Virtus's Reader
Thất Giới Võ Thần

Chương 1038: CHƯƠNG 1038: TRỞ VỀ

"Trời ạ, kia không phải Tinh Vũ đại nhân sao?"

"Không phải, đó chỉ là một tinh huyết phân thân của Tinh Vũ đại nhân, thực lực chỉ ở cảnh giới Hạ Vị Thần thôi..."

"Thế mà kẻ này lại có thể ngang cơ với Tinh Vũ đại nhân, thực lực và thiên phú này quả thực kinh người! Có ai biết tên hắn là gì không?"

Cách đó không xa, đám đông khiếp sợ nhìn về phía chiến trường đang sôi sục.

Chương Cường siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy kích động: "Bảo sao có thể đè bẹp cả đám Thái Sơ và Luân Hồi Thiên Tôn, ghi danh lên đỉnh Hắc Huyền Bi. Thiên phú thế này, đúng là tuyệt thế!"

Tất cả mọi người đều kinh hãi không thôi.

Trận chiến giữa Tinh Vũ và Diệp Thiên đã bước vào giai đoạn đỉnh điểm. Mỗi một đòn của họ đều có uy lực khai thiên tích địa, đập nát tinh cầu, khiến cả Đại thế giới này rung chuyển bất an.

Mọi người chỉ có thể quan sát từ xa chứ không dám đến gần, bằng không chỉ riêng dư chấn cũng đủ giết chết bọn họ.

"Không hổ là Chí Tôn Thánh Thể, Thánh thể của Nhân tộc quả nhiên danh bất hư truyền. Sức mạnh cỡ này đúng là đủ để ngươi xưng hùng cùng cấp." Tinh Vũ lên tiếng. Hắn có vóc người khôi ngô, mái tóc dày, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng của vô số vì sao, toàn thân toát ra khí thế nuốt sông nuốt núi, duy ngã độc tôn.

Một người như vậy, định sẵn là sự tồn tại vô địch khắp đất trời, nhất cử nhất động đều toát ra phong thái hùng vĩ, khiến người ta không dám xem thường.

"Tinh Thần Chi Thể cũng không tệ, nhưng tiếc là ngươi không phải bản thể, thật đáng tiếc!" Diệp Thiên lạnh lùng nói, một tay vỗ về phía trước. Thần lực hùng hậu bộc phát, tựa như hồng thủy cuồn cuộn ập tới, nhấn chìm cả đất trời.

"Thời không hành lang nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại." Tinh Vũ cười nhạt, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra. Vô số ánh sao mang theo thần uy kinh thiên động địa, va chạm với một chưởng của Diệp Thiên.

Thế nhưng, một chưởng này cuối cùng vẫn không cản nổi thần lực cái thế của Diệp Thiên, bị luồng thần quang màu vàng kia đánh cho nổ tung, tiếp tục lao về phía Tinh Vũ.

Tinh Vũ không hề sợ hãi, thần quang trong mắt hắn bắn ra. Vô số vì sao từ trên trời giáng xuống, tôn lên hắn như một vị Chúa Tể Vô Thượng của đất trời. Hắn vung tay, ánh sao bắn ra dày đặc như mưa, nhấn chìm Diệp Thiên.

"Nhân Hoàng Quyền!" Diệp Thiên hét dài một tiếng, cả người lao vút lên trời. Nắm đấm thần thánh màu vàng bùng nổ ánh sáng vô tận, soi rọi vĩnh hằng, tựa như hai vầng thái dương nổ tung, quét sạch mọi vật cản, uy chấn vũ trụ.

Ánh mắt Tinh Vũ không đổi, tiếp tục đẩy tới. Vô số vì sao theo thân thể hắn di chuyển, tựa như những ngôi sao băng lấp lánh phóng từ trên trời xuống, như từng viên đạn pháo không ngừng oanh kích Diệp Thiên.

Diệp Thiên tung ra Thái Cực Đồ. Thái Cực Đồ khổng lồ bùng nổ ánh sáng chói lòa, Âm Dương Ngư như sống lại, bơi lội trong vùng thế giới này, ngăn cản mọi đòn tấn công.

"Ngươi đến từ Cửu Tiêu Thiên Cung, tu luyện Hồng Mông Thánh Đạo!" Sắc mặt Tinh Vũ cuối cùng cũng thay đổi, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

"Ta không chỉ đến từ Cửu Tiêu Thiên Cung, mà còn là cung chủ của Cửu Tiêu Thiên Cung!" Diệp Thiên hừ lạnh, thi triển Cửu Đỉnh Trấn Thần. Chín chiếc thần đỉnh màu vàng óng hợp lại làm một, tạo thành một chiếc cự đỉnh vô thượng, tỏa ra thần quang vô tận bao trùm vũ trụ.

"Cửu Đỉnh Trấn Thần!" Sắc mặt Tinh Vũ đại biến. Hắn sinh ra từ thời thượng cổ, lớn lên dưới thần uy vô địch của Cửu Tiêu Thiên Cung, tự nhiên đã từng chứng kiến loại Cổ Thiên Công đáng sợ này.

Thậm chí, năm đó hắn còn từng lĩnh giáo qua, nhưng đáng tiếc là đã bại trận.

"Tiếc là ngươi không phải Cửu Tiêu Thiên Tôn!" Tinh Vũ lập tức đổi sắc mặt, khôi phục vẻ bình thản. Hắn hai tay vỗ lên bầu trời, vô số vì sao hội tụ lại, nhấn chìm cả đất trời.

Giờ khắc này, Diệp Thiên thấy từng ngôi sao cổ xưa khổng lồ đập về phía mình, vừa như hư ảo lại vừa như chân thực, vô cùng chấn động.

Chiếc Thần Đỉnh vô thượng khổng lồ kia bị những ngôi sao này mạnh mẽ nghiền nát.

Bầu trời sôi sục khắp nơi.

Không thể không nói, Tinh Thần Chi Thể thật sự đáng sợ, có thể điều động sức mạnh của các vì sao để sử dụng, khiến sức chiến đấu của bản thân được khuếch đại lên rất nhiều.

Thế nhưng, Diệp Thiên không hề sợ hãi, trong lòng chỉ có một luồng chiến ý vô thượng.

"Hây!"

Diệp Thiên gầm lên, Chí Tôn Thánh Thể bộc phát đến cực hạn. Luồng tinh lực màu vàng sôi trào bùng nổ, xông thẳng lên chín tầng trời, khác nào một dải ngân hà hoàng kim nhấn chìm toàn vũ trụ.

Sắc mặt Tinh Vũ khẽ biến, thần lực bộc phát từ người Diệp Thiên khiến hắn cảm thấy kinh hoàng.

Chí Tôn Thánh Thể được mệnh danh là sức mạnh vô địch cùng cấp, đó không phải là lời nói đùa, mà là sự thật.

"Ầm!"

Chỉ thấy Diệp Thiên vung hai quyền, thần quang màu vàng quét sạch cả thế giới. Sức mạnh kinh thiên động địa xuyên qua vũ trụ, giống như hai con Thần Long màu vàng ngửa mặt lên trời gầm thét, lao về phía Tinh Vũ.

"Chư Thiên Tinh Thần Chưởng!" Tinh Vũ gầm lên, lúc này hắn không còn dám giữ lại chút nào. Vô số ánh sao đều hội tụ vào hai lòng bàn tay hắn, sau đó bị hắn đẩy ra như một vũ trụ tinh không mênh mông vô tận.

"Ầm ầm ầm..."

Trong nháy mắt, cả đất trời rung chuyển và sôi trào.

Diệp Thiên tiếp tục vung quyền oanh kích, cả người tựa như một vị Chiến Thần màu vàng, lao lên giết tới. Vô số vì sao bị hắn đấm nát từng ngôi một, cả bầu trời sao đều bị hắn đánh sập.

"Phụt!"

Tinh Vũ hộc máu bay ngược ra ngoài, ánh sao trên người mờ đi, chập chờn lúc tỏ lúc mờ.

"Hít!"

Đám đông ở xa hít một hơi khí lạnh.

Tinh Vũ hùng mạnh, sớm đã uy chấn thời không hành lang, không ngờ lại thua trong tay một kẻ vô danh tiểu tốt.

"Chuyện này... không thể nào!" Lão đại của Sát Lục Song Tử Tinh nhất thời trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Bản thân Tinh Vũ lại chẳng hề bận tâm, hắn nhìn chằm chằm Diệp Thiên, trầm giọng nói: "Đợi bản thể của ta đến, sẽ lại đấu với ngươi một trận!"

"Luôn sẵn sàng tiếp đón!" Diệp Thiên hừ lạnh, một quyền oanh kích tới. Thần lực kinh hoàng triệt để phá hủy Tinh Vũ, khiến vùng hư không này chấn động không ngừng.

Lão đại của Sát Lục Song Tử Tinh thấy vậy thì hồn bay phách lạc, vội vàng cắm đầu bỏ chạy về phía chân trời, đâu còn dám tiếp tục chiến đấu với Diệp Thiên.

"Giết!"

Ánh mắt Diệp Thiên lạnh lẽo, sát khí bùng nổ. Ánh sáng trong lòng bàn tay hắn lóe lên, xuất hiện một cây trường thương màu vàng kim, bị hắn ném mạnh lên trời.

Đây là Thần Khí mà năm đó hắn đoạt được từ tay Thần Đế của Thiên Ngoại Thiên, giờ khắc này đã bị hắn hoàn toàn thu phục, bùng nổ thần uy vô song. Một thương xuyên thủng bầu trời, xé rách không gian, đâm xuyên qua lão đại của Sát Lục Song Tử Tinh, máu tươi nhuộm đỏ cả đất trời.

"A..." Lão đại của Sát Lục Song Tử Tinh đột nhiên hét thảm, Chiến Hồn của hắn phá tan thân thể, định bỏ trốn.

Nhưng Diệp Thiên đã Thuấn Di đến nơi, một quyền oanh kích xuống. Nắm đấm thần thánh màu vàng rực rỡ triệt để tiêu diệt Chiến Hồn của hắn, đến một mảnh vụn thịt cũng không còn.

Vùng thế giới này hoàn toàn trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại bóng người màu vàng óng của Diệp Thiên, ngạo nghễ đứng giữa hư không, tỏa ra thần quang hoàng kim ngàn tỉ trượng, soi sáng cả bầu trời sao.

Tất cả mọi người đều bị chấn động đến không nói nên lời. Sát Lục Song Tử Tinh đã chết, ngay cả phân thân Tinh Vũ mà bọn họ gọi ra cũng bị hủy diệt.

Vị Chiến Thần màu vàng vô danh này, chắc chắn sẽ nhất chiến thành danh, danh chấn toàn bộ thời không hành lang.

...

Ba tháng sau.

Truyền Tống Trận cổ xưa của Thập Phương Chiến Trường đột nhiên bùng nổ ánh sáng rực rỡ. Tất cả mọi người đều hiểu rằng, đã đến lúc trở về.

Những người có được lệnh bài thì vô cùng vui mừng, còn những người không có thì lại cực kỳ thất vọng.

Tuy nhiên, những ai đã từng chứng kiến Diệp Thiên, sẽ vĩnh viễn không thể quên được bóng người màu vàng óng chói lòa đó.

Khi từng bóng người lần lượt xuất hiện từ Truyền Tống Trận trên quảng trường Hỗn Độn Thành, Thành chủ Hỗn Độn Thành cũng đang lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống những người vừa bước ra.

"Nghe nói gì chưa? Có một kẻ cuồng nhân liên tục vượt giới, giết chết Sát Lục Song Tử Tinh, còn chém cả phân thân của Tinh Vũ đại nhân nữa."

"Ta chỉ thấy một kẻ cuồng nhân vượt giới, nhưng không biết chuyện đó."

"Lúc trước ta đã đoán rồi, không ngờ tên cuồng nhân đó lại làm được thật. Sát Lục Song Tử Tinh thì không nói, hắn thậm chí còn tiêu diệt cả phân thân của Tinh Vũ đại nhân."

...

Khi mọi người trở về, họ bắt đầu bàn tán với nhau, quảng trường nhất thời huyên náo ngút trời.

Thành chủ Hỗn Độn Thành ban đầu còn rất bình tĩnh, nhưng khi nghe được những lời này, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.

"Các ngươi nói gì?" Thành chủ Hỗn Độn Thành lập tức giáng xuống, túm lấy một võ giả, quát hỏi: "Sát Lục Song Tử Tinh bị người ta giết? Bị ai giết?"

Trong lòng ông ta vô cùng chấn động. Trong số những người tham gia lần này, đúng là có không ít Bán Thần mạnh mẽ, nhưng không ai trong số họ đủ sức giết chết Sát Lục Song Tử Tinh cả.

"Thành chủ, chính là người lúc trước có xung đột với Sát Lục Song Tử Tinh, mặc một bộ Tinh Thần Bào màu tím." Võ giả này vội vàng nói.

"Là hắn!" Đồng tử của Thành chủ Hỗn Độn Thành co rụt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh của Diệp Thiên, lòng lập tức tràn ngập chấn động.

Ông ta đã nghĩ thực lực của Diệp Thiên không tầm thường, nhưng không ngờ hắn lại có thể giết chết Sát Lục Song Tử Tinh, hơn nữa còn tiêu diệt cả tinh huyết phân thân của Tinh Vũ đại nhân.

Tên này thật sự chỉ là một Bán Thần sao?

Sắc mặt Thành chủ Hỗn Độn Thành biến đổi không ngừng, ánh mắt chăm chú nhìn vào Truyền Tống Trận.

Đúng lúc này...

"Ầm!"

Ánh sáng trên Truyền Tống Trận bùng nổ, hiện ra hai bóng người quen thuộc, chính là Diệp Thiên và Chương Cường.

"Chính là hắn!" Một võ giả chỉ vào Diệp Thiên kinh hô.

Lập tức, Diệp Thiên cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Tất cả mọi người trên quảng trường đều đang nhìn hắn.

Chương Cường có chút không tự tại, cảm giác như có một ngọn núi lớn đè lên người, trong lòng không thể bình tĩnh, nhưng đồng thời cũng tràn ngập kích động.

Diệp Thiên vẫn lạnh nhạt, hắn lướt mắt qua mọi người, cuối cùng đối diện với một ánh mắt âm lãnh.

Là Thành chủ Hỗn Độn Thành.

Thành chủ sắc mặt âm trầm nhìn hắn, trầm giọng nói: "Chính ngươi đã giết Sát Lục Song Tử Tinh?" Trong giọng nói của ông ta mang theo một luồng uy thế kinh hoàng, khiến mọi người xung quanh bất giác phải lùi lại.

"Không sai!" Diệp Thiên thản nhiên đáp, ánh mắt sắc bén, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào thành chủ. Khí thế toàn thân hắn bùng lên, khiến hư không bốn phía rung động.

Chương Cường có chút không chịu nổi sự va chạm khí thế của họ, bất giác bay về phía xa.

Đồng tử của thành chủ co rụt lại, sắc mặt lập tức càng thêm âm trầm, ông ta lạnh lùng quát: "Lớn mật! Ngươi không biết thiên phú của Sát Lục Song Tử Tinh sao? Một khi họ trưởng thành, sẽ là cường giả của Nhân tộc chúng ta, tương lai có thể giúp chúng ta chống lại Hắc Ám Chủ Thần. Ngươi làm vậy là đang bóp chết thiên tài của Nhân tộc, đáng tội gì!"

"Nếu là thiên tài, sẽ không chết dưới nắm đấm của ta. Chỉ có rác rưởi mới chết dưới nắm đấm của ta." Diệp Thiên lạnh lùng đáp.

Ánh mắt thành chủ ngưng lại, sát khí lan tràn, nhiệt độ xung quanh đều hạ xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!