Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Tống Thanh Thư lau vội mồ hôi, lòng còn sợ hãi nghĩ: Lý Thanh La này đúng là dung nham ẩn dưới núi băng, bị Hoan Hỉ chân khí kích phát, làm bùng nổ ngọn núi lửa trong cơ thể, trận chiến này thật sự là quá kích thích.
Đây là lần đầu tiên Tống Thanh Thư cảm nhận được thế nào là hữu tâm vô lực kể từ khi Hoan Hỉ chân khí đại thành. Một đêm này hai người cũng không biết đã đại chiến bao nhiêu hiệp, ai ngờ Lý Thanh La lại càng đánh càng hăng. Nếu không phải Tống Thanh Thư thiên phú dị bẩm lại có Hoan Hỉ Thiền Pháp hỗ trợ, đổi lại là bất kỳ gã đàn ông nào khác, e rằng đều sẽ bị vắt kiệt thành người khô.
"Không có ruộng nào cày hư, chỉ có trâu mệt chết, mấy lão tài xế kiếp trước quả không lừa ta mà!" Tống Thanh Thư quyết định sau này không thể chơi dại như vậy nữa. Vài luồng Hoan Hỉ chân khí thì có thể tăng thêm tình thú, nhưng dùng quá nhiều chính là tự tìm khổ mà chịu.
"Ngươi... tên khốn..." Giờ phút này, Lý Thanh La nằm rũ rượi trên giường, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, ngay cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích, mặc cho thân thể hoàn mỹ không tì vết phơi bày trong không khí. Nàng chỉ vô thức lẩm bẩm những lời lúc trước.
Cả người nàng phảng phất như vừa được vớt từ trong nước lên, da thịt toàn thân rịn ra một lớp mồ hôi dày đặc, dưới ánh lửa chiếu rọi tỏa ra thứ ánh sáng mê người, tựa như một pho tượng Bạch Ngọc Quan Âm trong suốt sáng long lanh.
"Ta khốn?" Tống Thanh Thư không nhịn được nói, "Tất cả chuyện này đều là do ngươi tự chuốc lấy. Hơn nữa, vừa rồi chính là ngươi chủ động lao vào ta, ta đẩy cũng không ra đấy chứ."
Mặt Lý Thanh La vốn đã ửng hồng vì dư vị ngọt ngào, nghe vậy lại càng đỏ hơn: "Ngươi đó là thừa nước đục thả câu! Ai bảo ngươi luyện... luyện thứ võ công hạ lưu như vậy."
"Đây là võ công chính tông của Phật môn đấy nhé, hạ lưu chỗ nào?" Tống Thanh Thư nghe vậy thì không vui, "Nếu không có môn thần công này hộ thể, ta chẳng phải đã bị Bắc Minh Thần Công của ngươi hút thành người khô rồi sao? Mà không đúng, trải qua đêm nay, ta bây giờ cũng sắp thành người khô rồi đây này."
"Hứ!" Lý Thanh La tức giận nói, "Rõ ràng cuối cùng là ngươi hút mất nửa công lực của ta, loại Thải Bổ Chi Thuật này mà còn không hạ lưu?"
Tống Thanh Thư trầm giọng đáp: "Võ công vốn không có chính tà, càng không có chuyện thượng lưu hay hạ lưu, chủ yếu vẫn là xem nó được dùng trên người ai. Dùng trên người hồng nhan tri kỷ lưỡng tình tương duyệt, môn võ công này chính là pháp môn song tu Âm Dương tương hỗ. Còn gặp phải kẻ có dụng ý khó dò như ngươi, tự nhiên cũng có thể trở thành Thải Bổ Chi Thuật trừng ác dương thiện."
Ban đầu, Tống Thanh Thư bị Bắc Minh Thần Công hút mạnh một trận, nội lực tổn hao vô cùng nghiêm trọng, nên dĩ nhiên phải nhân lúc thân mật mà đoạt lại phần đã mất. Lý Thanh La trong lúc mơ màng cảm nhận được chân khí trong cơ thể không ngừng thất thoát ra ngoài, tuy trong lòng lo lắng vạn phần, nhưng vì bị Hoan Hỉ chân khí kích thích, thân thể nàng đã không còn nghe theo sự khống chế của bản thân, ngược lại còn cực lực phối hợp, chiều theo đối phương. Nếu không phải cuối cùng Tống Thanh Thư thấy được giọt nước mắt nơi khóe mi nàng mà nhất thời mềm lòng, e rằng bây giờ nàng đã chẳng khác gì phế nhân.
Dù vậy, nàng vẫn tổn thất gần một nửa tu vi, đúng là điển hình cho câu ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
Vừa rồi tuy Lý Thanh La mất đi thần trí, không thể kìm chế, nhưng sau khi tỉnh lại, từng cảnh tượng lại hiện lên trong đầu rõ mồn một như thước phim quay chậm. Lý Thanh La vừa tức giận, vừa hoang mang, trong lúc nhất thời chỉ biết cắn môi, ngẩn người tại chỗ.
Nhìn ngọc thể của Lý Thanh La, Tống Thanh Thư thầm tán thưởng trong lòng, đúng là một vưu vật rung động lòng người. Trong tình huống vừa rồi, giả như có thể lựa chọn, dù biết rất có khả năng bị vắt kiệt thành người khô, tuyệt đại đa số đàn ông vẫn sẽ nghĩa vô phản cố mà lao tới.
"Thật ra ngươi cũng không cần hận ta như vậy. Tuy ta đã hút mất nửa nội lực của ngươi, nhưng thứ nhất là do ngươi hút ta trước, ta chẳng qua chỉ là lấy đạo của người trả lại cho người mà thôi. Thứ hai, ta còn tiện tay chữa luôn nội thương cho ngươi. Phải biết với thương thế nghiêm trọng của ngươi lúc trước, nếu tự mình chữa trị, không có hơn nửa năm thì tuyệt đối không xong đâu."
Lý Thanh La biết hắn nói đúng sự thật. Vết thương trước đó khiến nàng trong vòng nửa năm không thể động thủ với người khác, nếu không thương thế sẽ càng khó chữa lành. Mà nàng thân là Thánh Mẫu của Bạch Liên Giáo, có thể nói là luôn sống trên đầu ngọn gió, nếu để người ta biết nàng bị thương, nàng tuyệt đối không thể bình an sống sót qua nửa năm đó.
Bây giờ tuy tổn thất một nửa tu vi nhưng nội thương đã khỏi hẳn, lại thêm có Bắc Minh Thần Công trong tay, muốn khôi phục thực lực cũng không khó. Bởi vậy, xét từ góc độ này, nàng cũng không hẳn là người chịu thiệt.