Bên ngoài Vũ Chu thành, doanh địa Đại Ngụy quốc tối tăm mịt mờ, ngập tràn sát khí. Từng vị cường giả khoác chiến giáp, đứng trên điểm tướng đài, sắc mặt lạnh lùng.
Những người này có đến mấy trăm, đều là cường giả từ cấp bảy Võ Quân trở lên.
"Kính thưa chư vị Tướng quân, phụng mệnh Sát Nhân Vương tiền bối, tối nay do Tôn mỗ dẫn dắt. Tôn mỗ tự biết tài hèn sức mọn, kính xin chư vị Tướng quân lượng thứ." Tôn Lăng Thiên đứng trước mọi người, một tay giơ lệnh tiễn, một tay phủ ngực khom mình hành lễ.
"Tôn công tử, ngươi là thiên tài số một của Đại Ngụy quốc chúng ta, tương lai tất sẽ xung kích cảnh giới Võ Vương. Theo phò tá ngươi là vinh hạnh của chúng ta, chư vị nói có đúng không?" Một vị Tướng quân Võ Quân cấp mười quát to.
"Ngô Tướng quân nói chí lý, Tôn công tử thiên phú siêu quần, đứng trong hàng ngũ Ngũ Đại Thiên Kiêu thế hệ trẻ của Bắc Hải Thập Bát Quốc, làm rạng danh quốc uy Đại Ngụy chúng ta. Có thể tùy tùng thiên tài như ngươi, chúng ta không ai có dị nghị."
"Cơ hội ngày hôm nay chúng ta có được, cũng là nhờ Tôn công tử liên tục chém giết hai mươi bảy vị Tướng quân Vũ Lâm Quân. Trận chiến này thuộc về Tôn công tử lĩnh quân."
Một đám Tướng quân Đại Ngụy quốc đồng loạt nói, không hề có bất kỳ ai dị nghị.
Bọn họ đều hiểu rõ, đây là Sát Nhân Vương đang tạo thế cho Tôn Lăng Thiên. Thử nghĩ xem, một khi Vũ Chu thành hôm nay bị công phá, lại là Tôn Lăng Thiên lĩnh quân. Như vậy không lâu sau đó, uy danh của Tôn Lăng Thiên sẽ càng thêm lóng lánh, danh chấn Bắc Hải Thập Bát Quốc.
Nếu Đại Ngụy quốc chúng ta có thể sản sinh một Tứ Đại Vương Giả trong thế hệ này, đó mới thực sự là rạng danh quốc thể.
Những Tướng quân này đều là Võ Giả trung thành với Đại Ngụy quốc, chỉ cần có lợi cho Đại Ngụy quốc, dù cho phải thần phục một hậu bối như Tôn Lăng Thiên, bọn họ cũng không có bất kỳ bất mãn nào.
"Kính thưa chư vị Tướng quân, ta đối với việc lĩnh quân đánh trận không có kinh nghiệm gì, chư vị xem trận chiến này nên đánh thế nào?" Tôn Lăng Thiên đảo mắt nhìn quanh, vô cùng hài lòng, nhưng vẫn khiêm tốn hỏi lại. Hắn tự nhiên biết mình chưa quen thuộc quân vụ, tuyệt đối sẽ không tùy tiện xuất kích, hắn chỉ cần có cái danh lĩnh quân là được.
Các vị Tướng quân cũng tự nhiên không hy vọng kẻ ngoại đạo như Tôn Lăng Thiên nhúng tay vào quân vụ. Nghe Tôn Lăng Thiên hỏi dò, bọn họ lập tức mỉm cười, không ngừng dâng lên kế sách.
Tôn Lăng Thiên đối với những kế sách này không thích, hắn nhìn về phía một trong số các Tướng quân, chỉ thấy vị Tướng quân kia cất lời: "Chúng ta vừa giao chiến với Vũ Lâm Quân một trận, Vũ Chu Vương chắc chắn sẽ không nghĩ đến chúng ta sẽ quay giáo phản kích. Đã như thế, liền có thể khiến bọn chúng trở tay không kịp. Hơn nữa, chư vị cũng nghe được tiếng trống trong Vũ Chu thành, hẳn phải biết bọn chúng lúc này đang chìm trong đau thương, sức chiến đấu khẳng định giảm xuống rất nhiều. Đây chính là cơ hội vàng để chúng ta tổng tiến công quy mô lớn."
Vị Tướng quân này tên là Ngô Nham Huyết, có tu vi Võ Quân cấp mười đỉnh phong, ở Đại Ngụy quốc cũng là nhân vật đại danh đỉnh đỉnh, trong quân cũng chỉ đứng sau Sát Nhân Vương.
Vừa nghe hắn nói, tất cả mọi người đều im lặng, cung kính lắng nghe.
"Không chỉ có vậy, hơn hai năm qua, nhờ Tôn công tử ra tay, liên tục chém giết hai mươi bảy vị cường giả Võ Quân cấp tám của Vũ Lâm Quân. Thực lực Vũ Lâm Quân ở cấp độ này đã sớm không thể sánh bằng chúng ta. Càng quan trọng hơn, trận chiến này do Tôn công tử dẫn dắt, một khi Vũ Lâm Quân biết được, sĩ khí tất sẽ suy giảm nghiêm trọng." Ngô Nham Huyết cất giọng sang sảng nói.
Các vị Tướng quân nghe vậy, đều không ngừng gật đầu tán thành, bọn họ đối với trận chiến này, cũng tràn đầy tự tin.
Dù sao, cường giả Võ Quân cấp tám đã là sức chiến đấu trọng yếu của cả hai bên quân đội. Mà hiện tại, tất cả cường giả cấp độ này của Vũ Lâm Quân đều đã ngã xuống. Ngược lại Đại Ngụy quốc, ở cấp bậc này không những không có tổn thất, còn tăng thêm Tôn Lăng Thiên, một chiến lực mạnh mẽ. Bọn họ chưa giao chiến đã nắm chắc phần thắng.
"Trong trận đại chiến lần này, chúng ta muốn phát huy ưu thế của mình đến trình độ lớn nhất. Chúng ta muốn lợi dụng các cường giả Võ Quân cấp tám của mình, toàn lực đồ sát các Võ Quân sơ cấp của chúng. Còn Vũ Chu Vương cùng những cường giả Võ Quân cấp mười, Võ Quân cấp chín, sẽ do Sát Nhân Vương cùng chúng ta chế trụ."
"Trận chiến này, chúng ta muốn tiêu diệt Vũ Lâm Quân, bình định Vũ Chu thành!"
Ngô Nham Huyết hét lớn.
"Tiêu diệt Vũ Lâm Quân, bình định Vũ Chu thành!"
"Tiêu diệt Vũ Lâm Quân, bình định Vũ Chu thành!"
Một đám Tướng quân Đại Ngụy quốc đồng loạt hô vang, mặt mày phấn khởi.
Nhìn tình cảnh này, Tôn Lăng Thiên đứng trên điểm tướng đài, cũng đầy vẻ hưng phấn. Hắn biết sau trận chiến ngày hôm nay, tên tuổi Tôn Lăng Thiên hắn sẽ vang vọng khắp Bắc Hải Thập Bát Quốc.
Đến lúc đó, mặc dù thực lực của hắn không bằng Tứ Đại Vương Giả, nhưng luận về uy vọng, cũng đủ sức vượt qua bất kỳ ai trong Tứ Đại Vương Giả.
Dù sao, Vũ Chu thành nhiều năm như vậy, xưa nay chưa từng có một ai có thể công phá. Mà bây giờ, lại thất thủ dưới tay Tôn Lăng Thiên hắn.
Tôn Lăng Thiên chỉ cần nghĩ đến kết quả này, liền vô cùng phấn khích.
. . .
Vũ Chu thành, phủ thành chủ.
Trong đại sảnh, một đám Tướng quân đồng loạt đứng dậy phát biểu, bọn họ đều không đồng ý Diệp Thiên xuất chiến, bao gồm cả Vũ Chu Vương, không một ai đồng ý.
Đối với việc này, Diệp Thiên vẻ mặt đầy cười khổ, hắn không ngờ những người này không ai xem trọng hắn.
Trên thực tế, cũng không thể trách những Tướng quân này, thực sự là tu vi của Diệp Thiên và Tôn Lăng Thiên chênh lệch quá lớn. Một Võ Quân cấp bảy sơ kỳ, một Võ Quân cấp tám đỉnh phong, hơn nữa người sau còn là một trong Ngũ Đại Thiên Kiêu.
Những Tướng quân này tin tưởng thiên phú của Diệp Thiên không kém gì Tôn Lăng Thiên, nhưng cũng không cho rằng Diệp Thiên có thể trong tình huống lạc hậu hơn một đại cảnh giới, vẫn có thể đánh bại Tôn Lăng Thiên.
E rằng dù đổi thành một trong Tứ Đại Vương Giả đến, cũng khó lòng làm được.
Bởi vậy, để bảo vệ an toàn cho Diệp Thiên, những Tướng quân này cùng Vũ Chu Vương đều phản đối đề nghị xuất chiến của Diệp Thiên.
"Vũ Chu Vương, chư vị Tướng quân, xin hãy nghe ta một lời. . ." Diệp Thiên còn muốn tiếp tục lên tiếng, nhưng đã bị Vũ Chu Vương trực tiếp cắt ngang.
Vũ Chu Vương khoát tay áo, trầm giọng nói: "Không cần phải nói, chúng ta đều biết thiện ý của tiểu tử ngươi. Bất quá tiểu tử ngươi còn trẻ, chớ nên vội vàng như thế. Đợi đến khi tu vi đại thành, sớm muộn cũng có thể đánh bại, thậm chí kích sát Tôn Lăng Thiên, không cần phải vội vàng nhất thời."
"Đúng vậy, Diệp công tử, con đường phía trước của ngươi còn rất dài. Với thiên phú của ngươi, sớm muộn cũng có thể kích sát Tôn Lăng Thiên. Chúng ta cũng đang chờ ngươi bước vào hàng ngũ Tứ Đại Vương Giả đó." Vị Lý Tướng quân kia cũng khuyên nhủ.
Diệp Thiên cười khổ không ngừng, nhìn mọi người hảo ý khuyên bảo, hắn thật không biết nên nói gì.
"Thôi vậy, sau hội nghị hãy nói. Ta biểu lộ thực lực một chút trước mặt Vũ Chu Vương, hắn sẽ rõ ngay." Diệp Thiên thầm nghĩ, liền không tranh luận nữa.
Hội nghị qua đi, Vũ Chu Vương mời Diệp Thiên dùng bữa tối. Hai người vừa đàm đạo, vừa nghiệm chứng võ đạo.
Diệp Thiên biết đây là Vũ Chu Vương đang chỉ đạo mình, lập tức cũng không khách sáo, nói ra những nghi vấn trong quá trình tu luyện của mình.
Vũ Chu Vương dù sao cũng là siêu cường giả nửa bước Võ Vương đỉnh phong, một số vấn đề tu luyện mà ngay cả Tam trưởng lão cũng không biết, nhưng đến chỗ Vũ Chu Vương, lại được giải quyết dễ như trở bàn tay.
Diệp Thiên thu hoạch vô cùng lớn, đến mức hắn quên mất ý định biểu lộ thực lực trước mặt Vũ Chu Vương. Hắn giống như một đệ tử hiếu học, đang hướng sư tôn thỉnh giáo.
Vũ Chu Vương vô cùng yêu thích những thanh niên tuấn kiệt của Đại Viêm quốc, đặc biệt là Đại Viêm Đao Vương, người đứng đầu Đại Viêm Chí Tôn Bảng trước mắt, lại càng được hắn ký thác kỳ vọng to lớn. Nhìn thấy Diệp Thiên khiêm tốn thỉnh giáo như vậy, hắn tự nhiên không hề che giấu mà chỉ đạo hắn, như đối với con ruột của mình vậy.
Hai người cứ thế mà đàm đạo, liền quên cả thời gian. Bọn họ lúc thì cau mày, lúc lại phá lên cười. Khiến cho hạ nhân trong phủ thành chủ âm thầm kinh ngạc không thôi, bọn họ từ trước đến nay chưa từng thấy Vũ Chu Vương như vậy.
"Diệp tiểu tử, tiêu chí của cảnh giới Võ Vương chính là lĩnh vực. Năm thành cảnh giới ý chí võ đạo, thì có thể hình thành lĩnh vực. Nói cách khác, bất luận ngươi có loại ý chí võ đạo nào đạt đến năm thành cảnh giới, là có thể tiến vào cấp bậc Võ Vương." Vũ Chu Vương cười ha ha nói, hắn đem một số bí mật liên quan đến cảnh giới Võ Vương, lần lượt nói cho Diệp Thiên.
Thời khắc này, cảnh giới Võ Vương trong lòng Diệp Thiên, không còn thần bí như vậy nữa.
Bất quá, Diệp Thiên vẫn còn chút nghi vấn, bèn hỏi: "Tiền bối, nếu như hai loại, thậm chí ba loại ý chí võ đạo đều đạt đến năm thành cảnh giới, như vậy có thể đạt được hai loại, thậm chí ba loại lĩnh vực không?"
"Lĩnh vực chỉ có một loại, bất quá có thể chồng chập. Ngươi nếu là nhiều loại ý chí võ đạo đồng thời đạt đến năm thành cảnh giới, như vậy lĩnh vực tạo thành sẽ cường đại hơn rất nhiều so với lĩnh vực của các Võ Vương khác." Vũ Chu Vương nói.
Diệp Thiên nghe vậy, trong lòng vô cùng hưng phấn. Hắn đã lĩnh ngộ ba loại ý chí võ đạo, nếu như đều có thể lĩnh ngộ đến năm thành cảnh giới, như vậy thực lực của hắn sau khi trở thành Võ Vương, sẽ vô cùng mạnh mẽ.
"Tùng! Tùng! Tùng!"
Ngay lúc Diệp Thiên đang hưng phấn, một trận tiếng trống trận như sấm sét vang vọng, chấn động cả hư không, khiến cả phủ thành chủ đều rung chuyển.
"Không được, có địch tấn công!" Vũ Chu Vương biến sắc, lập tức đứng phắt dậy. Trong con ngươi đen nhánh, bắn ra thần quang lấp lánh. Áo bào hắn không gió tự bay, khí thế bàng bạc tỏa ra.
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Thiên cảm nhận được một luồng áp lực khủng bố đến nghẹt thở, may mà Vũ Chu Vương đã kịp thời thu lại.
"Không hổ là siêu cường giả nửa bước Võ Vương đỉnh phong!" Diệp Thiên âm thầm tặc lưỡi thán phục. Hắn cảm giác mình đã rất mạnh, có thể sánh ngang với cường giả Võ Quân cấp chín. Thế nhưng trước mặt Vũ Chu Vương, hắn cảm thấy mình yếu ớt như kiến hôi, chênh lệch quá lớn.
"Vũ Chu Vương, đại sự không ổn! Tôn Lăng Thiên dẫn dắt toàn bộ quân đội Đại Ngụy quốc công thành." Một tiếng rống to, từ phủ thành chủ truyền ra. Diệp Thiên ngẩng đầu nhìn lên, lập tức thấy vị Lý Tướng quân kia đang vội vã chạy tới.
"Làm càn! Chẳng qua là công thành thôi mà? Cần gì phải la to gọi nhỏ, ngươi dù sao cũng là một vị Tướng quân." Vũ Chu Vương thấy thế hét lớn một tiếng, vẻ mặt đầy bất mãn.
Lý Tướng quân vội vàng nói: "Vũ Chu Vương, lần này không giống dĩ vãng! Ngoại trừ Sát Nhân Vương chưa xuất hiện, toàn bộ cao tầng Đại Ngụy quốc, bao gồm Ngô Nham Huyết, đều đã cùng nhau xuất động."
"Ngay cả Ngô Nham Huyết cũng xuất động rồi sao? Xem ra Sát Nhân Vương lần này quyết tâm công phá Vũ Chu thành của ta. Hừ, lẽ nào chúng ta còn sợ bọn hắn không được?" Vũ Chu Vương chân mày nhíu chặt, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Một bên Diệp Thiên âm thầm suy đoán, vị Tướng quân Đại Ngụy quốc tên Ngô Nham Huyết kia, hẳn là một cường giả đáng gờm.
"Vũ Chu Vương, nhưng mà hơn hai năm qua, chúng ta đã bị Tôn Lăng Thiên liên tục giết hơn hai mươi vị cường giả Võ Quân cấp tám. Lúc này nếu đại chiến, đối với chúng ta rất bất lợi a!" Lý Tướng quân vẻ mặt đầy lo lắng.
"Hừ, đây chẳng qua là kế sách của Sát Nhân Vương, lợi dụng Tôn Lăng Thiên gây sự chú ý của chúng ta, một mặt làm suy yếu thực lực, một mặt đả kích tinh thần của chúng ta. Hắn thật sự cho rằng Vũ Chu Vương ta là kẻ ngồi không sao? Ngươi yên tâm, ta đã sớm âm thầm liên hệ Thần Võ Vương, hắn đã phái tới ba mươi vị cường giả Võ Quân cấp tám, đã sớm mai phục trong Vũ Chu thành. Bọn chúng lần này chẳng chiếm được chút lợi lộc nào đâu, hừ." Vũ Chu Vương cười lạnh nói.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿