận ngút trời. Vốn dĩ hắn còn không muốn cùng Thái Sâm ức hiếp Diệp Thiên, nhưng bây giờ Diệp Thiên tự mình tìm tới cửa, hắn đương nhiên sẽ không hạ thủ lưu tình.
"Ầm ầm ầm!"
Trận chiến của ba người lập tức bùng nổ dữ dội.
Mà ở phía bên kia, Thái Sâm gần như muốn nổ tung phổi vì tức giận, hắn phẫn nộ gầm lên: "Diệp Thiên, ngươi quá xem thường ta rồi!"
Hắn ngửa mặt lên trời gào thét, mái tóc đen tung bay, bên ngoài thân hiện ra một bộ chiến giáp màu vàng kim, khí tức trên người càng thêm kinh khủng.
"Đánh thế này mới thú vị chứ!" Diệp Thiên cười nhạt, tay nắm Nhân Hoàng Quyền, một quyền đánh thẳng về phía Thái Sâm. Luồng thần quang màu vàng kim rực rỡ ấy trong nháy mắt bao trùm toàn bộ vũ trụ, rọi sáng vô số tinh không.
"A..." Thái Sâm gầm lên, chiến lực toàn khai, hung hãn đánh về phía Diệp Thiên. Hắn thề nhất định phải cho Diệp Thiên một bài học tàn nhẫn.
Thế nhưng —
"Ầm!"
Một quyền của Diệp Thiên trực tiếp đánh nát Thái Sơ Chi Chưởng, quyền lực mạnh mẽ tạo thành một dải cầu vồng vàng kim, dường như xuyên thủng cả người Thái Sâm, kim quang bắn xa mấy vạn dặm, xé toạc vũ trụ tinh không.
"Phụt!"
Thái Sâm lập tức phun máu bay ngược ra sau. Với vẻ mặt không thể tin nổi, hắn nhìn Diệp Thiên đang ngạo nghễ đứng giữa hư không. Bóng người vĩ đại màu vàng kim kia, vào lúc này, khiến hắn có một cảm giác sợ hãi đến nghẹt thở.
"Sao có thể?"
Thái Sâm không cam lòng gào thét trong lòng.
Đám người quan chiến đều im lặng, toàn bộ tinh không rơi vào tĩnh mịch.
Cho đến khi ở phía bên kia, Diệp Thiên một chưởng đánh bay Tử Phong, một quyền đánh vỡ thân thể Đế Tam, sức mạnh to lớn xông thẳng lên trời cao, chiến đấu Cửu Thiên.
Thế nào là vô địch?
Đây chính là vô địch!
Tất cả mọi người đều kinh hãi kêu lên, một đám Phong Hào Võ Thánh đều trợn tròn mắt, những Bán Thần kia cũng đều lộ vẻ chấn động.
"Đây tuyệt đối là chiến lực cấp Võ Thần!"
"Lẽ nào hắn đã bước vào cảnh giới Võ Thần rồi sao?"
"Vẫn chưa đột phá cảnh giới Võ Thần, nhưng hắn đã có chiến lực sánh ngang Võ Thần, không hổ là thiên tài được xưng mạnh nhất trong lịch sử."
...
Đám đông chấn động không ngừng.
"A..."
Thái Sâm không cam lòng thất bại, hắn ngửa mặt lên trời gào thét, mái tóc đen rối tung, cả người tựa như một con Thái Cổ cự thú cuồng bạo, lao về phía Diệp Thiên.
Tử Phong và Đế Tam liếc nhìn nhau, cũng đều xông về phía Diệp Thiên.
Lúc này, hai thân ảnh của Diệp Thiên hợp lại làm một, một mình đối mặt ba vị Bán Thần, nhưng không hề sợ hãi.
"Lục Đạo Luân Hồi!" Diệp Thiên khẽ quát, hai tay đẩy về phía trước, dòng lũ năng lượng kinh hoàng tựa như muốn nhấn chìm cả vũ trụ, đánh bay cả ba người Thái Sâm ra ngoài.
Thái Sâm còn đỡ, Thần Thể của hắn mạnh mẽ, lại thêm chiến giáp Thiên Thần khí hộ thể nên không bị thương tích gì.
Thế nhưng thân thể của Tử Phong và Đế Tam đều xuất hiện vết nứt, sắp sửa tan vỡ.
Mọi người sắc mặt đại biến, đòn đánh này quá khủng bố. Với sức mạnh như vậy, Diệp Thiên thật sự đã sánh ngang với Võ Thần.
"Cho dù là ở Thời Đại Thượng Cổ, hắn cũng là thiên tài số một!" Hội trưởng Vô Xử Bất Tại thở dài nói. Hắn là người của Thời Đại Thượng Cổ, vì tự luyện mình thành Khôi Lỗi nên mới có thể sống đến tận bây giờ.
Thiên tài thời đại đó, quả thật có rất nhiều người không hề thua kém Tử Phong, Đế Tam, cuối cùng cũng đều thành tựu Võ Thần.
Thế nhưng có thể ở cảnh giới Bán Thần mà đã sở hữu chiến lực cấp Võ Thần, thiên tài như vậy, cho dù là ở Thời Đại Thượng Cổ, thậm chí ở thời Viễn Cổ cũng chưa từng xuất hiện.
"Các ngươi cũng lên cùng lúc đi. Thú thật, ngay cả ta cũng không biết thực lực của mình hiện tại đã đến mức nào rồi, vừa hay có thể luận bàn với các ngươi một trận."
Sau khi Diệp Thiên dùng một chiêu Lục Đạo Luân Hồi đánh bay ba người Thái Sâm, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn về phía một đám Bán Thần cách đó không xa.
Chiến Vô Cực tính tình sảng khoái, là người đầu tiên xông ra, ha ha cười lớn: "Đây là do ngươi tự chuốc lấy đấy, xem Cuồng Thần Quyền của ta đây!"
Cả người hắn lập tức tiến vào trạng thái cuồng hóa, hai tay mang một đôi bao quyền màu đỏ sậm, tinh lực toàn thân sôi trào mãnh liệt, khuấy động trời cao, lao đến giết Diệp Thiên.
"Không ngờ Chiến Vô Cực cũng có Thiên Thần khí!" Một vị Phong Hào Võ Thánh nhìn thấy đôi bao quyền của Chiến Vô Cực, không khỏi kinh ngạc thốt lên.
"Đó chắc chắn là hắn lấy được trong Mộ Cuồng Thần, xem ra hắn đã nhận được truyền thừa của Cuồng Thần." Một vị Phong Hào Võ Thánh khác nói.
Diệp Thiên không hề bất ngờ về điều này, dù sao lúc trước bọn họ cùng nhau tiến vào Mộ Cuồng Thần, hắn đương nhiên biết Chiến Vô Cực đã nhận được truyền thừa của Cuồng Thần.
"Diệp Thiên, cẩn thận đó." Chiến Vô Cực hét lớn.
"Ngươi mới phải cẩn thận thì đúng hơn... Nhân Hoàng Quyền!" Diệp Thiên tung một quyền đón đỡ, thần lực mạnh mẽ tuôn ra, tinh lực kinh khủng lật tung cả đất trời. Một quyền của hắn đánh tan không gian, dễ như bẻ cành khô, đánh nát thân thể của Chiến Vô Cực.
"Vãi... Mạnh như vậy, hoàn toàn không cùng đẳng cấp." Chiến Vô Cực hét lớn một tiếng, nửa người đều bị hủy diệt. Đây vẫn là do Diệp Thiên đã nương tay, bằng không thân thể của hắn đã tan vỡ rồi.
"Ta cũng đến thử xem!" Một bóng người màu đen bước ra, thân ảnh vĩ ngạn ấy khiến cả tinh không cũng phải run rẩy.
Tà Chi Tử!
Mọi người ánh mắt ngưng lại, đây tuyệt đối là một thiên tài vô địch, là người duy nhất trước đây chưa từng thua Diệp Thiên, hơn nữa hắn cũng là người duy nhất trong đám Bán Thần có thể đối đầu với Thái Sâm.
"Thái Sơ Chi Chưởng!"
Diệp Thiên tỏ ra vô cùng xem trọng Tà Chi Tử, Thái Sơ Chi Chưởng oanh kích tới, trấn áp thiên địa. Vô số tinh lực màu vàng kim từ trên người hắn bộc phát ra, khiến hắn trông như một vầng thái dương vàng óng chói lọi, rọi sáng toàn bộ vũ trụ.
"Tuyệt Vọng Nhất Đao!"
Tà Chi Tử không dám giấu nghề, Tuyệt Vọng Ma Đao trong tay hắn bùng nổ ánh sáng chưa từng có, ma khí cuồn cuộn phóng lên trời, khiến vô số tinh cầu cách đó không xa đều phải run rẩy.
"Ầm!"
Một đao này chém xuống, dường như muốn bổ đôi cả vũ trụ.
Thế nhưng, Thái Sơ Chi Chưởng của Diệp Thiên lại hóa thành hai chưởng ấn vàng kim, vững vàng kẹp lấy Tuyệt Vọng Ma Đao.
"Vẫn quá yếu!" Diệp Thiên lắc đầu, tung ra một quyền. Nhân Hoàng Quyền bùng nổ thần quang vàng óng rực rỡ, đấu phá thương khung, nghịch chuyển cửu thiên.
"Sao có thể?"
Con ngươi Tà Chi Tử đột nhiên co rút lại.
Khi hắn thật sự cảm nhận được thực lực của Diệp Thiên, mới hiểu tại sao ba người Thái Sâm lại không chịu nổi một đòn. Diệp Thiên lúc này thật sự quá mạnh mẽ.
"Ầm!"
Giống như đám người Tử Phong trước đó, Tà Chi Tử cũng bị một quyền này của Diệp Thiên đánh nát thân thể. Tuy không chết, nhưng cũng chật vật vô cùng, bị thương không nhẹ.
Đám người quan chiến ở xa đã sớm trợn mắt há mồm.
Diệp Thiên thật sự vô địch rồi, bất kể là Tà Chi Tử, Thái Sâm, hay các Bán Thần khác, căn bản không một ai đủ tư cách đấu với hắn một trận.
"Ha ha, lão phu cũng đến thử xem!" Đoạn Thiên Tường chợt cười to một tiếng, cả người hóa thành một thanh tuyệt thế Thần Đao, phóng lên trời, xé rách không gian, từ xa chém về phía Diệp Thiên.
Mọi người kinh ngạc thốt lên, vị Bán Thần lão bối này cũng đã ra tay, hơn nữa thực lực mạnh mẽ như vậy, riêng về lực công kích, e rằng không thua kém Tà Chi Tử đang nắm giữ Thiên Thần khí là bao.
"Vạn Đao Quy Nhất!"
Đối mặt với vị Đệ Nhất Đao Hoàng này, Diệp Thiên không thi triển Cổ Thiên Công, mà đánh ra thức thứ nhất của Chung Cực Đao Đạo do chính mình sáng tạo.
Nhất thời, vô số đao quang bao phủ tới, hội tụ thành một thanh cự đao kinh thiên, va chạm với thanh tuyệt thế Thần Đao của Đoạn Thiên Tường.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Kết quả không hề có chút bất ngờ nào, Thần Đao của Đoạn Thiên Tường vỡ nát, thân thể cũng rạn nứt, chật vật tái tạo lại ở cách đó không xa.
"Già rồi, già rồi, bây giờ là thời đại của các ngươi, những người trẻ tuổi." Đoạn Thiên Tường lắc đầu cười khổ. Lúc quan chiến còn chưa nhận ra, đến khi tự mình cảm nhận được sự mạnh mẽ của Diệp Thiên, mới biết được cảm giác bất lực đó.
"Lão già, nếu ngươi đã thử, vậy ta cũng đến góp vui!" Một tiếng cười lớn vang lên, ngay sau đó một thân ảnh cao lớn bước ra, một luồng thần quang màu vàng kim xông thẳng lên trời cao, kéo dài ba vạn dặm.
Mọi người kinh hãi, bởi vì người bước ra không phải ai khác, chính là Đế Thích Thiên, vị cường giả số một Thần Châu Đại Lục một thời.
Diệp Thiên cũng ngưng thần nhìn lại. Vị cường giả số một Thần Châu Đại Lục một thời này đã nhận được truyền thừa của một vị Nhân Hoàng, tuy không đi theo con đường của Nhân Hoàng, nhưng thực lực không thể xem thường.
Đám người quan chiến cũng đều đầy vẻ mong chờ. Một người là cường giả số một Thần Châu Đại Lục năm xưa, một người là cường giả số một Thần Châu Đại Lục hiện tại, đây là cuộc so tài giữa hai thời đại!
Đương nhiên, sau khi chứng kiến thực lực mà Diệp Thiên thể hiện trước đó, mọi người đều biết Đế Thích Thiên không thể nào thắng được.
"Chàng trai trẻ, từ rất lâu trước đây ta đã chú ý đến ngươi, chỉ là không ngờ ngươi sẽ đi đến bước này." Đế Thích Thiên ngưng giọng nói. Một thanh thần kiếm màu vàng óng chậm rãi hiện ra bên cạnh hắn, tỏa ra một luồng uy thế Hoàng đạo kinh khủng.
Đây chính là Nhân Hoàng Kiếm.
Được xưng là thánh kiếm của nhân tộc