Ngay lúc này, tại Đại Hoang Vũ Viện, bên ngoài Tiểu Hoang Giới, một lão giả tóc trắng mặc trường bào đen tuyền bước vào thạch thất của Diệp Thiên.
"Đệ tử Diệp Thiên, bái kiến Chấp Pháp Trưởng Lão!" Trong thạch thất, Diệp Thiên đã được Tịch Vô Đạo nhắc nhở, biết rõ thân phận người đến nên vội vàng đứng dậy hành lễ.
"Không cần đa lễ!" Chấp Pháp Trưởng Lão khẽ cười nói.
Diệp Thiên lúc này mới ngẩng đầu lên, đánh giá vị Chấp Pháp Giả trước mặt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Chấp Pháp Trưởng Lão chắc chắn là một vị Vũ Trụ Bá Chủ.
Trước khi đến Đại Hoang Vũ Viện, Diệp Thiên chỉ mới gặp qua một vị Vũ Trụ Bá Chủ duy nhất là Diệp Bá Thiên, mà khi đó, hắn cũng chỉ được thấy một đạo ý chí hóa thân của ông ta mà thôi.
Thế nhưng từ khi đến Đại Hoang Vũ Viện, Diệp Thiên đã gặp qua mấy vị Vũ Trụ Bá Chủ, bốn vị Đạo Chủ của tứ đại Đạo Quán khỏi phải bàn, ngay cả lão hói đầu gác cổng cũng là một vị Vũ Trụ Bá Chủ.
Tuy nhiên, bất luận là Diệp Bá Thiên hay những vị Vũ Trụ Bá Chủ khác của Đại Hoang Vũ Viện, không một ai có thể sánh được với vị Chấp Pháp Trưởng Lão trước mắt.
Vì sao lại nói như vậy?
Là do Diệp Thiên nhìn thấu tu vi của đối phương ư? Không thể nào, Diệp Thiên còn chưa đủ thực lực để nhìn thấu một Vũ Trụ Bá Chủ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vị Chấp Pháp Trưởng Lão này bước vào, Diệp Thiên cảm nhận rõ ràng Hỗn Độn Đại Đạo xung quanh bỗng trở nên nồng đậm lạ thường, chỉ trong nháy mắt, Hỗn Độn Đại Đạo nơi đây đã không hề thua kém trong Tiểu Hoang Giới.
Ngoài ra, Diệp Thiên còn thấy không gian sau lưng Chấp Pháp Trưởng Lão bắt đầu vặn vẹo, trong mơ hồ, hắn cảm nhận được có 2999 đạo Thiên Đạo, tựa như 2999 đầu Hoang Cổ Thiên Long, đang ẩn hiện trong không gian phía sau lưng ông ta.
Điều này đại biểu cho điều gì?
Nói một cách trực quan, lĩnh ngộ một đạo Thiên Đạo là Nhất Giai Vũ Trụ Chi Chủ, lĩnh ngộ hai đạo Thiên Đạo là Nhị Giai Vũ Trụ Chi Chủ, cứ thế suy ra, lĩnh ngộ mười đạo Thiên Đạo chính là Thập Giai Vũ Trụ Chi Chủ.
Khi đạt tới cảnh giới Thập Giai Vũ Trụ Chi Chủ, liền có thể lựa chọn đột phá cảnh giới Vũ Trụ Bá Chủ.
Tấn thăng Vũ Trụ Bá Chủ không cần phải lĩnh ngộ thêm đạo Thiên Đạo thứ mười một, mà cần đến vô tận năng lượng cùng cơ duyên.
Vậy thực lực của các Vũ Trụ Bá Chủ đều giống nhau sao?
Không!
Tuy cảnh giới Vũ Trụ Bá Chủ không phân chia thành nhất giai, nhị giai, tam giai, nhưng cùng ở cảnh giới này, chênh lệch thực lực lại vô cùng lớn.
Ví dụ như, một Vũ Trụ Bá Chủ lĩnh ngộ mười một đạo Thiên Đạo, làm sao có thể đánh thắng nổi một Vũ Trụ Bá Chủ đã lĩnh ngộ một trăm đạo Thiên Đạo.
Mà vị Chấp Pháp Trưởng Lão trước mắt đây đã lĩnh ngộ được 2999 đạo Thiên Đạo, trong khi Hỗn Độn Đại Đạo bao hàm ba ngàn Thiên Đạo, vị này cũng chỉ còn thiếu đúng một đạo nữa mà thôi.
Điều này cho thấy Chấp Pháp Trưởng Lão đã đạt tới cực hạn của Vũ Trụ Bá Chủ, chỉ cần tiến thêm một bước, lĩnh ngộ đủ ba ngàn Thiên Đạo, là có thể tấn thăng cảnh giới Vũ Trụ Tôn Giả.
Diệp Thiên vô cùng rõ ràng, cùng là cảnh giới Vũ Trụ Bá Chủ, nhưng vị Chấp Pháp Trưởng Lão trước mắt đây e rằng chỉ cần một ngón tay cũng đủ sức diệt gọn những người như Tịch Vô Đạo.
Vì vậy, Diệp Thiên không dám xem thường, tỏ ra vô cùng cung kính.
Chấp Pháp Trưởng Lão đối với người đệ tử cực kỳ có thiên phú này ấn tượng rất tốt, nên mỉm cười nói: "Ngồi xuống từ từ nói chuyện. Chắc hẳn gã nhóc Tịch Không kia đã nhắc nhở ngươi rồi, đối với lời của Bách Lý Hoa, ngươi có gì muốn giải thích không?"
Diệp Thiên nghe vậy cũng không hề giảo biện, lập tức để lộ ra khí tức Bất Diệt Kiếp Thân tầng thứ năm của mình, sau đó lại lấy ra Kiếp Ma đao, thậm chí cả Hắc Ma chiến giáp cũng được triệu hồi. Hắn nói với Chấp Pháp Trưởng Lão: "Chấp Pháp Trưởng Lão, ngài xem, ta có cần phải đánh lén Bách Lý Hoa không? Là hắn động thủ trước, ta cũng không thể đứng yên chịu trận để hắn giết chứ."
Lúc này Diệp Thiên, tay cầm Kiếp Ma đao, mình mặc Hắc Ma chiến giáp, triển lộ Bất Diệt Kiếp Thân tầng thứ năm, một thân thực lực cường đại vô cùng.
Chấp Pháp Trưởng Lão có chút sững sờ, lập tức cười khổ nói: "Với thực lực hiện tại của ngươi, dư sức miểu sát Bách Lý Hoa, sao lại phải đánh lén hắn. Có điều, đây đều là do Lão Tửu Quỷ kia cho ngươi nhỉ, không ngờ lão ta lại coi trọng ngươi đến vậy."
Diệp Thiên ngẩn ra, một Đạo Chủ như Tịch Không, trong miệng Chấp Pháp Trưởng Lão cũng chỉ là một "gã nhóc", nhưng khi nhắc đến lão hói đầu kia, lại khiến sắc mặt Chấp Pháp Trưởng Lão có phần nghiêm nghị. Xem ra thực lực của lão hói đầu kia trong giới Vũ Trụ Bá Chủ cũng không hề yếu.
Ngay sau đó, Diệp Thiên mở miệng nói: "Kiếp Ma đao là do ta bỏ ra ba ngàn khối Hỗn Độn Nguyên Thạch mua được, còn về Hắc Ma chiến giáp, đó là ta đánh cược thắng được từ tiền bối tiền nhiệm Đạo Chủ, ông ấy không tin ta có thể luyện thành Bất Diệt Kiếp Thân tầng thứ năm trong thời gian ngắn như vậy."
"Thảo nào gần đây tâm trạng lão già đó không tốt, còn đánh cho tiểu tử Đông Phương Đạo Cơ một trận, hóa ra là bị tiểu tử ngươi gài bẫy rồi." Chấp Pháp Trưởng Lão có chút buồn cười mà lắc đầu, đoạn đứng dậy nói: "Tốt rồi, chuyện đến đây thôi, việc của Bách Lý Hoa chấm dứt tại đây. Dù sao cả hai bên các ngươi đều không có chứng cứ, ta không quan tâm các ngươi có ân oán gì, nhưng Đại Hoang Vũ Viện chúng ta nghiêm cấm đệ tử tàn sát lẫn nhau. Đương nhiên, nếu ngươi thấy hắn ngứa mắt, cũng có thể dạy dỗ hắn một chút. Nhưng ta hy vọng ngươi không lãng phí quá nhiều tinh lực vào hắn, ngươi và Bách Lý Hoa khác nhau, ngươi là thiên tài, việc quan trọng nhất là tu luyện."
"Lời chỉ đến thế, ngươi tự mình liệu lấy."
Chấp Pháp Trưởng Lão nói xong liền rời đi.
Diệp Thiên thậm chí không nhìn ra ông ta biến mất như thế nào, cứ thế đột ngột không thấy đâu nữa, không giống như xuyên qua không gian mà đi, thật sự là thâm bất khả trắc.
"Xem ra Tịch Vô Đạo Chủ nói không sai, chỉ cần thiên phú của ta đủ cao, Chấp Pháp Trưởng Lão sẽ thiên vị ta." Diệp Thiên thầm nghĩ.
Bề ngoài xem ra, Chấp Pháp Trưởng Lão công chính liêm minh, không truy cứu Diệp Thiên, cũng không truy cứu Bách Lý Hoa.
Nhưng cuối cùng ông ta cũng nói, có thể cho phép Diệp Thiên dạy dỗ Bách Lý Hoa một chút, hơn nữa còn hy vọng Diệp Thiên không lãng phí thời gian vào Bách Lý Hoa, nhắc nhở hắn rằng tu luyện mới là quan trọng nhất.
Từ đó có thể thấy, Chấp Pháp Trưởng Lão vẫn rất coi trọng Diệp Thiên.
Đương nhiên, loại nhân vật cấp cao tuyệt đối của Đại Hoang Vũ Viện này, với Diệp Thiên hiện tại vẫn chưa thể dính dáng tới.
Sau khi Chấp Pháp Trưởng Lão rời đi, Diệp Thiên lại tiếp tục tu luyện.
Tu vi đạt tới đỉnh phong Bát Giai Vũ Trụ Chi Chủ, Diệp Thiên bắt đầu tu luyện Bất Diệt Kiếp Thân tầng thứ tám. Chỉ cần luyện thành tầng thứ tám này, dù không cần đến Hắc Ma chiến giáp, hắn cũng có thể đối đầu với Tuyết Lạc Hoa.
Có điều, bây giờ không có Hoang Nhân chỉ điểm, tốc độ tu luyện Bất Diệt Kiếp Thân của hắn cũng chậm đi rất nhiều, e rằng trong thời gian ngắn khó mà luyện thành tầng thứ tám.
Diệp Thiên cũng rất bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng thời gian để bù đắp, dù sao cơ duyên như Hoang Tỉnh cũng chỉ có một lần.
. . .
Sáng sớm hôm sau.
Tại Tiểu Hoang Giới, trong Thạch Điện của Tịch Vô Đạo, một đám đệ tử Diệt Đạo Viện tề tựu đông đủ.
Bởi vì bảng xếp hạng tích phân đã có kết quả, hôm nay cũng là lúc các Đạo Chủ của các Đạo Viện ban thưởng, nên đám đệ tử Diệt Đạo Viện đều mang vẻ mặt mong chờ nhìn về phía Tịch Vô Đạo ở phía trước.
Tịch Vô Đạo gương mặt hồng hào, rạng rỡ, thay cho vẻ mặt âm trầm trước đó, ông ta cười lớn nói: "Lần này các ngươi làm rất tốt, tổng tích phân của Diệt Đạo Viện chúng ta xếp hạng nhất, cuối cùng cũng vượt qua Sinh Đạo Viện, vì vậy, mỗi người các ngươi được thưởng một trăm khối Hỗn Độn Nguyên Thạch."
Lại là hạng nhất, chúng ta đã vượt qua Sinh Đạo Viện rồi sao?
Một đám đệ tử Diệt Đạo Viện nghe vậy kinh hô, ngay cả đại sư huynh Đông Phương Hùng Thiên cũng phải kinh ngạc trừng lớn mắt, vẻ mặt tràn đầy vẻ khó tin.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh