Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 1429: CHƯƠNG 1425: ĐẢ THẢO KINH XÀ

"Thật sao?" Nghe được có cơ hội cùng mẫu thân gặp lại, A Kha nhất thời vừa mừng vừa sợ.

Tống Thanh Thư cười gật đầu: "Không phải vậy ta cố ý tiến cung thông báo ngươi là đùa giỡn sao?"

Vượt qua sự kích động ban đầu, A Kha rốt cục có chút tỉnh táo lại: "Ngươi dẫn nương ta tiến cung, đến lúc đó sẽ có nguy hiểm không? Dung mạo nàng xuất chúng như thế, vạn nhất nàng bị người nhận ra thì làm sao?"

Tống Thanh Thư giải thích: "Yên tâm đi, trước khi tiến cung ta sẽ cho nàng cải trang một chút, cam đoan không ai nhận ra nàng."

"Tống đại ca, ngươi lợi hại quá trời!" A Kha rốt cục chuyển buồn thành vui, nhảy cẫng lên ôm chặt lấy hắn, nhón chân hôn một cái lên má hắn. Hôn xong, nàng bỗng nhiên ý thức được điều gì, vội vàng ném lại một câu: "Ta về trước đây!" Sau đó liền đỏ mặt chạy đi.

Tống Thanh Thư sờ sờ chỗ vừa bị nàng hôn trên mặt, trong lúc nhất thời hơi ngẩn người. Xem ra A Kha đã bị cuộc sống tù túng trong hoàng cung làm cho trở nên bạo dạn quá mức, nếu không một tiểu cô nương như nàng sẽ không lớn mật và chủ động như vậy.

Nghĩ đến mối quan hệ của mình với Trần Viên Viên, Tống Thanh Thư không khỏi trong lòng rung động. Hắn xưa nay không tự xưng là Liễu Hạ Huệ, thân là nam nhân không phải là chưa từng nghĩ đến những ý nghĩ táo bạo, kích thích kia, nhưng hắn dù sao không phải cầm thú, lý trí cuối cùng vẫn khiến hắn ngầm đè nén những tâm tư ám muội, mê hoặc lòng người ấy.

"Cũng không biết tương lai sẽ giải thích với A Kha thế nào." Nghĩ đến A Kha sớm muộn cũng có ngày biết được mối quan hệ giữa mình và Trần Viên Viên, Tống Thanh Thư liền nhức đầu không thôi.

Đang sững sờ giữa chừng, bỗng nhiên trong lòng khẽ rùng mình, Tống Thanh Thư đột ngột quay đầu lại, cách đó không xa trên hòn non bộ trống rỗng xuất hiện một bóng người áo choàng đen.

"Tại sao lại là ngươi?" Tống Thanh Thư lộ vẻ phiền muộn, quả nhiên là oan gia ngõ hẹp, vì sao mỗi lần đều đụng phải tên sát tinh này. Người trước mắt này dĩ nhiên chính là Hoàng Thường thâm sâu khó lường, đang tiềm tàng trong hoàng cung Nam Tống.

"Câu này nên là ta hỏi ngươi mới đúng." Giọng nói hư vô mờ mịt của Hoàng Thường truyền ra từ trong áo choàng: "Ngươi một cái vương gia, năm thì mười họa lại chạy đến tẩm cung của hậu phi bên này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Tống Thanh Thư cũng là một kẻ lưu manh, cười hì hì đáp: "Vừa mới Diện Thánh xong, lúc ra ngoài không cẩn thận lạc đường, đi lạc đến đây. Ai nha, ai bảo hoàng cung xây lớn như vậy cơ chứ."

Hoàng Thường liếc nhìn cung nữ bị hắn đánh ngất xỉu nằm một bên, cười lạnh liên tục: "Lạc đường?" Rõ ràng không hề tin lời hắn nói dối.

Bất quá hiển nhiên hắn cũng không có hứng thú dây dưa thêm ở chuyện này, hừ một tiếng liền chuyển đề tài: "Hoàng Dung có phải đang ở chỗ ngươi không?"

Tống Thanh Thư trong lòng giật mình, trên mặt lại là một bộ dáng đầy nghi hoặc: "Hoàng Dung không phải đã sớm mất tích rồi sao?"

Hoàng Thường lạnh lùng hừ một tiếng: "Không cần giả ngây giả dại với ta, muốn từ trong hoàng cung phòng bị sâm nghiêm mà thần không biết quỷ không hay cứu nàng ra ngoài, nhìn khắp thiên hạ, cũng chỉ có các hạ mới có bản lĩnh này."

Tống Thanh Thư cười ha ha một tiếng: "Đa tạ tiền bối tán thưởng, bất quá nghe khẩu khí của tiền bối, nguyên lai Hoàng Dung là bị các ngươi bắt đến trong hoàng cung sao? Khó trách chúng ta lật khắp toàn bộ Lâm An Thành cũng không tìm thấy."

Hoàng Thường yên tĩnh nhìn hắn, thẳng đến khi nụ cười trên mặt hắn biến mất mới nói: "Tiểu tử, ngươi cứ tiếp tục đùa giỡn như vậy, sớm muộn gì cũng rước họa vào thân."

Tống Thanh Thư lạnh nhạt nói: "Chuyện này không cần tiền bối phải bận tâm, nếu không còn chuyện gì, vậy ta xin cáo từ trước." Nói xong liền quay người rời đi, thân hình Hoàng Thường khẽ lay động, cuối cùng vẫn từ bỏ ra tay.

Tống Thanh Thư với vẻ mặt ngưng trọng trở lại Tề Vương phủ, vừa về đến nhà liền gọi Hoàng Dung và Nhậm Doanh Doanh vào mật thất, kể lại chuyện vừa xảy ra cho hai người.

"Cái gì, trong hoàng cung đã hoài nghi Hoàng tỷ tỷ đang ở chỗ ngươi sao?" Nhậm Doanh Doanh giật mình hỏi. Trải qua mấy ngày nay ở chung, lại thêm Hoàng Dung không hề giấu giếm chỉ điểm nàng những tin tức liên quan đến Cái Bang, tình cảm hai nữ tự nhiên ngày càng hòa thuận, sớm đã kết nghĩa tỷ muội.

Tống Thanh Thư gật đầu: "Xem ra chúng ta phải nhanh chóng khởi hành, ngày mai đi hoàng cung bái phỏng công chúa, ta sẽ mang Quách phu nhân rời khỏi Lâm An Thành."

"Nhanh như vậy sao." Cứ việc đã sớm biết sẽ phải chia biệt người yêu, Nhậm Doanh Doanh vẫn không khỏi lộ rõ vẻ thất vọng. Đêm qua vừa mới cùng hắn có tình nghĩa vợ chồng, đang lúc mặn nồng, tự nhiên tràn ngập không muốn rời xa.

Hoàng Dung thì lộ vẻ áy náy: "Đều là ta không tốt." Nhìn thấy biểu cảm của Nhậm Doanh Doanh, làm sao nàng có thể không thấu hiểu cảm giác của một người vợ mới cưới phải chia xa trượng phu.

Nhậm Doanh Doanh miễn cưỡng cười cười: "Thanh Thư vốn dĩ cũng muốn rời đi, không trách Hoàng tỷ tỷ được." Hai nữ ngược lại còn an ủi lẫn nhau.

Tống Thanh Thư lúc này mới nói tiếp: "Bởi vì đã hứa sẽ để Viên Viên tỷ mẫu nữ gặp nhau, cho nên ta hiện tại muốn đi đón nàng về cải trang một chút, ngày mai mượn cơ hội gặp công chúa để đưa nàng vào cung."

"Làm như vậy có quá mạo hiểm không?" Hoàng Dung có chút lo âu hỏi.

Tống Thanh Thư lắc đầu: "Yên tâm đi, ta có lòng tin không để người khác nhận ra nàng, lúc trước không phải cũng một dạng đưa ngươi ra cung sao."

Nghe hắn nói như vậy, Hoàng Dung lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm. Đến mức Nhậm Doanh Doanh, tối hôm qua khi hai người dính lấy nhau, nàng sớm đã biết bí mật dịch dung của đối phương, tự nhiên càng không lo lắng.

"So với chuyện này, ta hiện tại lo lắng hơn là an toàn của phu nhân," Tống Thanh Thư nhìn Hoàng Dung nói, "Bởi vì ta muốn đi đón Trần Viên Viên, lo lắng trong lúc ta rời đi, hoàng cung bên kia sẽ phái người đến cướp ngươi trở về."

Nhậm Doanh Doanh cau mày nói: "Cũng không đến mức đó, Tề Vương phủ bây giờ cũng được coi là canh phòng nghiêm ngặt, Hoàng Đế lại không thể trắng trợn phái quân đội tới, đề phòng mấy cao thủ đại nội không khó lắm."

Tống Thanh Thư cười khổ nói: "Nếu như là Hoàng Thường tự mình xuất thủ thì sao."

Nhậm Doanh Doanh và Hoàng Dung nhao nhao im lặng, các nàng đều nghe nói qua đại danh của Hoàng Thường, đặc biệt là Hoàng Dung, nàng và Quách Tĩnh tu luyện 《 Cửu Âm Chân Kinh 》 cũng là do Hoàng Thường viết. Quyển sách này năm đó khiến Trung Nguyên Ngũ Tuyệt tranh giành đến chết đi sống lại, có thể thấy được bản thân hắn thâm sâu khó lường đến mức nào.

"Cho nên ta dự định mang phu nhân theo bên người, như vậy khắp thiên hạ không có người nào có thể từ bên cạnh ta cướp ngươi đi." Tống Thanh Thư vân đạm phong khinh đứng ở đó, cả người lại tản mát ra một cỗ khí thế bễ nghễ.

Trong ánh mắt Nhậm Doanh Doanh tràn đầy nhu tình, Hoàng Dung lại nghe đến hơi đỏ mặt, cảm giác mình giống như nữ nhân của hắn, vội vàng nói: "Thanh Thư, ngươi có nghĩ tới không, Hoàng Thường cố ý xuất hiện, có phải là để đả thảo kinh xà, khiến ngươi bối rối mà phạm sai lầm?"

Tống Thanh Thư sững sờ, không khỏi bội phục nói: "Phu nhân quả nhiên không hổ là Nữ Trung Gia Cát, suy nghĩ chu đáo đến thế, thật có khả năng như ngươi nói."

Sau đó Tống Thanh Thư lại tiếp lời: "Thế nhưng là để một mình ngươi ở lại, ta thực sự có chút không yên lòng."

Gặp hắn lâm vào cục diện lưỡng nan, Nhậm Doanh Doanh vừa cười vừa nói: "Chuyện này có đáng gì đâu, ta cùng Hoàng tỷ tỷ cùng đi với ngươi tìm Viên Viên tỷ là được." Nàng đưa ra cùng đi không phải vì ghen tuông, dù sao nàng còn căn bản không biết mối quan hệ giữa Tống Thanh Thư và Hoàng Dung, chỉ là lo lắng để một người phụ nữ đã có chồng lại đơn độc ra ngoài cùng nam nhân của mình, nàng sẽ cảm thấy ngại ngùng, cho nên mới đưa ra từ mình ra mặt.

"Cái này..." Hoàng Dung dù sao nàng cũng lo lắng lại rơi vào tay kẻ địch, hai lần tao ngộ trước đó, giờ nhớ lại vẫn còn kinh hồn bạt vía. Vốn dĩ nàng lo lắng khi ở cùng Tống Thanh Thư, lại phải đối mặt với móng vuốt Lộc Sơn của đối phương, nhưng bây giờ Nhậm Doanh Doanh đi theo thì không cần phải lo lắng vấn đề này.

"Vậy cứ quyết định như vậy đi, chúng ta cùng đi đón Viên Viên tỷ." Tống Thanh Thư và Nhậm Doanh Doanh đang lúc mặn nồng, thật sự có chút không nỡ chia xa nàng, chỉ có thể tranh thủ ở bên nàng nhiều hơn trước khi rời đi.

Tống Thanh Thư rất nhanh phân phó hạ nhân tìm đến một chiếc xe ngựa, ba người lên xe sau đó lại phát hiện việc ngồi thế nào lại trở thành một vấn đề. Tống Thanh Thư đương nhiên ước gì mình được ngồi giữa, tay trái ôm nàng này, tay phải ôm nàng kia, nhưng cũng chỉ có thể tưởng tượng, e rằng cả hai nàng đều sẽ không đồng ý.

Đối với Hoàng Dung mà nói, chỉ cần không ngồi sát Tống Thanh Thư là nàng có thể bình tĩnh trở lại. Nhậm Doanh Doanh lại hoàn toàn ngược lại, đang chìm đắm trong bể tình, nàng ước gì được ở bên người yêu mọi lúc mọi nơi.

Rất nhanh vị trí liền được xác định, Tống Thanh Thư ngồi bên trái nhất, Nhậm Doanh Doanh ngồi giữa, Hoàng Dung ngồi bên phải. Xe ngựa tuy không nhỏ, nhưng ba người ngồi vẫn có vẻ hơi chen chúc.

Sau khi ổn định chỗ ngồi, Tống Thanh Thư liền lén lút nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nhậm Doanh Doanh. Nhậm Doanh Doanh hơi đỏ mặt, vô thức muốn rụt tay về, có điều hắn nào sẽ buông tay, sau vài lần thử rụt tay, Nhậm Doanh Doanh cũng đành bỏ cuộc.

Để che giấu sự ngượng ngùng trong lòng, Nhậm Doanh Doanh vội vàng quay đầu sang nói chuyện với Hoàng Dung. Vừa hay Hoàng Dung cũng có chút thất thần, hai nữ cứ thế trò chuyện.

Nhìn vành tai trong suốt, sáng lấp lánh của nữ tử bên cạnh, trên chiếc cổ thon dài trắng nõn hiện lên một vệt hồng nhạt, Tống Thanh Thư nhất thời cảm thấy ấm áp vô cùng trong lòng.

Trong không khí tràn ngập hai loại hương thơm khác biệt, một loại thanh nhã như u lan, một loại hương thơm như hoa hồng. Hai loại hương thơm hòa quyện vào nhau, lại bất ngờ hài hòa đến lạ thường. Tống Thanh Thư ngược lại ước gì con đường này có thể vĩnh viễn đừng có ngừng.

Thế nhưng, đời người nào có thể vẹn toàn như ý muốn? Xe ngựa vừa chạy không bao lâu liền đột nhiên dừng lại, nhạy cảm nhận ra bên ngoài có người chặn đường, Nhậm Doanh Doanh và Hoàng Dung không hẹn mà cùng quay đầu, vẻ mặt lo âu nhìn về phía Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư vỗ vỗ tay nhỏ của Nhậm Doanh Doanh ra hiệu nàng an tâm, mình thì cẩn thận từng li từng tí vén rèm xe một góc đi ra ngoài.

"Tại sao lại là ngươi?" Nhìn bóng hình xinh đẹp trong bộ y phục vàng rực trước mắt, Tống Thanh Thư không khỏi khẽ giật mình.

"Vì sao không thể là ta." Nữ tử áo vàng khẽ hừ một tiếng đầy bất mãn.

Gặp nàng vẻ mặt sương lạnh, Tống Thanh Thư không biết mình đã chọc giận nàng từ lúc nào, đành phải cười khổ nói: "Không biết cô nương chặn xe ngựa của ta vì chuyện gì?"

"Không có chuyện thì không thể tìm ngươi sao?" Không phải nàng không buồn giận, lần đó trong hoàng cung Tống Thanh Thư làm phép cầu mưa, nàng quá đỗi chấn kinh, muốn đuổi theo hỏi hắn làm cách nào, kết quả quỷ thần xui khiến lại hôn hắn một cái.

Sự kiện này khiến nàng vừa thẹn thùng vừa hối hận. Với tính cách của nàng, dù là bất cứ lúc nào cũng khó có thể làm ra chuyện xúc động và táo bạo như vậy, có thể cảnh tượng đêm đó thực sự quá đỗi chấn động, khiến nàng đầu óc nóng bừng mà hành động bốc đồng.

Sự kiện kia vốn dĩ đã khiến nàng đủ xấu hổ, thế nhưng sau đêm đó Tống Thanh Thư thế mà vẫn luôn chẳng hề quan tâm đến nàng, dường như cái gì cũng chưa từng xảy ra, điều này càng thêm khiến nàng phiền muộn.

"Đương nhiên có thể." Tống Thanh Thư cười xấu hổ.

Nữ tử áo vàng mới lên tiếng: "Vừa nghe sư phụ nhắc đến việc ngươi sắp rời khỏi Lâm An, ngươi nhưng xưa nay chưa từng nói với ta việc này, ta đành phải tự mình đến cáo biệt ngươi, ai bảo chúng ta là... bằng hữu cơ chứ." Nói đến hai chữ "bằng hữu", nàng nhịn không được khẽ cười một tiếng đầy tự giễu.

Trong lòng Tống Thanh Thư khẽ rùng mình, chuyện hắn lo lắng quả nhiên đã xảy ra. Xem ra nữ tử áo vàng là do Hoàng Thường cố ý phái tới thăm dò, hắn vô thức nhìn quanh, định tìm xem Hoàng Thường đang ẩn nấp ở đâu, chỉ tiếc khắp nơi đều là các cửa hàng, hoàn toàn không phát hiện ra tung tích của hắn.

"Ngươi ra ngoài mà lại ngồi xe ngựa, vừa hay ta cũng có vài lời muốn nói với ngươi, chúng ta đi cùng nhau đi." Nữ tử áo vàng với vẻ mặt đầy tâm sự, liền trực tiếp bước về phía xe ngựa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!