Sau một hồi trò chuyện với Điện chủ Thái Cực Điện, Diệp Thiên cuối cùng cũng có chút hiểu biết về Ngoại Cung của Cửu Tiêu Thiên Cung.
Ngoại Cung của Cửu Tiêu Thiên Cung cũng được chia thành chín thế lực, lần lượt là chín đại điện: Thái Cực, Âm Dương, Tu La, Hàn Băng, Huyền Vũ, Thiên Nhất, Trọng Đỉnh, Bách Chiến và Phong Ma.
Trong đó, hai điện Thái Cực và Hàn Băng vẫn trung thành tuyệt đối với Cửu Tiêu Thiên Cung.
Còn hai điện Huyền Vũ và Trọng Đỉnh thì giữ thái độ trung lập, dù có tâm tư phản bội cũng không dám bộc lộ ra ngoài.
Trong khi đó, năm điện Âm Dương, Tu La, Thiên Nhất, Bách Chiến và Phong Ma thì gần như đã công khai chống đối Cửu Tiêu Thiên Cung. Cung chủ của họ tuy chưa tỏ thái độ rõ ràng, nhưng đệ tử bên dưới đã tự cho mình là chính thống của Cửu Tiêu Thiên Cung, còn Cửu Tiêu Thiên Cung ở Bắc Hải trong mắt họ chẳng qua chỉ là một di tích lịch sử mà thôi.
Lần này, tin tức Diệp Thiên trở thành Thánh Tử của Cửu Tiêu Thiên Cung đã sớm truyền đến Ngoại Cung, các đệ tử của năm đại điện kia đều mang lòng địch ý với hắn. Chỉ là bọn chúng cũng đã dò xét thực lực của Diệp Thiên nên tạm thời không dám đến gây sự.
Tuy nhiên, Điện chủ Thái Cực Điện cũng nói, chủ yếu là vì những đệ tử mạnh nhất của năm đại điện kia đều đã đến Thí Luyện Chi Lộ. Chờ khi Diệp Thiên cũng bước vào Thí Luyện Chi Lộ, những kẻ này chắc chắn sẽ tìm hắn gây sự.
Bởi vì theo thông lệ, Thánh Tử của Cửu Tiêu Thiên Cung có địa vị ngang hàng với cung chủ của Ngoại Cung, ngay cả các điện chủ cũng phải thần phục dưới trướng Diệp Thiên.
Đây là điều mà những thiên tài của Ngoại Cung không thể chấp nhận. Dù hai bên không có thù hận, nhưng vì tôn nghiêm, bọn họ cũng phải quyết một trận tử chiến với Diệp Thiên.
"Đánh thì đánh, muốn đặt chân vào cảnh giới Võ Thần, sao có thể sợ chiến đấu được chứ." Diệp Thiên tràn đầy tự tin, biết được những tin tức này, hắn không những không lo lắng mà ngược lại còn vui mừng hơn.
Bởi vì Võ Thần là chiến đấu mà thành, chứ không phải tu luyện mà nên.
Những vị Võ Thần từ thời Thượng Cổ trở về trước, không một ai là không trải qua vô số trận chiến, không một ai là không đánh bại vô số thiên tài, sau đó mới phá vỡ được cực hạn, vượt qua chính mình, bước vào tòa cung điện võ đạo chí cao ấy.
Diệp Thiên không sợ chiến đấu, chỉ sợ không có đối thủ.
Mà thời đại này, thiên tài nhiều như cẩu, thiên kiêu lớp lớp xuất hiện, trăm thuyền đua lướt, chính là thời đại huy hoàng mà hắn hằng mong đợi.
Sau khi rời khỏi chỗ Huyết Ma Đao Thánh, Diệp Thiên đến Thiên Linh Các, gặp hai thầy trò Đan Linh Tử.
"Diệp tiểu hữu, lần này đa tạ cậu. À phải rồi, đây là Hộ Tâm Đan của cậu, tổng cộng bốn viên." Đan Linh Tử cảm tạ Diệp Thiên trước, sau đó đưa bốn viên Hộ Tâm Đan cho hắn.
Diệp Thiên nhận lấy, cười nói: "Đại sư khách khí rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi."
"Còn đây là Pháp Tắc Đan. Chậc chậc, nghe nói ngươi đã hẹn kèo với tên Kiếm Vô Trần kia, đến lúc đó nhớ thay ta dạy dỗ hắn một trận ra trò. Chẳng phải chỉ là Tuyệt Đại Thiên Kiêu thôi sao, mà cả ngày cứ vênh váo, bộ dạng kênh kiệu, ông đây nhìn là ngứa mắt rồi." Thiên Kiêu Lão Cửu đưa Pháp Tắc Đan cho Diệp Thiên, rồi nghiêm túc dặn dò.
Diệp Thiên dở khóc dở cười, thật không hiểu nổi giữa Kiếm Vô Trần và Thiên Kiêu Lão Cửu có "ân oán" gì.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy viên Pháp Tắc Đan đỏ như máu, trong lòng Diệp Thiên nóng rực lên. Có thứ này, chỉ cần sau này hắn đột phá đến Đại Thánh đỉnh phong là có thể một bước tiến vào cảnh giới Thánh Vương.
Với thiên phú của Diệp Thiên, một khi đạt đến cảnh giới Thánh Vương, thực lực của hắn sẽ có thể sánh ngang với Phong Hào Võ Thánh.
Đến lúc đó, trên toàn cõi Thần Châu đại lục, Diệp Thiên sẽ không còn phải kiêng dè bất cứ ai.
Trò chuyện phiếm thêm một lúc với hai thầy trò Đan Linh Tử, Diệp Thiên liền cáo từ. Hai thầy trò cũng không giữ lại, khoảng thời gian này đại biểu các thế lực lớn đều đã đến, bọn họ cũng rất bận rộn, phải tiếp đón rất nhiều khách quý.
Rời khỏi Thiên Linh Các, Diệp Thiên bay về phía quảng trường của Cửu Đỉnh Thành. Trước đó Chiến Phong đã truyền tin bảo hắn tới đây một chuyến để làm quen với một số thiên tài của Thánh Địa liên minh và Thần Thổ.
Lần này, trong đại điển phong Thánh của Thiên Kiêu Lão Cửu, các thế lực lớn không chỉ phái cao thủ đến chúc mừng mà còn cử một vài thiên tài đi theo. Dù sao Thiên Kiêu Lão Cửu cũng là người trẻ tuổi, những thiên tài này sẽ dễ dàng kết giao hơn.
Lúc này còn ba tháng nữa mới đến đại điển, rất nhiều thiên tài đến sớm đều tụ tập ở quảng trường, một mặt là để làm quen với nhau, mặt khác là để giao lưu võ học.
Dù sao cũng đều là thiên tài, không ai phục ai, thân phận lại tương đương, nên một khi gặp mặt, nếu không tỉ thí một trận thì ai cũng sẽ ngứa tay.
Khi Diệp Thiên đến quảng trường, hắn thực sự bị dọa cho giật mình. Hắn vốn tưởng rằng số lượng thiên tài sẽ không nhiều, nhưng vừa nhìn qua đã thấy toàn bộ quảng trường đông nghịt bóng người, chen chân không lọt.
"Xem ra những người này đều đến xem náo nhiệt!" Diệp Thiên lập tức hiểu ra.
Số lượng thiên tài quả thực không nhiều, chỉ khoảng vài trăm người, nhưng người đến xem thì lại quá đông. Võ giả trong Cửu Đỉnh Thành biết có thiên tài tỉ thí ở đây, mà còn không chỉ một trận, đương nhiên là ùn ùn kéo đến xem.
Phải biết, đây đều là thiên tài của Thần Thổ và Thánh Địa, thực lực thấp nhất cũng là Bán Bộ Võ Thánh, trong đó hơn nửa đã bước vào cảnh giới Võ Thánh.
Trận chiến như vậy, ngay cả những cường giả Võ Thánh cũng bị hấp dẫn, huống chi là những võ giả bình thường.
Thậm chí còn có bốn vị cao thủ cấp bậc Thánh Vương đích thân trấn giữ ở đây, ra tay bảo vệ quảng trường và đám đông, để tránh những thiên tài đang chiến đấu làm tổn thương người khác và các công trình kiến trúc.
Những thiên tài này tuy đều chiến đấu trên bầu trời, nhưng thực lực của họ quá mạnh mẽ. Dù đã chiến đấu ở trên tầng trời rất cao, nhưng dư chấn vẫn vô cùng đáng sợ, không gian phía trên quảng trường thỉnh thoảng lại vỡ nát, tốc độ chữa lành cũng chậm đi rất nhiều.
Lúc này, Diệp Thiên thấy hai vị thiên tài đang giao đấu trên trời, một trong số đó chẳng ai khác ngoài Nhược Thủy Y.
Tiểu nha đầu này bình thường thì tinh nghịch vô cùng, nhưng khi chiến đấu lại hệt như một ma nữ, ra tay không chút lưu tình, đánh cho đối thủ cũng ở cảnh giới Tiểu Thánh đỉnh phong không có sức đánh trả.
"Diệp huynh, gã đó là một thiên tài của Thần Thổ, thường xuyên không biết xấu hổ mà rêu rao bên ngoài rằng Nhược tiên tử là vị hôn thê của hắn. Lần này Nhược tiên tử khó khăn lắm mới tóm được cơ hội, đương nhiên sẽ không nương tay rồi." Chiến Phong không biết đã đến từ lúc nào, cười ha hả nói.
Diệp Thiên nhất thời cạn lời, trong lòng thầm mặc niệm cho gã thiếu niên kia, ai không trêu lại đi trêu chọc tiểu ma nữ này.
Kiếm Thập Tam vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thấy Diệp Thiên đến, chỉ lạnh lùng gật đầu.
Diệp Thiên đã sớm quen với tính cách của y nên cũng không để tâm, chỉ cười gật đầu đáp lại.
Chiến Phong và Kiếm Thập Tam đều là thiên tài trong số các thiên tài, thế lực sau lưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Khi mọi người thấy cả hai đều bước về phía Diệp Thiên, từng ánh mắt tò mò cũng tự nhiên đổ dồn theo.
Khi thấy rõ dung mạo của Diệp Thiên, tiếng kinh hô lập tức vang lên khắp nơi.
Diệp Thiên của hiện tại đã sớm danh chấn Thần Châu đại lục, không ai không biết.
Ngay tại chỗ đã có không ít người kinh ngạc.
Tuy ở đây đều là thiên tài, nhưng Diệp Thiên lại là Tuyệt Đại Thiên Kiêu. Khoảng cách giữa thiên tài và Tuyệt Đại Thiên Kiêu là rất lớn, điều này khiến họ đối với Diệp Thiên tràn ngập tò mò, nghi vấn, đố kỵ, ngưỡng mộ và đủ loại cảm xúc khác.
"Mau nhìn kìa, đó chính là Diệp Thiên!"
"Trong bản Thiên Kiêu Bảng mới nhất cách đây không lâu, hắn đã được gia tộc Phong Vân ghi tên vào rồi."
"Đây chính là Nghịch Thiên Võ Tôn đó, nghe nói không lâu trước đây nhà Liễu gia tung tin, nói Diệp Thiên ở Long Uyên đã đả thương Tinh Thần Tử, một cao thủ Tiểu Thánh đỉnh phong. Ta còn đang nghi không biết có thật không nữa, ở cảnh giới Võ Tôn mà đả thương cường giả Tiểu Thánh đỉnh phong, dù là Nghịch Thiên Võ Tôn cũng đâu có pro đến mức đó."
...
Từng tiếng bàn tán vang lên trong đám đông.
Sự xuất hiện của Diệp Thiên đã đẩy không khí tại hiện trường lên đến đỉnh điểm, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Ngay cả bốn vị cao thủ cấp bậc Thánh Vương cũng tò mò đánh giá hắn.
Tuyệt Đại Thiên Kiêu, Thánh Tử của Cửu Tiêu Thiên Cung, bất kể là thân phận nào cũng đủ để Diệp Thiên trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Không giống Diệp Thiên lúc mới rời khỏi Bắc Hải, cũng không giống Diệp Thiên lúc mới bước vào Ngũ Đại Thần Viện, Diệp Thiên của hiện tại đã trở thành một siêu cấp thiên tài hàng đầu của toàn bộ Thần Châu đại lục, không ai không biết, không người không hay.
"Diệp! Thiên!" Trong đám người cách đó không xa, Vương Thần mặt mày âm trầm, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm về phía Diệp Thiên.
Lần này đến Cửu Đỉnh Thành chịu tội, hắn đã mất hết mặt mũi. Nhưng bây giờ Đan Linh Tử không chỉ bản thân là một vị Đan Thánh, mà còn có một đồ đệ cũng là Đan Thánh, ngay cả Thiên Ngoại Thiên của bọn họ cũng không dám trêu chọc, huống chi là hắn.
Vương Thần đành phải trút hết hận thù lên người Diệp Thiên, bởi vì hắn cho rằng nếu lúc trước không có Diệp Thiên, mình đã không đắc tội với Đan Linh Tử, cũng sẽ không có kết cục như vậy, không trở thành trò cười cho cả Thần Châu đại lục.
"Vương huynh, hiện tại có nhiều thiên tài ở đây như vậy, nếu huynh khiêu chiến Diệp Thiên, hắn chắc chắn sẽ không từ chối, nếu không sẽ bị mọi người xem thường." Không biết từ lúc nào, Thánh Nữ của Thiên Lang Điện đã đi tới, thấp giọng nói.
"Hừ, cái thủ đoạn mượn dao giết người của cô, tưởng ta không biết sao?" Vương Thần lạnh lùng lườm Thánh Nữ Thiên Lang Điện một cái, khinh thường nói.
"Nếu Vương huynh sợ không đánh lại Diệp Thiên, vậy cứ coi như ta chưa nói gì." Thánh Nữ Thiên Lang Điện cười lạnh, trực tiếp xoay người rời đi. Trong khoảnh khắc quay người, trong mắt nàng ta lóe lên một nụ cười quái dị. Với sự hiểu biết của nàng về Vương Thần, gã này tuyệt đối đã động lòng.
Nàng ta đoán không sai. Nhìn bóng lưng rời đi của Thánh Nữ Thiên Lang Điện, trong mắt Vương Thần lóe lên tia sáng kỳ lạ. Mặc dù hắn biết Thánh Nữ Thiên Lang Điện đang lợi dụng mình, nhưng đây quả thực là một cơ hội tốt để đối phó với Diệp Thiên.
Vốn dĩ, hắn lấy cảnh giới Võ Thánh đi khiêu chiến một Võ Tôn như Diệp Thiên có chút không vẻ vang, Diệp Thiên hoàn toàn có thể không chấp nhận. Nhưng hiện tại có nhiều người nhìn như vậy, nếu Diệp Thiên không chấp nhận khiêu chiến, chắc chắn sẽ bị người đời xem thường.
Dù sao Diệp Thiên cũng là Tuyệt Đại Thiên Kiêu, là Nghịch Thiên Võ Tôn, thực lực sánh ngang Võ Thánh, lại còn có tin đồn đã đánh bại Tinh Thần Tử.
Vì vậy, Vương Thần đoán chắc Diệp Thiên sẽ không từ chối lời khiêu chiến của mình, nếu không thì mặt mũi của hắn sẽ mất sạch.
Mà việc đánh bại Diệp Thiên dưới con mắt của bao người như thế này, đủ để Vương Thần gột rửa mọi sỉ nhục.
"Hừ!"
Cuối cùng, Vương Thần vẫn hạ quyết tâm. Hắn rẽ đám đông ra, sải bước đi về phía Diệp Thiên.
Lúc này, trận chiến trên không trung đã phân thắng bại. Nhược Thủy Y mặt mày đắc ý đạp không bay xuống, thấy Diệp Thiên liền cười nói: "Tên nhà ngươi, vậy mà lại ở lại Trận Hải suốt một năm trời, không sợ chết ở trong đó à."
"Ta còn muốn nhờ Nhược tiên tử làm mai cho ta đấy, sao nỡ chết ở trong đó được, ha ha!" Diệp Thiên cười trêu ghẹo.
"Diệp Thiên!"
Đột nhiên, một giọng nói lạnh như băng truyền đến.
Là Vương Thần.