Virtus's Reader
Thất Giới Võ Thần

Chương 1823: CHƯƠNG 1821: LAM PHỈ

Luồng khí tức quen thuộc này chính là của Cổ Ma tộc. Diệp Thiên từng giao đấu không ít lần với người của Cổ Ma tộc nên vô cùng quen thuộc.

Có điều, gã đàn ông mặc giáp đen này ẩn mình rất kỹ, nếu không phải Diệp Thiên đã đả thương hắn thì e rằng vẫn chưa thể phát hiện ra thân phận của hắn.

"Ta chính là Áo Trạch, đệ tử thân truyền của Nhung Đế, cường giả mạnh nhất vũ trụ của Cổ Ma tộc!" Gã đàn ông mặc giáp đen cao ngạo ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng kiêu căng. Hắn nhìn xuống Diệp Thiên, sắc mặt âm trầm nói: "Thực lực của ngươi không tệ, có tư cách biết tên ta. Nhưng một khi đã biết thân phận của ta rồi thì ta chỉ có thể giết người diệt khẩu."

"Nhi Tử? Ngươi tên là Nhi Tử à? Chẳng lẽ ngươi còn có người anh em tên Tôn Tử nữa sao?" Diệp Thiên nghe vậy thì không nhịn được cười phá lên.

Áo Trạch nghe xong suýt nữa tức hộc máu, hắn gầm lên giận dữ: "Ta tên là Áo Trạch! Hơn nữa, ta không có anh em."

"Nhi tử, lại đây, để 'ba ba' xem thực lực của ngươi thế nào!" Diệp Thiên giơ ngón tay về phía hắn, lạnh lùng chế nhạo.

"A... Ta phải giết ngươi!" Áo Trạch như nổi điên, siết chặt cây Thần Mâu màu đen lao thẳng về phía Diệp Thiên. Nghĩ lại thân phận Nhung Đế chi đồ của hắn, địa vị ở Cổ Ma Giới vô cùng tôn quý, ngay cả Vũ Trụ Tôn Giả gặp mặt cũng phải khách sáo vài phần, nào có ai dám trào phúng hắn như thế?

"Hóa ra là đệ tử của Nhung Đế, thảo nào thực lực lại mạnh đến vậy." Tuy miệng Diệp Thiên buông lời chế giễu nhưng trong lòng lại vô cùng thận trọng. Hắn một tay cầm Kiếp Ma Đao, một tay tung Thiên Đế Quyền, cùng lúc lao về phía Áo Trạch.

Đối với danh hiệu Nhung Đế, Diệp Thiên có thể nói là ấn tượng sâu sắc, bởi vì năm đó sau khi hắn vượt qua tầng thứ chín của Hắc Ám Ma Tháp trong vũ trụ sơ khai, vị đại nhân vật này của Cổ Ma Giới đã hiện thân muốn nhận hắn làm đồ đệ, nhưng đã bị hắn từ chối.

Từ Dracula, hắn biết được vị đại nhân vật tên Nhung Đế này chính là một trong ba cường giả mạnh nhất vũ trụ của Cổ Ma tộc. Thực lực của kẻ này thông thiên triệt địa, là cường giả đỉnh phong trỗi dậy sau khi đại chiến Thất Giới lần trước kết thúc.

Một đại nhân vật như vậy, đồ đệ do y bồi dưỡng chắc chắn vô cùng lợi hại.

Trên thực tế, qua một phen giao thủ vừa rồi, nếu không nhờ vào đòn tấn công linh hồn mạnh mẽ bất ngờ khiến đối phương thất thần trong giây lát, thì Diệp Thiên cũng không thể nào đả thương được hắn.

Tu vi của Áo Trạch này là cảnh giới đỉnh phong Cửu Giai Vũ Trụ Chi Chủ, công pháp tu luyện cũng vô cùng mạnh mẽ, tổng hợp thực lực không hề thua kém ba người Đông Phương Hùng Thiên, Tuyết Lạc Hoa và Viêm Tam Đao, ngang tầm với cấp bậc đại sư huynh của Đại Hoang Vũ Viện.

"Ầm!"

Áo Trạch siết chặt Thần Mâu màu đen đâm tới. Hắn quả thực rất mạnh, ngọn Thần Mâu tựa như một con hắc long xé nát hư không, gào thét hung mãnh, tạo thành một vòng xoáy hắc ám khổng lồ nuốt chửng lấy Diệp Thiên.

Ngay lập tức, Diệp Thiên cảm nhận được áp lực vô biên. Bóng tối bốn phía như muốn bao trùm lấy hắn, một luồng sức mạnh đáng sợ đang xé rách cơ thể, khiến toàn thân hắn như muốn nứt toác, Thần Thể đau đớn không thôi.

"Mạnh thật!"

Diệp Thiên biến sắc. Thân thể hắn đã luyện thành Bất Diệt Kiếp Thân tầng thứ tám, Thần Thể vô cùng cường đại mà vẫn có cảm giác này, nếu đổi lại là người khác, chẳng phải sẽ bị xé thành từng mảnh vụn, hóa thành hư vô trong nháy mắt sao?

"Ngươi vậy mà đỡ được một chiêu này của ta!" Áo Trạch co rụt đồng tử, hắn còn kinh ngạc hơn cả Diệp Thiên. Không ai hiểu rõ sự đáng sợ của chiêu này hơn hắn, trong cùng cấp bậc gần như không có đối thủ, vậy mà lại bị kẻ trước mắt chặn lại. Cường giả trẻ tuổi của Loạn Giới đều pro đến thế sao?

"Lần nữa!" Áo Trạch hét lớn một tiếng. Hắn cảm nhận được áp lực từ trên người Diệp Thiên, lập tức tấn công lần nữa, quyết tâm tiêu diệt đối thủ này.

"Phong Thiên Tỏa Địa!" Diệp Thiên quát lớn, hai tay kết ấn, thi triển Phong Thiên Quyết. Từng cột sáng vàng óng lập tức lan ra bốn phương tám hướng, tạo thành một nhà tù ánh sáng khổng lồ giam Áo Trạch vào trong.

"Chút tài mọn!" Áo Trạch hừ lạnh, giơ cây Thần Mâu màu đen trong tay lên, bổ thẳng vào nhà tù ánh sáng. Khí tức vô biên tràn ngập, một luồng sức mạnh kinh khủng tức thì bùng nổ, khiến cả nhà tù ánh sáng rung chuyển dữ dội, như sắp sụp đổ.

"Thiên Địa Hồng Lô!" Diệp Thiên lại thi triển Phong Thiên Quyết, diễn hóa ra một tòa Lô Đỉnh khổng lồ, nuốt chửng Áo Trạch vừa phá vỡ nhà tù ánh sáng vào trong, sau đó kết ấn luyện hóa hắn.

"A..." Áo Trạch hét lên thảm thiết. Hắn cảm nhận được toàn thân trên dưới đều đang bị luyện hóa, từng luồng hắc khí bốc lên từ cơ thể, đau đớn tột cùng.

Nhưng hắn cuối cùng không phải kẻ tầm thường. Hắn đột nhiên phun ra một ngụm máu đen nhuộm lên cây Thần Mâu trong tay, khiến cho ánh sáng của nó càng thêm chói lòa, một mâu đã đâm thủng lò luyện.

"Diệt Ma Ấn!" Diệp Thiên đã sớm chuẩn bị, xuất hiện ngay trước lò luyện trong nháy mắt. Hai tay hắn diễn hóa Diệt Ma Ấn, hung hăng đánh vào ngực Áo Trạch, khiến lồng ngực đối phương lõm cả vào, xương cốt trong cơ thể toàn bộ bị chấn nát. Nửa người trên của Áo Trạch lập tức nổ tung, đau đớn phun máu bay ngược ra sau.

"Giết!"

Diệp Thiên giơ Kiếp Ma Đao lên, thừa thắng xông lên, tiếp tục lao về phía Áo Trạch, chuẩn bị một đòn giải quyết dứt điểm đại địch này.

"Ma Giới Giáng Lâm!" Áo Trạch nén đau gầm lên, bóng tối vô biên tức thì buông xuống. Một thế giới hắc ám khổng lồ, tràn ngập vô số khí tức tà ác, bao phủ lấy Diệp Thiên.

Diệp Thiên nhất thời tối sầm mắt, ngay cả thần niệm cũng bị áp chế.

"Cút ngay cho ta!" Diệp Thiên không khỏi gầm lên, vận sức Bất Diệt Kiếp Thân tầng thứ tám, mở ra phong ấn tầng thứ tám của Kiếp Ma Đao, một đao hung hãn xé rách đất trời.

Thế nhưng, khi Diệp Thiên xé toạc thế giới hắc ám này ra thì bóng dáng Áo Trạch đã sớm biến mất.

Hiển nhiên, đối phương đã chạy thoát.

"Với thể chất của Cổ Ma tộc, bị Diệt Ma Ấn của ta đánh trúng chính diện, chắc chắn đã bị thương nặng." Diệp Thiên thầm nghĩ, nếu không với thực lực của đối phương, không thể nào cứ thế bỏ chạy được.

Dù sao, nếu không phải vì sự đáng sợ của Phong Thiên Quyết và Diệt Ma Ấn, cộng thêm việc Áo Trạch không hiểu rõ hai môn công pháp này và còn xem thường Diệp Thiên, thì hắn muốn một đòn trọng thương đối phương là chuyện rất khó.

Áo Trạch này lợi hại phi thường, thực lực không hề thua kém Diệp Thiên. Đương nhiên, điều này cũng rất bình thường, dù sao sư tôn của hắn là Nhung Đế, một cường giả mạnh nhất vũ trụ hùng mạnh. Đó chính là một trong những người đứng trên đỉnh cao nhất của Cổ Ma Giới, nhìn khắp Lục Giới cũng là nhân vật đếm trên đầu ngón tay.

...

Đánh chạy Áo Trạch, Diệp Thiên quay lại trước quả trứng vàng khổng lồ, tỉ mỉ quan sát. Hắn cảm nhận được một luồng sinh mệnh khí tức mạnh mẽ từ bên trong.

"Lẽ nào đây là trứng của một con ma thú nào đó?" Diệp Thiên thầm tò mò.

Đúng lúc này, quả trứng vàng khổng lồ bắt đầu xuất hiện những vết nứt, và chúng ngày một nhiều hơn.

"Rắc!" Một tiếng giòn tan vang lên, Kim Đản hoàn toàn vỡ nát, từ bên trong bắn ra từng luồng kim quang, khiến cả sa mạc Tử Linh bừng sáng.

Diệp Thiên nheo mắt, chăm chú nhìn vào quả trứng vàng. Giữa kim quang rực rỡ, một bóng hình thon dài, yêu kiều lả lướt, từ bên trong bước ra.

Đây là một thiếu nữ trẻ tuổi, mặc một bộ váy dài màu lam, mái tóc đen như mun tựa thác đổ, tung bay trong gió. Nàng có ngũ quan tinh xảo, đôi đồng tử trong veo và sáng ngời, mày ngài mắt phượng, tuyệt đại phương hoa.

"..." Diệp Thiên nhất thời ngẩn người, vẻ mặt đầy kinh ngạc, hai mắt trợn tròn, có chút không thể tin nổi.

"Chào ngươi, ta tên là Lam Phỉ, đa tạ đã cứu giúp." Thiếu nữ đi đến trước mặt Diệp Thiên, khuôn mặt nở nụ cười, môi hồng răng trắng, nụ cười của nàng trong thoáng chốc khiến cả đất trời phải lu mờ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!