Ánh mắt lạnh lẽo như băng, bắn ra hai đạo Tử Sắc Thiểm Điện, khí thế thô bạo ngút trời, bao phủ từ trên người thanh niên tóc tím. Hắn phảng phất là một vị Thái Cổ Chiến Thần, quân lâm thiên địa, chúa tể tứ phương.
Quá mạnh mẽ!
Diệp Thiên lộ vẻ nghiêm trọng. Đây căn bản không phải thanh niên tóc tím hắn từng gặp trước kia. Rõ ràng lúc đó đối phương đã ẩn giấu rất nhiều thực lực, chỉ là đùa giỡn với hắn mà thôi.
Đây mới thực sự là thiên tài sở hữu thập đại thể chất đặc thù mạnh nhất!
Đồng thời, Diệp Thiên cũng cảm nhận được sự chênh lệch giữa Thôn Phệ Chi Thể của mình và Thôn Phệ Chi Thể thuộc thập đại thể chất mạnh nhất. Ma Tổ già khốn kiếp, lão cẩu này, tuyệt đối đã giấu đi một tay!
Diệp Thiên thầm mắng trong lòng. Lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự nham hiểm, giảo hoạt của Ma Tổ. Lão ta quả không hổ là nhân vật khiến Cửu Tiêu Thiên Tôn cũng phải đau đầu trong thời đại thượng cổ.
"Cửu Đỉnh Trấn Thần!"
Trong tình thế này, Diệp Thiên không dám che giấu chút nào, sức chiến đấu bản thân bị thôi thúc đến cực hạn. Hắn tung chiêu Cửu Đỉnh Trấn Thần đạt trạng thái đỉnh cao, từng tòa thần đỉnh, tựa như Thái Dương, bùng nổ ra ánh sáng thần thánh óng ánh chói mắt.
Nhưng hiện thực thật tàn khốc. Một quyền màu tím, mang theo luồng khí thô bạo bức người, đánh vỡ thương khung, nổ nát không gian, trực tiếp nghiền nát những thần đỉnh kia.
Không cần chiêu thức hoa mỹ, đối phương chỉ bằng một quyền đơn giản như vậy, ngay cả Vô Địch Thần Công cũng không thể chống đỡ.
"Ầm!"
Sau một quyền, thanh niên tóc tím lập tức nghiêng người vọt tới, hai mắt bắn ra Tử Sắc Điện quang rực rỡ, chấn động cả hồn phách người khác. Hung thú xung quanh căn bản không thể ngăn cản hắn. Một bàn chân khổng lồ cứ thế giẫm thẳng về phía Diệp Thiên.
Mắt Diệp Thiên đỏ lên. Hắn biết đây chỉ là hàng giả do Thiên kiếp mô phỏng, nhưng nếu thực sự bị giẫm trúng, thì quá mất mặt.
Không chút do dự, Diệp Thiên bùng nổ 5 đạo Sát Lục Pháp Tắc viên mãn, hội tụ vào ngón tay, oanh kích thẳng vào bàn chân của thanh niên tóc tím.
"Diệt Thần Chỉ!" Diệp Thiên quát lớn.
Đây là Vô Địch Thần Công đến từ Tà Giáo, dưới sự gia trì của 5 đạo Sát Lục Pháp Tắc viên mãn, bùng nổ ra uy lực kinh người.
Chỉ thấy một đạo chỉ mang đỏ như máu, bắn ra từ tay Diệp Thiên, nối liền trời đất, xé rách không gian, trực tiếp nhắm vào bàn chân thanh niên tóc tím.
Hai bên va chạm dữ dội, bùng nổ sóng năng lượng khủng bố, tựa như sóng thần ngập trời cuộn lên trong biển rộng, bao phủ tứ phương. Toàn bộ thiên địa đều rung chuyển bất an.
Diệp Thiên chỉ cảm thấy một luồng dòng lũ mãnh liệt không ngừng, tàn nhẫn đánh tới từ phía trước. Thân thể hắn không thể chịu đựng nổi, bị oanh kích đến máu thịt be bét, cả người bay ngược ra ngoài.
Hung thú xung quanh cũng chết thảm dưới đòn đánh này, khu vực này bị dọn sạch.
Thanh niên tóc tím cách đó không xa đáp xuống từ giữa không trung, khí thế thô bạo vẫn vô địch như cũ. Đôi mắt tím của hắn khóa chặt thân hình Diệp Thiên, sát ý sôi trào mãnh liệt.
"Tiểu tử thối, đừng liều mạng với hắn! Hắn dù sao cũng chỉ là hàng giả do Thiên kiếp mô phỏng, chỉ cần kéo dài thời gian, sớm muộn gì cũng tiêu tan." Tử Vong Tôn Giả thấy Diệp Thiên thê thảm, lập tức kêu to không ngớt.
Hắn và Diệp Thiên giờ đây là trên cùng một chiến tuyến, nếu Diệp Thiên chết, hắn cũng khó thoát khỏi cái chết.
"Lấy nhu thắng cương, lấy cương khắc nhu, đây chính là Thái Cực... Ha ha, không ngờ ta lại có thể lĩnh ngộ được điểm này ngay trong lúc bị sức mạnh tuyệt đối của đối phương áp chế!"
Diệp Thiên không để ý đến Tử Vong Tôn Giả. Lúc này, trong mắt hắn lóe lên một tia hiểu ra.
Lấy nhu thắng cương, đó là lĩnh ngộ từ trước đến nay của hắn về Thái Cực chi đạo. Nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, hắn mới rõ ràng, kỳ thực lấy cương khắc nhu, cũng là Thái Cực.
Thái Cực là gì? Thái Cực diễn biến Âm Dương, có chính có phản, nhu có thể khắc cương, cương cũng có thể khắc nhu. Đây chính là đạo lý của sự tuần hoàn, hết bĩ cực đến hồi thái lai.
Đôi mắt Diệp Thiên bắn ra thần mang rực rỡ, một tấm Thái Cực Đồ khổng lồ tỏa ra từ trên người hắn, càng lúc càng lớn, dường như muốn bao trọn cả thiên địa.
"Ầm!"
Thanh niên tóc tím một quyền oanh kích xuống, sức mạnh to lớn tàn nhẫn va chạm vào Thái Cực Đồ. Thế nhưng, tấm Thái Cực Đồ này chỉ xuất hiện vài vết rách nhỏ, chứ không hề vỡ nát.
Ngược lại, một luồng lực phản chấn mạnh mẽ bùng phát từ Thái Cực Đồ, xung kích ngược trở lại thanh niên tóc tím.
Thanh niên tóc tím căn bản không ngờ tới điều này, không kịp phản ứng, liền bị luồng lực phản chấn mạnh mẽ kia oanh trúng, cũng bay ngược ra ngoài như Diệp Thiên, ánh sáng chớp giật trên người yếu đi rất nhiều.
Tử Vong Tôn Giả bên cạnh lộ vẻ kinh hãi, kinh hô: "Đây là Thái Cực Thập Thức của Thái Cực Thánh Cung các ngươi? Quá pro quá! Đòn đánh vừa rồi ít nhất bị suy yếu 6 phần mười sức mạnh, lại còn có thể phản chấn trở lại, thật sự phi thường bất phàm!"
Dù sao nắm giữ linh hồn Võ Thánh, hắn tự nhiên có thể nhìn rõ ràng tình cảnh vừa nãy.
"Khặc khặc!" Diệp Thiên phun ra một ngụm máu tươi, nhưng trong mắt tràn ngập hưng phấn. Hắn không ngờ Thái Cực Thập Thức đã quấy nhiễu hắn bấy lâu, lại có thể đột phá vào lúc này, giúp hắn luyện thành Thái Cực thức thứ tám.
Trong lịch sử Thái Cực Thánh Cung, người luyện thành thức thứ tám, trong cảnh giới Võ Đế đều thuộc về nhân vật phòng ngự vô địch.
Nếu luyện thành thức thứ chín, trong cảnh giới Võ Tôn sẽ thuộc về phòng ngự vô địch, ngay cả công kích của Võ Thánh cũng có thể tiếp được.
Còn về Thái Cực thức thứ mười cuối cùng, thì đủ để xưng bá cảnh giới Võ Thánh, ít nhất sẽ không bị người đánh bại, phòng ngự có thể nói là vô địch.
Trong lịch sử Cửu Tiêu Thiên Cung, cường giả Thái Cực Thánh Cung rất ít khi bị đánh bại, nhiều nhất cũng chỉ là bị đẩy lùi, bởi vì phòng ngự của họ khiến họ Tiên Thiên đứng ở thế bất bại.
"Thái Cực thức thứ tám đã thành, Thiên kiếp này đối với ta đã không còn uy hiếp, ha ha!" Diệp Thiên không nhịn được cười lớn, trong lòng tràn ngập vui sướng. Đây tuyệt đối là một tia hy vọng mới, đột phá cảnh giới ngay thời khắc nguy hiểm nhất, thực lực tăng mạnh.
Nói chính xác, là sức phòng ngự tăng vọt.
Có Thái Cực thức thứ tám này, Diệp Thiên tin tưởng, cho dù Thần Tử Ngũ Đại Thần Viện liên thủ, cũng đừng hòng đánh bại hắn.
Nếu trước kia hắn còn không địch lại Võ Tôn cảnh giới viên mãn, thì hiện tại, Võ Tôn cảnh giới viên mãn cũng đừng nghĩ công phá phòng ngự của hắn.
"Ầm!"
Trong lúc Diệp Thiên cười lớn, thanh niên tóc tím lần thứ hai vọt tới. Nhưng trong mắt Diệp Thiên không còn chút lo lắng nào, hắn lập tức triển khai Thái Cực Đồ, nghênh đón.
Đồng thời, Diệp Thiên thi triển Cửu Đỉnh Trấn Thần, chăm chú nhìn thanh niên tóc tím, chờ đợi thời cơ bùng phát.
"Ầm!" Thanh niên tóc tím lại một quyền đánh vào Thái Cực Đồ. Cảnh tượng này khiến Diệp Thiên lắc đầu. Dù sao cũng chỉ là hàng giả do Thiên kiếp mô phỏng, ngoại trừ thực lực mạnh mẽ, căn bản không biết bất kỳ kỹ xảo chiến đấu nào.
Nếu là thanh niên tóc tím thật sự, sau khi thấy Thái Cực Đồ lợi hại, chắc chắn sẽ không đi theo lối mòn này nữa.
Thế nhưng hàng giả do Thiên kiếp mô phỏng chỉ biết công kích một mực, căn bản sẽ không lý giải kỹ xảo chiến đấu, hắn chỉ có thể trực tiếp tấn công. Quả nhiên, dưới lực phản chấn của Thái Cực Đồ, hắn lại một lần nữa bay ngược ra ngoài.
"Cửu Đỉnh Trấn Thần!" Diệp Thiên chờ đợi chính là cơ hội này. Hắn lập tức oanh kích Cửu Đỉnh Trấn Thần đã chuẩn bị sẵn. 5 tòa thần đỉnh óng ánh, tỏa ra ngàn tỉ trượng ánh sáng, tàn nhẫn oanh kích lên người thanh niên tóc tím.
Sau đòn công kích này, ánh sáng trên người thanh niên tóc tím càng ngày càng ảm đạm, khí thế thô bạo yếu đi rất nhiều, không còn hùng hồn như trước.
Diệp Thiên biết, điều này là do hàng giả này đã tiêu hao quá nhiều lực lượng Thiên kiếp, thực lực càng đánh càng yếu.
"Hàng giả chung quy chỉ là hàng giả!" Diệp Thiên hừ lạnh một tiếng, tiếp tục công kích, tiêu hao sức mạnh của thanh niên tóc tím.
Lúc này, chiến cuộc đã nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Thiên kiếp lần này xem như là đã vượt qua, Diệp Thiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu tử, đừng dây dưa nữa, mau mau đi cung điện, nếu không những hung thú kia sẽ vây kín đấy." Đúng lúc Diệp Thiên đang đánh hăng say, giọng Tử Vong Tôn Giả truyền đến.
Diệp Thiên quét mắt nhìn xung quanh, quả nhiên phát hiện những hung thú kia lần thứ hai xông tới. Hiển nhiên chúng cũng nhận ra thanh niên tóc tím đã không còn hung hăng, chuẩn bị đến đánh kẻ sa cơ.
Diệp Thiên lập tức buông tay, phóng thẳng về phía Hắc Ám cung điện. Tên hàng giả do Thiên kiếp mô phỏng vẫn bám sát Diệp Thiên, nhưng rất nhanh đã bị đám hung thú xung quanh xông lên cuốn lấy.
Lần này, hàng giả không còn hung hăng như trước, sức mạnh của hắn tiêu hao quá nhiều, căn bản không thể thoát khỏi những hung thú mạnh mẽ kia.
Đương nhiên, bản thân Diệp Thiên cũng không dễ chịu, bị mấy trăm con hung thú truy sát. May mắn là Thái Cực Thập Thức của hắn đã đột phá, sức phòng ngự tăng cường rất nhiều, có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Cứ như vậy, Diệp Thiên vừa giết vừa trốn, một đường chật vật, cuối cùng cũng tiếp cận Hắc Ám cung điện.
Thanh niên tóc tím kia cũng đã bị một đám hung thú vây đánh đến chết, hóa thành ánh sáng, biến mất không còn tăm hơi, đồng thời Thiên kiếp cũng biến mất.
Đúng lúc này, Diệp Thiên gặp bi kịch. Không có Thiên kiếp áp chế, sức mạnh của Tuyệt Vọng Thâm Uyên lần thứ hai bao phủ tới, lực lượng thần bí lại phong tỏa lực lượng pháp tắc của hắn.
"Ta ngáo vãi..." Diệp Thiên thầm mắng không ngớt, suýt chút nữa quên mất chuyện này. Hắn chuẩn bị thi triển Lục Đạo Luân Hồi, nhưng sau khi mất đi lực lượng pháp tắc, chiêu này căn bản không thể đánh ra, suýt chút nữa khiến hắn bị phản phệ.
Một con hung thú khổng lồ không biết tình hình của Diệp Thiên, nó nhìn chuẩn cơ hội, vung một cái đuôi tới, đập cho Diệp Thiên hoa mắt, cả người bay ngược ra ngoài.
Tử Vong Tôn Giả thấy thế cười ha hả.
"Giết!" Diệp Thiên giận dữ, chuyện này thực sự quá mất mặt. Hắn quát lớn một tiếng, rút Đại Ma Đao ra, xông về phía con hung thú kia.
Tuy không có lực lượng pháp tắc, nhưng thân thể Diệp Thiên vẫn vô cùng mạnh mẽ, sánh ngang với cường giả Võ Thánh. Hắn toàn lực chém ra một đao, ánh đao rực rỡ dài đến 3000 trượng, ngang qua thương khung, xé rách thiên địa, trực tiếp chém chết con hung thú cấp Võ Tôn này.
Chém ra đòn này, Diệp Thiên không dừng lại, tiếp tục lao thẳng về phía Hắc Ám cung điện.
Khoảng cách càng ngày càng gần, hung thú vây quanh cũng càng lúc càng nhiều. Diệp Thiên máu me khắp người, có máu của hắn, cũng có máu của hung thú. Hắn cảm giác Đại Ma Đao trong tay sắp bị đánh gãy.
"Nhanh lên, nhanh lên..." Giọng Tử Vong Tôn Giả lo lắng truyền đến. Trong đôi mắt già nua của hắn tràn ngập kích động và chờ mong.
Một ngàn năm! Linh hồn của hắn cuối cùng cũng sắp trở về. Một cường giả cấp bậc Võ Thánh sắp tái xuất.
Diệp Thiên cũng cảm nhận được sự lo lắng. Trước đó hắn đã bị Thiên kiếp trọng thương, hiện tại một đường chém giết tới đây, đã sớm sức cùng lực kiệt.
Trong tình huống này, đừng nói tin tưởng Tử Vong Tôn Giả, cho dù không tin, hắn cũng chỉ có thể tiến vào Hắc Ám cung điện. Nếu bị đám hung thú kia vây kín, chắc chắn phải chết.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ