Bên trong một tòa Thạch Điện, Đạo Chủ Viện Diệt Đạo là Tịch Không đang ngồi ở vị trí cao nhất. Phía dưới đại sảnh, hơn một trăm học viên đã ngồi vào chỗ, Diệp Thiên cũng ở trong đó.
Tịch Không liếc Diệp Thiên một cái, mí mắt không kìm được giật giật, nhưng hắn nhanh chóng che giấu rồi bắt đầu giảng đạo.
Tịch Không bắt đầu giảng thẳng về tầng thứ tư của Bất Diệt Kiếp Thân. Về sự hiểu biết đối với Bất Diệt Kiếp Thân, Tịch Không vượt xa các học viên trước mắt, cho nên bài giảng của hắn là nói về kinh nghiệm tu luyện của chính mình, khiến các học viên được lợi không nhỏ.
Phía dưới, hơn một trăm học viên, ngoại trừ Diệp Thiên, đều đang nhắm mắt lĩnh hội nội dung Tịch Không giảng đạo.
Chỉ riêng Diệp Thiên lại nhíu mày, bởi vì hắn phát hiện Tịch Không giảng tuy rất có đạo lý, nhưng so với những cảm ngộ hắn có được từ ký ức Thiên Đế Ấn và ấn ký Hoang thì kém quá xa.
So sánh cả hai, quả thực là một trời một vực.
Cứ như vậy, Diệp Thiên đương nhiên sẽ không nghe Tịch Không giảng nữa. Dù sao có sự trợ giúp của ký ức Thiên Đế Ấn và ấn ký Hoang, tốc độ tu luyện Bất Diệt Kiếp Thân của hắn nhanh hơn rất nhiều.
Đương nhiên, Diệp Thiên cũng không ngốc đến mức đi chỉ trích Tịch Không giảng đạo dở tệ, hắn cũng nhắm mắt lại, chỉ là không tu luyện Bất Diệt Kiếp Thân nữa, mà chuyển sang lĩnh hội Hỗn Độn Đại Đạo.
Vừa bắt đầu lĩnh hội, Diệp Thiên nhất thời kinh ngạc, bởi vì lĩnh hội Hỗn Độn Đại Đạo ở Tiểu Hoang Giới này vậy mà lại nhanh hơn bên ngoài đến cả trăm lần.
Ngay sau đó, Diệp Thiên không chút do dự lấy ra một khối Hỗn Độn Nguyên Thạch, trực tiếp tu luyện ngay tại Thạch Điện.
Có Hỗn Độn Nguyên Thạch tương trợ, tốc độ lĩnh hội Hỗn Độn Đại Đạo của Diệp Thiên càng nhanh hơn nữa.
Chỉ một lát sau, vô số pháp tắc hiện lên quanh thân Diệp Thiên, Thiên Đạo thứ tư cũng bắt đầu ngưng tụ thành hình, khí tức Hỗn Độn tràn ngập bốn phía, đánh thức tất cả mọi người trong đại điện.
"Vãi chưởng, tên này điên rồi sao? Đạo Chủ đang giảng đạo, tên này không nghe thì thôi, lại còn đi lĩnh hội Hỗn Độn Đại Đạo."
"Nhìn mặt lạ hoắc, là người mới tới à, cũng quá ngông cuồng rồi, không nghe Đạo Chủ giảng bài thì cũng phải giả vờ một chút chứ, công khai lĩnh hội Hỗn Độn Đại Đạo như thế, đây chẳng phải là đang chê Đạo Chủ giảng dở tệ hay sao?"
"Đồ ngu!"
...
Mọi người trong đại điện lập tức thì thầm bàn tán, ai nấy nhìn Diệp Thiên đang tu luyện mà trợn mắt há mồm.
Ngay cả đại sư huynh của Viện Diệt Đạo là Đông Phương Hùng Thiên đang ngồi ở hàng đầu cũng phải cạn lời. Hắn bất giác ngẩng đầu nhìn lên Đạo Chủ Tịch Không phía trên, lúc này, sắc mặt vị Đạo Chủ kia đã đen như đít nồi, mí mắt giật liên hồi.
"Tên này toang rồi!" Đông Phương Hùng Thiên lắc đầu.
"Tất cả giải tán, buổi giảng đạo lần này kết thúc tại đây!" Quả nhiên, Đạo Chủ Tịch Không của Viện Diệt Đạo liền lên tiếng.
Đông Phương Hùng Thiên nghe vậy bèn đứng dậy, hắn liếc Diệp Thiên một cái rồi cất bước rời đi.
Các đệ tử khác có chút không vui mà đứng lên, ánh mắt họ nhìn về phía Diệp Thiên có phần phẫn nộ, bởi vì bình thường Tịch Không giảng đạo không bao giờ kết thúc sớm như vậy, lần này đều do Diệp Thiên làm gián đoạn.
Đạo Chủ giảng đạo đối với họ là một cơ duyên lớn, các vị Đạo Chủ bình thường cũng cần tu luyện, số lần giảng đạo không nhiều, lần này bị Diệp Thiên phá đám khiến họ tổn thất nặng nề.
Nhất là mấy đệ tử đang ở ngưỡng cửa đột phá, định bụng nhân buổi giảng đạo này để nhất cử đột phá, kết quả lại bị Diệp Thiên làm gián đoạn như thế, trong lòng tự nhiên không vui.
Trong vô hình, Diệp Thiên đã đắc tội với rất nhiều đệ tử của Viện Diệt Đạo.
Thế nhưng, Diệp Thiên lúc này đã chẳng còn bận tâm nhiều, hắn đã đắm chìm trong niềm vui tu luyện.
Lúc trước hắn đạt tới tam giai Vũ Trụ Chi Chủ hậu kỳ, hiện tại đã bắt đầu tiến vào tam giai Vũ Trụ Chi Chủ đỉnh phong, hư ảnh Thiên Đạo thứ tư cũng bắt đầu dần ngưng thực.
Lúc này, Tịch Không ngồi ở trên cao mặt đen như mực, hắn thật sự muốn một chưởng đập chết Diệp Thiên đang tu luyện phía dưới. Tên này không nghe mình giảng đạo thì thôi, lại còn tu luyện ngay trong đại điện của mình, quả thực quá mức phách lối.
Tuy nhiên, Tịch Không vẫn nhịn được.
Lúc này, một tiếng cười cợt nhả truyền đến.
"Ha ha ha, Tịch Không sư đệ, xem ra trình độ giảng đạo của ngươi ngày càng thấp rồi, đến một đệ tử mới cũng chẳng thèm nghe ngươi giảng." Một lão già đầu trọc xuất hiện giữa không trung trong đại điện, đồng thời ngồi xuống bên cạnh Tịch Không, cười ha hả nói.
Tịch Không hừ lạnh: "Nếu không phải ngươi ra tay, tên nhóc này sẽ đến Viện Diệt Đạo của ta sao?"
"Hắc hắc, dù sao ta cũng là Đạo Chủ tiền nhiệm của Viện Diệt Đạo, gặp được một thiên tài, đương nhiên phải kéo về Đạo Quán của mình chứ." Lão già đầu trọc nói xong, nhìn xuống Diệp Thiên đang tu luyện, có chút kinh ngạc nói: "Tịch Không sư đệ, ngươi cũng thấy rồi đó, tiểu tử này mới đến học viện mười kỷ nguyên mà đã tu luyện Bất Diệt Kiếp Thân tới tầng thứ ba, thiên phú thế này, quả thực là đệ tử trời sinh của Viện Diệt Đạo chúng ta."
Tịch Không nghe vậy gật đầu, nói: "Đúng là không tệ, đệ tử bình thường tu luyện thành tầng thứ nhất cần mấy kỷ nguyên, tầng thứ hai cần mười mấy kỷ nguyên, đến tầng thứ ba thì cần mấy trăm kỷ nguyên. Hiện tại, người có thiên phú tốt nhất Viện Diệt Đạo chúng ta là Đông Phương Hùng Thiên, năm đó tu luyện thành tầng thứ ba cũng mất hơn một trăm năm mươi kỷ nguyên. Mà tiểu tử này, vậy mà chỉ dùng mười kỷ nguyên, đúng là không thể tưởng tượng nổi."
"Người được Cổ Chung của Hoang Chủ lựa chọn, sao có thể kém được. May mà lão tổ ta bị Viện Trưởng phạt đi gác cổng, nếu không đệ tử kiệt xuất như vậy chẳng biết đã bị ai cướp mất rồi." Lão già đầu trọc cười hắc hắc, có chút đắc ý.
Tịch Không nhìn xuống Diệp Thiên, lạnh lùng hừ một tiếng: "Thiên phú thì tốt thật, nhưng con người quá ngông cuồng."
"Hắc hắc, không phải ngươi đã trừng phạt hắn rồi sao?" Lão già đầu trọc cười nói: "Ngươi đột ngột kết thúc buổi giảng đạo, đám nhóc Viện Diệt Đạo kia hận chết tiểu tử này rồi, đoán chừng sắp tới dù không tìm hắn báo thù thì cũng sẽ xa lánh hắn. Tiểu tử này vừa đến học viện đã đắc tội với đồng môn sư huynh đệ, hắc hắc, sau này khổ sở rồi đây."
Tịch Không cười lạnh: "Để hắn nhớ lâu một chút cũng tốt, tránh cho hắn cậy tài khinh người."
"Ta thấy hắn không phải cậy tài khinh người, mà là đột nhiên phát hiện hiệu quả tu luyện ở Tiểu Hoang Giới này rất tốt, cho nên mới không nhịn được mà tu luyện. Mà này, tiểu tử này xem ra cũng có chút cơ duyên, vậy mà hào phóng lấy cả Hỗn Độn Nguyên Thạch ra tu luyện." Lão già đầu trọc tấm tắc khen lạ.
"Nếu hắn đã có Hỗn Độn Nguyên Thạch, vậy sau này không cần phát cho hắn nữa, dù sao lượng Hỗn Độn Nguyên Thạch dự trữ của học viện cũng ngày càng ít đi." Tịch Không nghe vậy liền nhẹ giọng nói.
Lão già đầu trọc sững sờ, rồi cười khổ: "Tịch Không sư đệ, ngươi cũng nhỏ mọn quá rồi đấy, chẳng phải chỉ là không nghe ngươi giảng đạo thôi sao, có cần phải ác như vậy không?"
"Hừ!" Tịch Không nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa.
Lão già đầu trọc cười khổ lắc đầu, có chút đồng cảm nhìn Diệp Thiên phía dưới, rồi chắp tay sau lưng, đạp không rời đi.
Nếu Diệp Thiên nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì ở Tiểu Hoang Giới, chỉ có người đạt tới cấp bậc Vũ Trụ Bá Chủ trở lên mới có thể đạp không phi hành.
Lão già gác cổng này, rõ ràng là một nhân vật sâu không lường được...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽