"Chuyện này... có nên nói cho tiên tử không?" Nghe lời Diệp Thiên, Lục Hạo Hiên có vẻ mặt kinh hãi.
Diệp Thiên lắc đầu, hừ lạnh nói: "Tiên tử đã nhắc nhở họ rồi, là tự bọn họ muốn chết, các ngươi không cần xen vào việc của người khác. Cứ trở về phòng bế quan tu luyện, tập trung nâng cao thực lực, khoảng thời gian này đừng ra khỏi cửa."
Nghe vậy, ba người Phượng Tâm Di đều gật đầu. Thực lực của họ không phải mạnh nhất trong số những người ở Loạn Giới này, kẻ mạnh hơn họ nhiều vô kể, nếu ra ngoài, khó đảm bảo sẽ không bị người ta xem như pháo hôi.
Thực tế, theo thời gian trôi qua, người đi lại trên đường phố ngày càng ít, bởi vì số tán tu mất tích ngày một nhiều.
Người của chín đại hoàng triều, Ngũ Đại Môn Phái và tam đại gia tộc đều điều động cao thủ đi bắt những tán tu lẻ loi bên ngoài, ném họ vào sơn động để quan sát tình hình, từ đó thu thập tin tức.
Việc này tuy vô cùng tàn khốc, nhưng các đại thế lực cùng nhau ra tay, đám tán tu cũng vô pháp phản kháng.
Không có thực lực thì chỉ có thể làm pháo hôi, đó chính là hiện thực!
Vận khí của nhóm Phượng Tâm Di rất tốt, ít nhất còn có truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái che chở, không kẻ nào dám đến nơi ở của nàng để bắt người.
Về phần những tán tu khác, nếu đi theo đoàn đội quy mô lớn thì không ai dám động vào, nhưng một vài nhóm nhỏ đã bị các đại thế lực đánh tan.
Trong một thời gian ngắn, có hơn mười vạn tán tu bị ném vào sơn động của mười tám ngọn núi này.
Các tán tu còn lại hoàn toàn hoảng sợ. Bọn họ muốn phản kháng, nhưng lại không thể, vì không có thực lực.
Dù số lượng tán tu rất đông, nhưng thực lực của họ lại quá yếu. Thủ hạ của các thái tử từ chín đại hoàng triều, tùy tiện một người cũng đủ để quét ngang một mảng lớn, còn người của Ngũ Đại Môn Phái và tam đại gia tộc lại càng mạnh hơn.
Tuy nhiên, mấy ngày sau, trong giới tán tu cuối cùng cũng có người đứng ra, thành lập một thế lực tên là 'Ma Cung', quy tụ hơn mười vạn tán tu, thanh thế vô cùng lớn mạnh.
Cùng lúc đó, một thế lực tên là 'Thần Cung' ra đời, cũng tập hợp được hơn mười vạn tán tu.
Một thế lực tên là 'Thiên Cung' cũng được thành lập ngay sau đó, tương tự quy tụ hơn mười vạn tán tu.
Vài ngày tiếp theo, trong giới tán tu lại xuất hiện thêm mấy đại thế lực nữa, mỗi nơi đều thu hút hàng chục vạn người. Về cơ bản, hầu hết tất cả tán tu đều bị các thế lực này thu hết vào tay.
Cứ như vậy, không còn tán tu nào đi lẻ nữa.
Nhưng các đại thế lực của Loạn Giới không chịu ngồi yên. Bọn họ vẫn chưa thu thập đủ tin tức, vẫn cần pháo hôi để làm thí nghiệm, sao có thể dễ dàng dung thứ cho đám tán tu này tập hợp lại để chống đối mình?
Vì vậy, rất nhanh đã có đại thế lực ra tay với các thế lực tán tu này, nhưng kết quả lại vô cùng kinh người, khiến bốn phương chấn động.
Bởi vì Thái tử của Đại Sở Hoàng Triều là Sở Kinh Thiên dẫn người tấn công Ma Cung, không ngờ lại đại bại trở về, thậm chí ngay cả chính Sở Kinh Thiên cũng bị trọng thương, suýt chút nữa đã vẫn lạc.
Sau đó, những thế lực tấn công Thần Cung và Thiên Cung cũng đều bị đánh bại.
Mấy thế lực tán tu còn lại cũng chặn được kẻ xâm lược, tuy không đánh bại được đối phương nhưng cũng khiến chúng tổn thất nặng nề, buộc phải rút lui.
Cứ như vậy, rốt cuộc không còn ai dám xâm phạm những thế lực tán tu đó nữa.
"Ma Cung, Thần Cung, Thiên Cung ư? Hừ, ta thấy là người của Cổ Ma Giới, Cổ Thần Giới và Thiên Giới thì có. Lũ này cũng pro phết, lại có thể chiêu mộ đám tán tu này để đối kháng với các đại thế lực của Loạn Giới." Khi Diệp Thiên biết được tin tức này, hắn liền cười lạnh không ngớt.
Thực tế, Diệp Thiên đoán rằng, có lẽ các đại thế lực của Loạn Giới cũng đã đoán ra lai lịch của những người này.
Chưa cần nói đến cái tên mà đối phương đặt, chỉ riêng thực lực mà họ bộc lộ ra cũng đủ để người ta đoán được gốc gác.
Dù sao, nhiều cường giả đỉnh phong như vậy mà lại xuất hiện trong nháy mắt, làm sao có thể là thế lực ẩn giấu của chính Loạn Giới được? Chỉ có thể là thế lực từ bên ngoài.
Tuy nhiên, đoán ra cũng vô dụng, bởi vì người của Cổ Ma Giới, Cổ Thần Giới và Thiên Giới đã không cần phải che giấu tung tích nữa.
Ở nơi này, các đại thế lực của Loạn Giới đã không thể liên lạc với cường giả bên ngoài, người mạnh nhất cũng chỉ ở cảnh giới Vũ Trụ Chi Chủ bậc mười. Cho dù thái tử của chín đại hoàng triều có thực lực kinh người, cho dù truyền nhân của Ngũ Đại Môn Phái và tam đại gia tộc có uy thế vô song.
Nhưng, người mà Cổ Ma Giới, Cổ Thần Giới và Thiên Giới cử đến lẽ nào lại yếu?
Đối phương đã dám đến Loạn Giới tranh đoạt cơ duyên trong Thần Mộ của Thiên Ma Đại Đế, thì chắc chắn phải là những thiên tài hàng đầu trong thế giới của họ. Hoang Giới có lẽ không bằng Loạn Giới, nhưng cả Tam Giới kia đều mạnh hơn Loạn Giới rất nhiều.
"Vương huynh, tiên tử tìm ngươi!" Đúng lúc này, giọng của Đỗ Hoành Khoát vang lên từ ngoài cửa.
Diệp Thiên đẩy cửa ra, cùng Đỗ Hoành Khoát đi đến đại sảnh.
Trong đại sảnh, truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái đã đợi sẵn, bên cạnh còn có Phượng Tâm Di đang ngồi.
Nhìn Diệp Thiên một lát, truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái đột nhiên lên tiếng: "Nếu không phải ngươi tu luyện Thiên Ma Bá Vương Thể, và trên người không có dấu vết của công pháp nào khác, có lẽ ta cũng đã nghi ngờ ngươi là người từ ngoại giới."
Diệp Thiên sững sờ, rồi thầm cười. Cơ thể này của mình chính là Thiên Ma Phân Thân, nếu bị ngươi nhìn thấu thì mới là chuyện lạ.
Ngay sau đó, Diệp Thiên bình thản hỏi: "Sao vậy? Chẳng lẽ trong chúng ta có người ngoài trà trộn vào?"
Truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái lạnh lùng đáp: "Người của Cổ Ma Giới, Cổ Thần Giới và Thiên Giới đều đã trà trộn vào. Bọn chúng lập nên Ma Cung, Thần Cung và Thiên Cung, lôi kéo hàng chục vạn tán tu, bây giờ thế lực của chúng không hề thua kém chúng ta. Người của Hoang Giới chắc chắn cũng đã đến, nhưng bọn chúng quá giảo hoạt, ẩn náu ngay trong chúng ta, không ai biết là kẻ nào."
"Người của Tam Giới vậy mà cũng đến!" Diệp Thiên giả vờ kinh hãi.
"Đến rồi, mà toàn là những nhân vật lợi hại, có những kẻ ngay cả ta cũng phải cam bái hạ phong!" Truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái lạnh lùng nói, rồi nàng đứng dậy, nói với Phượng Tâm Di: "Các ngươi cứ yên tâm ở trong sân, đừng đi ra ngoài, ta sẽ đưa Diệp Thiên đi tham gia một buổi tụ họp."
Phượng Tâm Di gật đầu.
Diệp Thiên nghi hoặc hỏi: "Tụ họp?"
"Là buổi tụ họp do thái tử của chín đại hoàng triều cùng khởi xướng, mời đại biểu của các đại thế lực ở Loạn Giới chúng ta đến tham dự." Truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái nói.
Diệp Thiên bừng tỉnh, nói: "Lần này họ đã chịu thiệt, xem ra là chuẩn bị liên thủ với chúng ta rồi."
"Liên thủ cũng tốt. Loạn Giới của chúng ta dù có loạn đến đâu, Thần Mộ của Thiên Ma Đại Đế cũng chỉ có thể thuộc về người Loạn Giới. Sao có thể để cho đám ngoại nhân kia đoạt được? Nếu vậy, người Loạn Giới chúng ta còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa?" Truyền nhân của Huyết Nguyệt Cổ Phái âm u cười, mặt đằng đằng sát khí.
Đây là lần đầu tiên Diệp Thiên cảm nhận được sát khí nồng đậm đến vậy từ vị tiên tử này.
Xem ra Loạn Giới dù loạn thế nào, những người này vẫn nhất trí đối ngoại.
Ngay sau đó, hai người cùng đến địa điểm tụ họp.
Cùng lúc đó, người của Ma Cung, Thần Cung và Thiên Cung cũng đang tổ chức tụ họp, liên minh với nhau. Dù sao không ai là kẻ ngốc, kết minh vẫn tốt hơn là bị người ta lần lượt đánh bại.
...
Cũng trong ngày hôm đó, Ấn Thiên Kiệt nhân lúc Sở Kinh Thiên bị người của Ma Cung làm trọng thương, đã thừa cơ thoát khỏi sự khống chế của hắn, tiến vào Phủ Thành chủ thành Đông.
Vừa thấy Ấn Thiên Kiệt bước vào, Thành chủ lập tức quỳ rạp xuống đất, vô cùng cung kính nói: “Bái kiến lão tổ tông!”
"Đứng lên đi!" Ấn Thiên Kiệt lạnh nhạt nói...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽