Đây chính là một vị Vũ Trụ Tôn Giả, cho dù là Vũ Trụ Tôn Giả cấp thấp nhất cũng có thể tùy tiện giết chết Vũ Trụ Bá Chủ, vậy mà lại bị một khúc xương đánh cho nát bét, chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng.
Tôn Hạo Nhiên cảm thấy rung động tột độ, thậm chí có chút rùng mình.
Hai vị chiến tướng phía sau hắn cũng toàn thân run lẩy bẩy.
"Tam... Tam Hoàng Tử!" Chiến tướng chữ "Thiên" run rẩy nói: "Chúng ta còn tiếp tục đuổi giết Thạch Thiên Đế nữa không?"
Tôn Hạo Nhiên mím môi, nghiến răng, sắc mặt âm trầm nói: "Ngay cả tam thúc cũng chết rồi, chúng ta đi nộp mạng sao? Đi, đi ngay lập tức, rời khỏi nơi này trước rồi tính."
Nói xong, hắn dẫn đầu chạy như bay ra bên ngoài Linh Hồn Lão Ma.
Hai gã chiến tướng vội vàng bám sát theo sau, chỉ sợ chạy chậm một bước.
Mà ngay lúc này —
Ở một nơi khác, Diệp Thiên tay cầm khúc xương màu bạc, cuối cùng cũng đã oanh sát được Tôn Lâm Thiên.
Nhìn thấy một vị Vũ Trụ Tôn Giả bị chính mình đánh chết, Diệp Thiên cũng rung động không thôi. Hắn nhìn khúc xương màu bạc trong tay, kinh ngạc nói: "Tiền bối, ngài lợi hại quá, trước kia ngài ở cấp bậc nào vậy?" Trong lòng hắn vô cùng tò mò.
"Cấp bậc nào ư? Ta quên rồi, chỉ nhớ là mạnh hơn đám tiểu Hoang, tiểu Thiên một bậc." Thanh âm già nua truyền ra từ trong khúc xương màu bạc.
Diệp Thiên nghe vậy liền đảo mắt xem thường, xem ra vị tiền bối này đã lĩnh ngộ "Chém Gió Thiên Đạo", đúng là vô địch thiên hạ rồi.
Không để ý đến màn khoác lác của khúc xương, Diệp Thiên bắt đầu dọn dẹp chiến trường, kiểm tra những thứ Tôn Lâm Thiên để lại.
Đáng tiếc là khúc xương màu bạc quá lợi hại, đã đánh nát bét cả Thần thể của Tôn Lâm Thiên, không còn sót lại một mảnh huyết nhục nào. Tuy nhiên, những bảo vật trên người Tôn Lâm Thiên đều rơi ra từ dị không gian, trong đó có rất nhiều Hỗn Độn Nguyên Thạch, còn có vô số Thần Binh cùng đủ loại bảo vật khác, thiên hình vạn trạng, vô cùng hỗn tạp. Diệp Thiên nhất thời không có thời gian sắp xếp, đành phải thu hết vào Sơ Thủy vũ trụ của mình.
Điều khiến Diệp Thiên có chút tiếc nuối là Viêm Hoàng Thần binh của Tôn Lâm Thiên đã bị khúc xương màu bạc đánh thành mảnh vụn, nếu không thì hắn đã có thêm một kiện Viêm Hoàng Thần Binh nữa.
Sau đó, Diệp Thiên nhặt lên một tấm lệnh bài truyền tin dưới đất, đây là thứ Tôn Lâm Thiên dùng để liên lạc với Tôn Hạo Nhiên lúc bỏ chạy.
"Xem ra Tôn Hạo Nhiên đã biết Tôn Lâm Thiên chết rồi, có lẽ hắn sẽ chuồn đi trước một bước." Diệp Thiên thầm nghĩ, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì nếu bọn Tôn Hạo Nhiên rời đi, đám người Đông Phương Đạo Cơ sẽ được an toàn.
Thế là Diệp Thiên tiến về phía "trái tim" của Linh Hồn Lão Ma, đó vốn là mục tiêu ban đầu của họ. Với sự hiểu biết của hắn về Thạch Thiên Đế, đối phương có lẽ sẽ mạo hiểm tiến vào nơi đó, biết đâu sẽ gặp được họ ở đấy.
Quả nhiên, khi Diệp Thiên đến nơi, hắn lập tức phát hiện dấu hiệu Đông Phương Đạo Cơ để lại trên một cây đại thụ gần đó. Ký hiệu này không rõ ràng lắm, nếu không quan sát kỹ sẽ không thể chú ý tới. Diệp Thiên cũng là vì đã bàn bạc trước với Đông Phương Đạo Cơ nên mới có thể phát hiện ra.
Men theo những ký hiệu này, Diệp Thiên rất nhanh đã tìm thấy đám người Thạch Thiên Đế, mấy tên này lại đang tu luyện.
"Ai đó?" Thạch Thiên Đế là người đầu tiên bừng tỉnh, hai mắt xuyên qua tảng đá khổng lồ, nhìn thấy Diệp Thiên đang từ trong rừng bước ra.
"Diệp huynh!" Thạch Thiên Đế không khỏi mừng rỡ ra mặt.
Diệp Thiên liếc nhìn Thạch Thiên Đế, kinh ngạc nói: "Xem ra ngươi hồi phục nhanh thật đấy!"
Hắn phát hiện lúc này hai tay của Thạch Thiên Đế đã mọc lại, chỉ còn hai chân chưa hồi phục. Đồng thời, khí tức sinh mệnh tỏa ra từ người Thạch Thiên Đế vô cùng cường đại, không hề thua kém thân thể của hắn, điều này thật sự khó tin.
"Hắc hắc, vận may thôi, lại kiếm được bốn quả Linh Hồn Thụ." Thạch Thiên Đế cười nói, vẻ mặt vô cùng vui sướng, dù sao lần này vận khí cũng quá tốt.
"Diệp Thiên!"
"Diệp huynh!"
Lúc này, đám người Âu Dương Vô Hối cũng chạy tới, thấy Diệp Thiên bình an vô sự, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Diệp Thiên gật đầu với họ, hắn phát hiện những người này đều có tiến bộ, linh hồn lực đã mạnh hơn rất nhiều.
Sau đó, hai bên trao đổi tình báo cho nhau, Diệp Thiên mới biết đám người Âu Dương Vô Hối đều lấy được một hai quả Linh Hồn Thụ, mỗi người đều thu hoạch rất lớn.
Về phần đám người Thạch Thiên Đế, họ đều chết lặng khi nghe tin Diệp Thiên đã giết chết Tôn Lâm Thiên.
"Huynh đệ, ngươi pro quá!" Đông Phương Đạo Cơ mặt đầy rung động.
Âu Dương Vô Hối và Đông Phương Hùng Thiên thì kinh ngạc đến không nói nên lời.
Thạch Thiên Đế lại nhìn chằm chằm vào khúc xương màu bạc trong tay Diệp Thiên, đồng tử đột nhiên co rút lại, kinh hãi nói: "Đây... đây là... Diệp huynh, ngươi tìm thấy nó ở đâu vậy?"
Thấy biểu cảm của Thạch Thiên Đế có gì đó không đúng, Diệp Thiên nhíu mày, giơ khúc xương màu bạc lên, tò mò hỏi: "Chẳng lẽ Thạch huynh biết lai lịch của khúc xương này? Không giấu gì các ngươi, ta có thể giết Tôn Lâm Thiên đều là nhờ vào nó."
"Ồ, tiểu tử, ngươi biết lai lịch của ta sao? Nói nghe xem nào, ngay cả ta cũng quên mất rồi." Một giọng nói già nua đột nhiên truyền ra từ khúc xương, khiến đám người Âu Dương Vô Hối toàn thân chấn động, lập tức nhìn khúc xương màu bạc với vẻ mặt không thể tin nổi.
Diệp Thiên giải thích: "Tàn niệm của vị tiền bối này trú ngụ trong khúc xương, chỉ là ngài ấy đã mất đi rất nhiều ký ức, cũng không biết lai lịch của mình."
"Thần kỳ quá!" Đông Phương Đạo Cơ kinh ngạc thốt lên, mắt không rời khỏi khúc xương màu bạc trong tay Diệp Thiên.
Diệp Thiên nhìn về phía Thạch Thiên Đế đang kinh ngạc, hỏi: "Thạch huynh?"
Thạch Thiên Đế lúc này mới hoàn hồn, hắn nhìn chằm chằm khúc xương màu bạc, trầm giọng nói: "Ta cũng chỉ là từng thấy một vài ghi chép liên quan trong cổ tịch của Thạch gia chúng ta. Tương truyền vào thời điểm đại chiến Thất Giới lần thứ nhất, đã từng có cường giả của Duy Nhất Chân Giới giáng lâm. Đối với những người đến từ Duy Nhất Chân Giới này, Thạch gia chúng ta có lưu lại ghi chép như sau: Thiên Sinh Đạo Thể, xương cốt màu bạc, huyết dịch màu tử kim, tóc đen mắt đen."
Diệp Thiên nghe vậy kinh ngạc nói: "Tiền bối, không ngờ ngài lại đến từ Duy Nhất Chân Giới, nhưng sao trước đó lại nghe ngài nói phải đánh vào Duy Nhất Chân Giới?"
"Ta cũng không rõ lắm, mất đi quá nhiều ký ức rồi, chỉ có ý niệm phải đánh vào Duy Nhất Chân Giới là vô cùng mãnh liệt, khiến ta khó mà quên được." Khúc xương màu bạc mơ hồ nói.
"Duy Nhất Chân Giới a, ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người của Duy Nhất Chân Giới, à không, là một khúc xương." Đông Phương Đạo Cơ vẻ mặt hưng phấn, tò mò nhìn chằm chằm khúc xương.
Âu Dương Vô Hối và Đông Phương Hùng Thiên cũng kinh ngạc không thôi. Đối với họ, Duy Nhất Chân Giới chỉ thuộc về truyền thuyết, danh tiếng thì rất lớn, nhưng trên thực tế rất ít người từng gặp được người của Duy Nhất Chân Giới. Vô số năm tháng trôi qua, Duy Nhất Chân Giới gần như đã trở thành một truyền thuyết bị lãng quên.
"Tiền bối, tình hình của Duy Nhất Chân Giới thế nào, ngài còn nhớ không?" Diệp Thiên tò mò hỏi.
Đám người Âu Dương Vô Hối cũng đều lộ vẻ tò mò, đây có lẽ là điều mà cả Thượng Tam Giới và Hạ Tam Giới đều muốn biết.
"Duy Nhất Chân Giới..." Khúc xương màu bạc trầm tư, nhưng ngay sau đó dường như nhớ ra điều gì, nó chấn động dữ dội, hét lớn: "Không... không thể nào..."
Đột nhiên, khúc xương màu bạc trong tay Diệp Thiên bỗng bùng lên ánh sáng rực rỡ, một luồng khí tức cường đại bao trùm lấy không gian, đè ép bọn Diệp Thiên xuống đất.
"Tiền bối!" Diệp Thiên hét lên.
Một áp lực ngạt thở bao trùm toàn bộ không gian.
Đông Phương Hùng Thiên và Đông Phương Đạo Cơ thực lực yếu hơn đều ngất đi, Âu Dương Vô Hối cảm thấy linh hồn run rẩy, cố gắng chống đỡ. Chỉ có Diệp Thiên và Thạch Thiên Đế là tình hình khá hơn một chút, họ gào thét, gọi tên khúc xương màu bạc...