Virtus's Reader
Thất Giới Võ Thần

Chương 2092: CHƯƠNG 2090: VẬN KHÍ

Nghe nam tử áo trắng nói vậy, lòng Diệp Thiên trĩu nặng, không ngờ đối phương lại muốn đoạt xá mình.

Sao lại có thể như vậy? Đối phương là một vị Giới Vương, tại sao phải đoạt xá một tiểu bối như mình? Chẳng phải là được không bù nổi mất sao?

Dường như cảm nhận được tâm tư của Diệp Thiên, nam tử áo trắng vừa áp chế ý chí của hắn, vừa cười nói: “Chàng trai trẻ, ta đã chết rất nhiều năm, chỉ còn lại một luồng tàn niệm. Ta muốn trùng sinh, chỉ có thể đoạt xá người khác.”

Diệp Thiên nghe vậy, sắc mặt vô cùng khó coi. Đối phương lại là một người đã chết, tại sao lúc trước hắn không hề phát hiện ra?

Không thể không nói, thủ đoạn của Giới Vương quá lợi hại, thế mà lại giấu được hắn.

“Chàng trai trẻ, vốn dĩ ta muốn đoạt xá một Vũ Trụ Tối Cường Giả, nơi này cũng từng có vài Vũ Trụ Tối Cường Giả đến, nhưng thực lực của họ quá mạnh, chỉ bằng luồng tàn niệm này của ta thì không thể nào đoạt xá được. Vì vậy, ta chỉ có thể chọn Vũ Trụ Tôn Giả, nhưng thực lực của Vũ Trụ Tôn Giả lại quá yếu, đến mức ta đã chờ đợi nhiều năm như vậy mà vẫn chưa gặp được một người nào phù hợp.”

Nam tử áo trắng tiếp tục cười nói: “Cuối cùng cũng để ta đợi được ngươi. Chàng trai trẻ, ngươi là cao đẳng Vũ Trụ Tôn Giả mạnh nhất ta từng gặp, và tuyệt vời hơn là linh hồn của ngươi mạnh mẽ đến mức sắp sánh ngang với một vài Vũ Trụ Tối Cường Giả, chính là lò luyện hoàn mỹ nhất của ta.”

“Tên khốn kiếp...” Diệp Thiên rốt cuộc không nhịn được mà chửi ầm lên, đồng thời vận dụng ý chí của mình để chống lại ý chí của nam tử áo trắng.

Thế nhưng, nam tử áo trắng dù sao cũng là một vị Giới Vương hùng mạnh, y đã trải qua vô số năm tháng, ý chí vốn đã quá cường đại, khiến Diệp Thiên cảm thấy bất lực.

Nam tử áo trắng dễ dàng áp chế ý chí của Diệp Thiên, y cười đầy hưng phấn: “Chàng trai trẻ, đừng phẫn nộ, ta là một vị Giới Vương, ngươi có thể trở thành một phần thân thể của ta, đó là vinh hạnh của ngươi. Thử nghĩ mà xem, ngươi sẽ cùng ta trở thành Giới Vương.”

“Bỉ ổi!” Diệp Thiên nổi giận mắng.

“Ha ha, ngươi yên tâm, ngươi còn chưa trở thành Vũ Trụ Tối Cường Giả, chỉ là một Vũ Trụ Tôn Giả, chưa nhảy ra khỏi Trường Hà Thời Không. Đợi ta phục sinh rồi, ta sẽ hồi sinh ngươi, đến lúc đó còn có thể nhận ngươi làm đồ đệ, xem như đền bù vì đã lấy thân thể của ngươi.” Nam tử áo trắng cười nói.

Diệp Thiên nghe vậy, lạnh lùng đáp: “Ngươi không thể hồi sinh ta được đâu!”

“Không thể nào!” Nam tử áo trắng ngạo nghễ nói: “Ngay cả Vũ Trụ Tối Cường Giả cũng có thể hồi sinh một vài tiểu bối, ta đường đường là Giới Vương, chỉ cần trả một chút giá, đưa ngươi từ trong Trường Hà Thời Không ra, rồi ngưng tụ lại thân thể cho ngươi, việc hồi sinh ngươi dễ như trở bàn tay. Chỉ có những Vũ Trụ Tối Cường Giả đã nhảy ra khỏi Trường Hà Thời Không là ta không có cách nào hồi sinh mà thôi.”

“Nếu là Vũ Trụ Tôn Giả bình thường, ngươi quả thực có thể hồi sinh, nhưng ta là dị loại bị Hỗn Độn Đại Đạo ruồng bỏ, ngươi không cách nào hồi sinh ta được.” Diệp Thiên vừa nói, vừa dùng ý chí của mình thúc đẩy Chung Cực Đao Đạo.

Trong nháy mắt, một luồng Đao Ý mênh mông kinh khủng chém về phía ý chí của nam tử áo trắng.

“Ngươi có ý gì?” Nam tử áo trắng nghe lời Diệp Thiên, sắc mặt hơi đổi, ngay sau đó, y liền cảm nhận được Chung Cực Đao Đạo của hắn.

Đương nhiên, cho dù Chung Cực Đao Đạo có mạnh đến đâu, nhưng Diệp Thiên dù sao cũng chỉ là một Vũ Trụ Tôn Giả, chênh lệch với Giới Vương quá lớn, ý chí của hắn so với ý chí của đối phương chẳng khác nào giọt nước giữa đại dương, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Thế nhưng, khi nam tử áo trắng cảm nhận được Chung Cực Đao Đạo, sắc mặt lập tức đại biến, y kinh hãi hét lên: “Tối Cường Chi Đạo! Tối Cường Chi Đạo! Ngươi thế mà lại tu luyện Tối Cường Chi Đạo!”

Nam tử áo trắng dường như có chút điên cuồng, y ngừng việc thôn phệ linh hồn của Diệp Thiên.

Lúc này Diệp Thiên mới có thể thở phào một hơi, lạnh lùng nói: “Không sai, con đường ta đi chính là Tối Cường Chi Đạo.”

Hắn có chút nghi hoặc, tại sao sau khi phát hiện mình đi theo Tối Cường Chi Đạo, nam tử áo trắng lại không thôn phệ hắn nữa.

“Tại sao ngươi lại đi Tối Cường Chi Đạo? Ngươi cái thằng nhóc khốn kiếp...” Một lúc lâu sau, nam tử áo trắng mới ngừng điên cuồng, thế mà lại quay sang chửi ầm lên.

Điều này khiến Diệp Thiên cảm thấy thật khó hiểu, ngươi đoạt xá ta mà còn mắng ta à?

Ngay lúc Diệp Thiên đang ngơ ngác, hắn cảm nhận được ý chí của nam tử áo trắng trong linh hồn mình bắt đầu rút lui, sau đó, linh hồn hắn được giải phóng, thân thể cũng được giải phóng.

Khi Diệp Thiên mở mắt ra, đối diện hắn vẫn là nam tử áo trắng đang ngồi đó, chỉ là sắc mặt y có chút khó coi, ánh mắt nhìn hắn tràn ngập vẻ không cam lòng.

“Tối Cường Chi Đạo... Ai, sao ta lại xui xẻo thế này... Hóa ra mừng hụt một phen!” Nam tử áo trắng thở dài.

Diệp Thiên nghi ngờ nhìn y, đồng thời cảnh giác: “Ngươi có ý gì? Tại sao lại ngừng đoạt xá?”

Hắn tuyệt đối không tin đối phương lương tâm trỗi dậy.

“Đoạt xá ngươi, ta lại phải chết lần nữa, thậm chí ngay cả tàn niệm cũng không còn, ta còn đoạt xá cái rắm!” Nam tử áo trắng nghe vậy liền liếc Diệp Thiên một cái, trong ánh mắt tràn ngập u oán.

“Tại sao?” Diệp Thiên ngẩn ra, không khỏi hỏi.

Nam tử áo trắng thở dài: “Ngươi đi theo Tối Cường Chi Đạo, mỗi lần tăng một cấp độ đều sẽ có Hỗn Độn Thần Phạt giáng xuống. Nếu ta đoạt xá ngươi, tu vi cũng chỉ có thể tạm thời khôi phục đến cảnh giới Vũ Trụ Tối Cường Giả, nhưng vì cảnh giới thật của ta là Giới Vương, nên Hỗn Độn Thần Phạt mà ta phải đối mặt cũng sẽ ở cấp độ Giới Vương. Đến lúc đó, dù ta có mười cái mạng cũng không đủ cho Hỗn Độn Thần Phạt giết.”

“Hóa ra là vậy!” Diệp Thiên nghe xong bừng tỉnh ngộ, sắc mặt hắn lập tức có chút kỳ quái, không ngờ lần này lại là Tối Cường Chi Đạo cứu mình một mạng.

Đúng là vận khí tốt!

“Nhóc con, ngươi tên gì? Đến từ đâu? Ta vẫn là lần đầu tiên thấy có người tu luyện Tối Cường Chi Đạo đến cảnh giới Vũ Trụ Tôn Giả đấy.” Nam tử áo trắng có chút tò mò hỏi.

Trong lòng Diệp Thiên vẫn còn tức giận nam tử áo trắng, hắn hừ lạnh nói: “Diệp Thiên, ta đến từ Hoang Giới.”

“Hoang Giới?” Nam tử áo trắng kinh ngạc nói: “Ngươi là một tu luyện giả của Hoang Giới, sao lại chạy đến Đế Táng của Thiên Giới? Hơn nữa, ngươi không biết nơi này là cấm địa sao? Ngươi còn dám vào!”

“Ta bị người ta ép vào đây!” Diệp Thiên có chút tức giận, lập tức kể lại chuyện mình từ Ngục Giới lưu lạc đến Cổ Thần Giới, dù sao Giới Vương trước mặt cũng đã chết, nói cho y biết cũng chẳng sao.

“Chậc chậc, nhóc con nhà ngươi trải đời thật đấy!” Nam tử áo trắng nghe xong tấm tắc khen lạ, rồi cười nói: “Thằng nhóc Tạp Nhĩ kia ta biết, trước đây chỉ là một Vũ Trụ Tôn Giả của Cổ Thần tộc, không ngờ bây giờ đã trở thành Vũ Trụ Tối Cường Giả. Mà này, nhóc con, ngươi thật sự có Bỉ Ngạn Hoa à?”

“Không có!” Diệp Thiên hừ lạnh, giọng điệu không mấy thiện cảm.

Nam tử áo trắng cười thờ ơ: “Có hay không cũng không quan trọng, ta bây giờ đã là người chết, Bỉ Ngạn Hoa cũng không cứu nổi ta. Hơn nữa, ta là Giới Vương, muốn cứu mạng một Giới Vương, ít nhất cũng phải cần mười đóa Bỉ Ngạn Hoa mới được.”

“Ha ha!” Diệp Thiên cười lạnh một tiếng, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Ở nơi này hắn suýt chút nữa bị đoạt xá, trong lòng rất khó chịu, muốn mau chóng rời khỏi đây.

Nam tử áo trắng thấy vậy, khẽ cười nói: “Ngươi vội vã đi tìm chết như vậy sao?”

Diệp Thiên nghe vậy khựng lại, quay đầu nhìn nam tử áo trắng.

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!