Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 1414: CHƯƠNG 1410: NHÂN KIẾM HỢP NHẤT

"Bởi vì các nàng không phải nàng." Tống Thanh Thư khẽ cười nói.

Hoàng Dung khẽ giật mình. Câu nói bình thường này của hắn lại đánh trúng một nơi mềm yếu nào đó trong tâm hồn nàng, khiến nàng không khỏi thầm thở dài một hơi. Tên khốn này rõ ràng là tham luyến sắc đẹp, thế nhưng lại khiến nữ nhân cảm nhận được chân tình của hắn. Thảo nào bên cạnh hắn lại có nhiều hồng nhan tri kỷ ưu tú đến vậy.

Trong khoảnh khắc nàng thất thần, Tống Thanh Thư đã tiến thêm một bước. Lòng Hoàng Dung rung động, vô thức muốn quát mắng đối phương, thế nhưng nàng chợt nghĩ: *Có vẻ cũng chẳng sao, dù gì vẫn còn cách lớp y phục cơ mà?* Huống chi, nàng cũng có chút hưởng thụ cái tư vị này.

Ý nghĩ này vừa dâng lên, Hoàng Dung lập tức tỉnh táo lại: *Không được, ta không thể tiếp tục làm chuyện có lỗi với Tĩnh ca ca!*

Nàng phút chốc đứng bật dậy, đang định dùng lời lẽ chính nghĩa quở trách đối phương, thế nhưng miệng vừa mở ra, cỗ kiệu bỗng nhiên dừng lại đột ngột. Nàng đứng không vững, liền ngã nhào về phía trước.

"Thôi rồi!" Hoàng Dung sắc mặt trắng bệch. Vừa nghĩ đến việc ngã xuống đất rất có thể dẫn đến sinh non, bản năng làm mẹ khiến nàng vô thức ngả về phía sau. May mắn nhờ nội công thâm hậu, nàng đã vượt qua được quán tính trong khoảnh khắc đó.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng tương đối thảm trọng, bởi vì nàng gần như dùng hết sức lực toàn thân để lùi về sau, khiến cả người hoàn toàn mất trọng tâm, đặt mông lần nữa ngồi vào trong lòng Tống Thanh Thư. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều cứng đờ.

Tống Thanh Thư lộ ra vẻ mặt cổ quái: "Lần này là nàng chủ động ngồi vào lòng ta đấy nhé, không trách ta được đâu."

Cả khuôn mặt Hoàng Dung trong nháy mắt đỏ bừng như sắp rỉ máu. Nàng muốn mở miệng mắng chửi người nhưng lúc này lại không thốt nên lời.

"Có làm nàng bị thương không?" Tống Thanh Thư đặt tay lên vai nàng, lo lắng hỏi.

"Thương tổn ngươi cái đầu quỷ!" Hoàng Dung giờ phút này thật sự sắp phát điên, hận không thể đưa tay cho hắn một bạt tai, nhưng lúc này lại căn bản không dám dị động, sợ rằng chỉ cần nhúc nhích sẽ dính líu đến tình huống càng lúng túng hơn.

"Thật đúng là khéo léo." Tống Thanh Thư liếc nhìn bờ mông đối phương, thầm nghĩ kiếp trước từng thấy một bài đăng rất hot trên mạng xã hội, thảo luận về những tình tiết ngớ ngẩn xuất hiện trong tiểu thuyết mạng. Trong đó có một bài nhắc đến một bộ truyện, kể về cô thư ký xinh đẹp của công ty mặc váy bó sát (váy OL ôm mông) cầm tài liệu đi sao chép. Nam chính thấy dáng vẻ gợi cảm của nàng liền có phản ứng bản năng. Kết quả, khi nàng đi ngang qua bên cạnh nam chính thì không cẩn thận trượt chân. Nam chính bản năng đỡ nàng, cả hai cùng ngã xuống. Trong chớp mắt đó, cô thư ký xinh đẹp ngồi trên người nam chính, và nam chính thế mà lại tiến vào trong cơ thể thư ký.

Lúc đó Tống Thanh Thư cũng cười nhạo, làm sao tác giả lại nghĩ ra được tình tiết ngớ ngẩn như vậy. Nam chính mặc quần bò, thư ký mặc váy bó, lại còn có quần lót bên trong hai người, bất kể từ góc độ nào ngã xuống cũng không thể nào "đi vào" được. Thế mà vạn vạn không ngờ, năm đó chế giễu người ta ngớ ngẩn, giờ đây chính mình lại trải qua một sự trùng hợp tương tự.

Đương nhiên, Tống Thanh Thư ở phương diện này tự hỏi vẫn không thể sánh bằng nam chính nổ banh trời kia, dù sao còn cách mấy tầng y phục. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết không thể nào có chuyện gì chân chính xảy ra, nhưng điều này đã đủ để Hoàng Dung xấu hổ giận dữ muốn chết rồi.

Hoàng Dung cắn chặt môi, mới không phát ra bất kỳ âm thanh khó xử nào trong cú va chạm hồn xiêu phách lạc vừa rồi. Lúc này nàng đã dần dần bình tĩnh lại, hít sâu một hơi đang định chất vấn hắn, ai ngờ vừa hé miệng thì ngón tay Tống Thanh Thư đã đặt lên môi nàng: "Suỵt, đừng nói chuyện!"

Hoàng Dung vốn giật mình, trong nháy mắt kịp phản ứng. Cỗ kiệu này không thể vô duyên vô cớ dừng gấp như vậy, bên ngoài nhất định đã xảy ra chuyện gì.

"Nghe qua Tống công tử võ công cái thế, uy chấn giang hồ. Tiết mỗ mộ danh đến đây, muốn mở mang kiến thức một chút kiếm pháp thiên hạ vô song của các hạ." Bên ngoài bỗng nhiên truyền tới một thanh âm lạnh lẽo như băng.

Hoàng Dung lộ vẻ khác lạ. Nghe thanh âm, người kia đứng cách cỗ kiệu hơn ba trượng, nhưng cách xa như vậy vẫn có thể cảm nhận được luồng kiếm khí mạnh mẽ khiến người ta lạnh thấu xương, dường như đứng nơi đó không phải một người, mà chính là một thanh lợi kiếm sắc bén vô song.

Nàng không khỏi có chút lo âu nhìn Tống Thanh Thư một cái, nhưng trong mắt hắn không hề có bất kỳ sự căng thẳng hay dị thường nào, chỉ có sự bình tĩnh như hồ nước.

Hoàng Dung không khỏi thầm bội phục. Người này tuy rằng có lúc tham hoa háo sắc một chút, nhưng một khi nghiêm túc lại thật sự có phong thái Tông Sư, khiến người ta có một loại cảm giác an toàn khó tả.

Có điều, trong mắt nàng chợt lóe lên một tia giận dữ, thầm nghĩ: *Tên khốn này mau thả ta ra rồi nói chuyện đi chứ.* Tình cảnh hiện tại khiến nàng có cảm giác nguy cơ như bị địch nhân Binh Lâm Thành Hạ, lúc nào cũng có thể bị phá cửa mà vào.

Hoàng Dung lúc này lại không dám có bất kỳ dị động nào, bởi vì nàng rõ ràng người bên ngoài là cao thủ trong các cao thủ. Vạn nhất bị hắn phát giác được sự tồn tại của mình, thì thật sự không muốn sống nữa. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể tiếp tục chịu đựng sự nung nấu của nỗi thẹn thùng này.

"Thế nào, Tống công tử chẳng lẽ là không dám cùng ta tỷ thí?" Thanh âm lạnh lẽo bên ngoài vang lên lần nữa.

Tống Thanh Thư khẽ cười một tiếng, nhàn nhạt đáp: "Nếu như ai tới tìm ta khiêu chiến ta đều ứng chiến, chẳng phải là bận rộn đến chết sao?"

Nghe được lời hắn nói, những người hầu bên ngoài cỗ kiệu vội vàng đi qua thương lượng, muốn đuổi đi người cản đường kia, chỉ tiếc vừa mở miệng thì đã không còn thanh âm. Tống Thanh Thư nhíu mày, nhưng lại vẫn không có hành động gì, bởi vì đối phương chỉ là chế trụ huyệt đạo của những người hầu kia, cũng không có hạ sát thủ.

"Đã như vậy, vậy ta liền để ngươi nhìn xem ta có hay không tư cách khiêu chiến ngươi." Người kia hiển nhiên cũng hơi mất kiên nhẫn. Vừa dứt lời, một thanh kiếm lạnh lẽo, sáng loáng đã bắn thẳng vào trong kiệu.

Hoàng Dung không khỏi hoa dung thất sắc. Mặc dù mũi kiếm còn chưa kề đến thân thể, nhưng luồng kiếm khí mang theo đã khiến da thịt nàng đau rát, như bị kim châm. Nàng bản năng muốn dùng Đả Cẩu Bổng Pháp Bám Tự Quyết, ý đồ đánh rơi chuôi kiếm này, chỉ tiếc vừa khoát tay lại mò vào khoảng không. Lúc này nàng mới ý thức được gậy đánh chó không có ở bên người. Hơn nữa, cho dù trong tay có gậy đánh chó, nàng cũng không hoàn toàn chắc chắn có thể đẩy ra một kiếm thế như chẻ tre này.

Lúc này nàng chợt nhớ tới còn có Tống Thanh Thư ở đây. Không biết vì sao, ở chung một chỗ với hắn lại đặc biệt có cảm giác an toàn, loại an toàn này thậm chí ngay cả Quách Tĩnh cũng không sánh nổi.

"Chẳng lẽ là bởi vì võ công hắn cao hơn Tĩnh ca ca?" Hoàng Dung có chút thất thần nghĩ. Trong lòng nàng suy nghĩ muôn vàn, nhưng mắt thấy kiếm kia sắp đâm tới, nàng bản năng vùi mặt vào lồng ngực Tống Thanh Thư.

Cách thật lâu cũng không có động tĩnh truyền đến, Hoàng Dung mới chưa hết hồn ngẩng đầu lên, phát hiện chuôi kiếm bắn vụt tới kia dừng lại cách người chừng một thước, không còn cách nào tiến lên thêm chút nào.

Hoàng Dung vẫn luôn biết võ công Tống Thanh Thư rất cao, nhưng chú ý thấy hắn lúc này hai tay không hề động đậy mà vẫn định trụ được thanh lợi kiếm nhanh chóng lao tới kia, nàng vẫn cảm thấy vô cùng chấn động.

Sau khi kinh ngạc, nàng bỗng nhiên ý thức được chính mình đang dán vào lồng ngực hắn, y như dáng vẻ chim non nép vào người. Nàng như bị phỏng, trong nháy mắt ngồi thẳng thân thể.

Tống Thanh Thư lúc này cũng không trêu chọc nàng nữa, mà là nghiêm túc phất tay một cái. Chuôi kiếm kia lấy tốc độ nhanh hơn lúc đến bắn ngược trở ra.

Hoàng Dung chỉ cảm thấy hoa mắt liền không còn thấy bóng dáng thanh kiếm kia nữa, không khỏi thầm suy nghĩ: *Đổi lại là ta, đoán chừng còn chưa kịp phản ứng đã trúng kiếm. Người bên ngoài kia chỉ sợ dữ nhiều lành ít.*

Cách một hồi, bên ngoài một chút thanh âm đều không có truyền đến, Hoàng Dung càng xác minh suy đoán trong lòng.

Bất quá Tống Thanh Thư lúc này cũng không có nửa điểm vui sướng, ngược lại ôm nàng ôn nhu đặt trở lại trên chỗ ngồi, nhỏ giọng nói với nàng: "Nàng chờ ở chỗ này một chút, đừng đi ra." Nói xong liền bước xuống cỗ kiệu.

Trước lúc này, Hoàng Dung có thể nói là một đường cầu nguyện Tống Thanh Thư buông nàng ra, tốt nhất là rời khỏi cỗ kiệu. Nhưng bây giờ tâm nguyện đạt thành, nàng lại phát hiện mình một chút cũng không cao hứng nổi.

"Chẳng lẽ ta là sợ hắn gặp phải nguy hiểm gì sao?" Vừa mới xuống kiệu lúc ấy công phu, Hoàng Dung thông qua khe hở màn cửa nhìn thấy cách đó vài trượng đứng một tên kiếm khách, hiển nhiên không giống như nàng dự tính, không hề bị Tống Thanh Thư phản kích giết chết.

Lại nói Tống Thanh Thư xuống kiệu sau đó, nhìn người đàn ông cách đó không xa. Chỉ thấy hắn ước chừng 40 đến 50 tuổi, hai bên tóc mai hơi xen lẫn vài sợi tóc bạc, phong độ ưu nhã mà thong dong. Vẻn vẹn theo bề ngoài nhìn hắn, trừ thần sắc hơi lạnh lùng ra, hắn càng giống là một ẩn sĩ không cầu danh lợi, hoặc là một danh nhân đã chán ghét hồng trần, ẩn lui nơi ở. Bất quá, trong mắt Tống Thanh Thư, hắn lại dường như một thanh Tuyệt Thế Thần Kiếm đứng sừng sững, tản ra luồng kiếm khí mạnh mẽ thấu xương, lạnh lẽo, lộ ra vẻ sắc bén khiến người bất an.

"Cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất sao?" Tống Thanh Thư tự lẩm bẩm. Những năm gần đây hắn gặp qua không ít cao thủ sử dụng kiếm, nhưng người trước mắt này cho hắn cảm giác rất giống Kiếm Thánh Hoa Sơn Phong Thanh Dương năm xưa, mà lại so Phong Thanh Dương càng thêm phong mang tất lộ.

Khi Tống Thanh Thư dò xét người kia, người kia cũng đang đánh giá hắn. Nhìn thấy hắn tùy ý đứng ở nơi đó dường như đã cùng thiên địa hòa làm một thể, cũng không nhịn được có chút giật mình: "Khó trách Tống công tử trong vài năm ngắn ngủi đã làm đến thiên hạ ai ai cũng biết. Hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền." Sau đó như có điều suy nghĩ nhìn phía sau hắn cỗ kiệu một cái, tiếp tục nói: "Phong lưu danh tiếng cũng như lời đồn."

Hoàng Dung đang thông qua khe hở màn cửa vụng trộm quan sát, nghe vậy không khỏi đại xấu hổ, trong nháy mắt rụt về, cả người lo được lo mất: "Hắn sẽ không nhận ra ta đi?"

Tống Thanh Thư nhíu mày. Với tu vi của người này, phát giác được sự tồn tại của Hoàng Dung cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Điều ngoài ý muốn là hắn căn bản không có bất kỳ tin tức gì về người này: "Các hạ rốt cuộc là ai, với tu vi của các hạ, tuyệt sẽ không phải là kẻ vô danh tiểu tốt."

Người kia lắc đầu: "Ta cũng không phải người trong giang hồ, nói ngươi cũng chưa chắc nghe qua."

"Ngươi không nói lại làm sao biết ta nghe chưa từng nghe qua đâu?" Tống Thanh Thư cười cười, "Ngươi tự xưng không phải người trong giang hồ, nhưng nhìn cái sát khí nồng đậm như thực chất trên người ngươi, chỉ sợ chỉ có người trong quân đội mới có thể bồi dưỡng ra được."

Trong mắt người kia lộ ra vẻ khác lạ: "Không tệ, ta xác thực đến từ trong quân. Ta tên là Tiết Y Nhân."

"Người xưng 'Huyết Y Nhân' Tiết Y Nhân?" Tống Thanh Thư suýt chút nữa rớt quai hàm, sao nhân vật của Cổ Long lại loạn nhập vào đây?

Vẻ kinh ngạc trong mắt Tiết Y Nhân càng đậm: "Không sai, 20 năm trước ta quả thực có ngoại hiệu này, nhưng chỉ giới hạn trong số đồng liêu quân đội biết thôi, làm sao ngươi lại rõ ràng đến vậy?"

Năm đó Kim quốc xuôi Nam, Nam Tống cùng Kim quốc bùng nổ mấy lần đại chiến. Tiểu Bộ Đội của Tiết Y Nhân bị 3000 quân Kim vây quanh. Tất cả mọi người coi là hẳn phải chết, kết quả Tiết Y Nhân một người một kiếm, mang theo đồng liêu cứ thế mà giết ra một đường máu. Quân Kim xưa nay không ai bì nổi bị giết đến sợ hãi. Trận chiến kia có thể nói là thây ngang khắp đồng, Nhật Nguyệt vô quang. Sau cùng viện quân đuổi tới, chỉ thấy Tiết Y Nhân ngạo nghễ đứng tại núi thây biển máu, toàn thân y phục bị máu thấm ướt, bởi vậy mọi người xưng hắn là Huyết Y Nhân.

(Sở dĩ xuất hiện Tiết Y Nhân, chủ yếu là bây giờ triều đình Nam Tống bên này có Cổ, Sử, Vương, Tiết tứ đại gia tộc. Nội dung cốt truyện cần Tiết gia có một cái đỉnh phong cao thủ, dứt khoát liền đem tên Tiết Y Nhân lấy ra dùng, thiết lập phía trên là ca ca của Tiết Bảo Sai.)

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!