Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 1464: CHƯƠNG 1460: NHƯ NƯỚC VỚI LỬA

Nghe hắn nói vậy, Lục Vô Song toàn thân run lên, trong lòng vừa sợ hãi lại vừa có chút mong chờ.

Tống Thanh Thư ôm Lục Vô Song từ phía sau, ép nàng vào thành thùng tắm, khẽ phả hơi nóng vào tai nàng: "Thời gian qua có nhớ ta không?"

"Có..." Cảm nhận được hơi thở nam tính nóng rực sau lưng, giọng Lục Vô Song cũng run lên, nàng thật sự không hiểu mình bị làm sao nữa, cảm giác như lần trước đã mơ mơ màng màng trao thân cho gã đàn ông này.

"Thật ra ta rất tò mò, lần trước tại sao nàng lại làm vậy, là vì thích ta sao?" Ngón tay Tống Thanh Thư chạm vào làn da non mịn của nàng, vừa chậm rãi hỏi.

"Ta..." Lục Vô Song hé miệng, nhưng chữ ‘thích’ kia làm sao cũng không nói ra lời. Trong mắt nàng lóe lên vẻ mờ mịt, mình thích gã đàn ông này sao?

Nghĩ đến đây, trong đầu nàng bỗng hiện ra bóng dáng Dương Quá, bất giác thất thần lẩm bẩm: “Chàng ngốc…”

"Nàng thích Dương huynh đệ hơn sao?" Tống Thanh Thư nhướng mày, vẻ mặt đầy ẩn ý.

"Không, không phải, chỉ là..." Lục Vô Song hoảng hốt giải thích. Dù sao ở thời đại này, thân phận nữ nhân vô cùng yếu thế, dưới sự áp bức của lễ giáo, rất nhiều thứ đã ăn sâu vào xương tủy, bây giờ nàng đã là người của Tống Thanh Thư, lúc này lại nhớ đến người đàn ông khác, ở thời đại này chính là một sự tồn tại đáng bị phỉ nhổ.

Tiếc là nàng hé miệng mà không biết giải thích thế nào, trong mắt dần ngấn lệ, nếu không phải biết rõ giữa mình và Dương Quá không có bất kỳ khả năng nào, có lẽ ban đầu ở con suối nhỏ ngoài thành mình đã không làm như vậy.

"‘Nhất kiến Dương Quá lầm cả đời’, quả nhiên danh bất hư truyền," thấy dáng vẻ căng thẳng của Lục Vô Song, Tống Thanh Thư cười nói, "Vô Song nàng cũng đừng căng thẳng, ta từng gặp mấy nữ tử đều ái mộ hắn, nàng không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải người cuối cùng."

Hắn thầm nghĩ, nếu Lục Vô Song biết vị hôn thê của Dương Quá cũng bị mình thu lên giường rồi thì không biết sẽ có phản ứng gì đây.

Nghĩ đến Bồ Sát Thu Thảo, Tống Thanh Thư vẫn có mấy phần áy náy, dù sao đó cũng không phải điều hắn muốn, chỉ trách Đại Tề Từ đã ngáng đường. Nhưng dù hắn không cố ý, việc làm tổn thương nàng là sự thật, cũng không biết lần trước Di Hồn Đại Pháp có khiến nàng quên hẳn chuyện đó không, lần này về Kim quốc phải đền bù cho những áy náy trong lòng mới được.

Trong lúc hắn thất thần, Lục Vô Song khẽ cất lời: "Tống... Tống đại ca, từ lần trước sau khi huynh giúp ta hạ nhiệt, mỗi ngày trong đầu ta đều hiện ra bóng hình huynh, đặc biệt là ban đêm còn mơ thấy huynh, đến nỗi sau này ở con suối nhỏ, ta cũng không biết mình bị làm sao nữa..."

Tống Thanh Thư chợt hiểu ra, thời đại này bảo thủ như vậy, lúc mình giúp Lục Vô Song hạ nhiệt vật lý, da thịt tiếp xúc thân mật đến vậy, một thiếu nữ bình thường sao có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, từ đó trong lòng đã có bóng hình của mình.

"Không biết chỗ Hoàng Dung có hiệu quả tương tự không nhỉ?" Nghĩ đến số lần mình và Hoàng Dung da thịt tiếp xúc còn nhiều hơn với Lục Vô Song, Tống Thanh Thư không khỏi có chút kích động.

Nhưng hắn lại nghĩ, Hoàng Dung không phải là thiếu nữ chưa trải sự đời, tâm lý chắc chắn mạnh hơn Lục Vô Song rất nhiều, huống chi nàng thông minh như vậy, đương nhiên rất dễ dàng dùng tuệ kiếm chém đứt tơ tình.

Thầm thở dài một hơi, Tống Thanh Thư vuốt ve mái tóc mềm mại của Lục Vô Song: "Nói thật, lần trước ở con suối nhỏ ta cũng bị nàng dọa hết hồn."

Lục Vô Song hơi đỏ mặt, có chút oán trách quay đầu liếc hắn một cái: "Tống đại ca huynh không phải người tốt, lúc đó ta chỉ là nhất thời xúc động, kết quả huynh lại không hề từ chối chút nào, không cho ta cơ hội hối hận..."

Tống Thanh Thư cười phá lên: "Trong tình huống đó, mỹ nhân ôm ấp yêu thương, từ chối nữa thì không phải đàn ông."

Lục Vô Song chu môi, có chút bất mãn nói: "Vậy có phải đổi lại là thiếu nữ khác, huynh cũng sẽ không từ chối?"

Tống Thanh Thư vẻ mặt nghiêm túc, đứng đắn đáp: "Dĩ nhiên không phải!" Nhưng ngay sau đó hắn lại cười rộ lên: "Ít nhất cũng phải cỡ biểu tỷ của nàng."

"Huynh dám có ý đồ với biểu tỷ ta!" Lục Vô Song tức đến phát điên, há miệng hung hăng cắn hắn mấy cái.

Hai người đùa giỡn một hồi, Lục Vô Song bỗng oán thán: "Tống đại ca, ta cảm thấy huynh chỉ hứng thú với thân thể của ta, chứ không thật sự thích ta."

Tống Thanh Thư vươn tay nâng cằm nàng lên: "Nàng thì không phải sao?"

Lục Vô Song vô thức muốn phản bác, nhưng hé miệng lại không biết nói gì, bây giờ nghĩ lại lần kết hợp ở con suối nhỏ, e rằng sự hấp dẫn từ bản năng thân thể chiếm phần nhiều hơn, nhưng sau đó ngày nào cũng nhớ mong thì tính là gì?

Nghĩ đến đây, nàng không khỏi có chút tủi thân, đôi mắt dần ngấn lệ, rồi bất giác tuôn rơi.

"Cô bé ngốc, nàng cũng không nghĩ xem ta bây giờ được phong làm Tề Vương, đám vương công quý tộc ở Lâm An biếu không biết bao nhiêu mỹ nữ cho ta, nhưng ta có nhìn họ lấy một lần không? Nếu không thích, sao có thể làm ra chuyện như vậy với nàng." Tống Thanh Thư vừa lau nước mắt trên má nàng, vừa an ủi.

"Thật sao?" Lục Vô Song chớp mắt, có chút vui mừng hỏi.

"Đương nhiên là thật," Tống Thanh Thư cười nói, "Nhưng nàng nói cũng có lý, giữa chúng ta tuy có hảo cảm với nhau, nhưng vẫn chưa đến mức là tình yêu khắc cốt ghi tâm. Có điều ta có một phương pháp nhanh chóng có thể thúc đẩy tình yêu giữa hai chúng ta."

"Biện pháp gì?" Lục Vô Song hỏi dồn.

"Nàng có biết cái gì gọi là ái ân không?" Nụ cười của Tống Thanh Thư trở nên có chút trêu tức.

"Ghét thật..." Lục Vô Song tuy là tiểu cô nương, nhưng ở trong đại gia tộc mưa dầm thấm lâu, cũng biết một vài chuyện.

"Có câu nói rất hay, tình yêu không phải để nói, mà là để làm," Tống Thanh Thư nhẹ nhàng nâng hông nàng lên, áp sát vào, "Vậy hãy để chúng ta cùng nhau tạo ra tình yêu đi."

Lục Vô Song giật mình, toàn thân da thịt đỏ ửng lên trông thấy, vươn tay định nhét chiếc khăn lụa vào miệng.

Ai ngờ Tống Thanh Thư lại giật lấy: "Đừng dùng cái này, ta thích ngắm dáng vẻ cắn răng chịu đựng của nàng." So với phong tình vũ mị của thiếu phụ đã thành thục, cảm giác ngây ngô khi thiếu nữ cắn răng chịu đựng cũng khiến người ta rung động không thôi.

"Nếu bị người khác nghe thấy thì chết mất." Âm thanh phát ra từ cổ họng Lục Vô Song lúc này xen lẫn từng tia ngọt ngào.

"Yên tâm đi, nếu có người đến gần, ta sẽ báo trước," Tống Thanh Thư ghé sát vào, hôn lên vành tai nàng, "Dĩ nhiên, nàng cũng đừng phát ra tiếng quá lớn, nếu không truyền đi cả Lục phủ đều nghe thấy thì ta cũng chịu thua."

"Tên xấu xa..." Lục Vô Song khẽ hừ một tiếng nũng nịu, xấu hổ nhắm mắt lại.

...

Không biết qua bao lâu, Tống Thanh Thư bế Lục Vô Song toàn thân mềm nhũn như sắp tan chảy từ trong thùng tắm ra, lấy y phục bên cạnh trói cổ tay nàng vào thành giường, rồi lại dùng khăn lụa che mắt nàng lại.

"Tống đại ca, huynh làm gì vậy?" Hành động bị khống chế, trước mắt lại không thấy gì, Lục Vô Song không khỏi có chút hoảng hốt.

Tống Thanh Thư ghé vào tai nàng thì thầm, Lục Vô Song nghe xong tim đập loạn xạ, lẩm bẩm: "Tống đại ca, huynh xấu quá..."

...

Ngày hôm sau, gần trưa Lục Vô Song mới từ từ tỉnh lại. Vì tối qua bị giày vò nên nàng đã dặn dò đám nha hoàn bà tử đừng đến làm phiền, để nàng ngủ thêm một lát, cho nên đến giờ vẫn chưa có ai vào. Nếu không, thấy bộ dạng của nàng lúc này, có lẽ cả Lục phủ sẽ náo loạn trời đất.

Kéo chiếc khăn lụa che mắt xuống, phát hiện người đàn ông bên cạnh đã đi từ lúc nào, nàng không khỏi khẽ thở dài.

Nàng nhớ mang máng lúc rạng sáng Tống Thanh Thư đã từ biệt bên tai nàng, tiếc là lúc đó thân thể quá mệt mỏi, nàng chỉ có thể đáp lại theo bản năng hai tiếng rồi lại chìm vào mộng đẹp.

"Thật là, đi gì mà vội thế không biết." Lục Vô Song bĩu môi, có chút bất mãn hừ một tiếng.

Nhưng khi nhìn thấy ga giường lộn xộn và chiếc khăn lụa buộc trên tay, gò má nàng không khỏi đỏ ửng. Tối qua tay bị trói, mắt bị bịt, thân thể nàng trở nên nhạy cảm hơn thường ngày không biết bao nhiêu lần, mỗi một động tác của đối phương đều có thể khiến linh hồn nàng run rẩy.

Đưa tay sờ lên gò má nóng rực, Lục Vô Song nhất thời có chút ngây ngẩn, cảm nhận được tình yêu trong lòng càng thêm nồng đậm, trong mắt nàng lộ ra vẻ kinh ngạc: "Tống đại ca quả thật không lừa ta..."

Lại nói, Tống Thanh Thư vội vã trở về phương Bắc, lại thêm tối qua biết Lục Vô Song hôm nay phải lên đường đi hội ngộ với Trình Anh, nên sáng sớm đã từ biệt nàng.

Tà hỏa tích tụ từ chỗ Hoàng Dung dạo trước đã được giải tỏa triệt để, lúc này hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái. Đặc biệt Lục Vô Song vốn là thân nữ tử, thuần âm chi khí cực kỳ nồng đậm, khiến công lực của hắn cũng tinh thuần hơn không ít.

"Xem ra những nữ chính có tên có tuổi trong truyện Kim Dung đều là tinh hoa của đất trời hội tụ, người nào cũng có phẩm chất cao như vậy." Tống Thanh Thư thầm tán thưởng, e rằng những tiền bối Mật Tông tu luyện Hoan Hỉ Thiền Pháp trước kia không có vận may như mình, nên mới động một chút là tẩu hỏa nhập ma.

Nghĩ đến dáng vẻ mềm mại đáng yêu rung động lòng người của Lục Vô Song tối qua, Tống Thanh Thư không khỏi nảy sinh lòng thương tiếc, thầm nghĩ phải tìm cơ hội cho nàng một danh phận, không thể học theo Đoàn Chính Thuần làm chuyện bội tình bạc nghĩa.

Tống Thanh Thư một đường đi về phía Bắc, vì biết tin tức của Mộ Dung Cảnh Nhạc nên hắn không về thẳng Kim quốc mà đến Dương Châu tìm Triệu Mẫn trước.

Mấy ngày sau, hắn cuối cùng cũng đến Dương Châu. Nhìn Dương Châu đã khôi phục vẻ phồn hoa ngày trước, hoàn toàn không có dáng vẻ vừa trải qua chiến loạn, hắn không khỏi thầm tán thưởng tài cán của Chu Chỉ Nhược. Tuy không có kinh nghiệm gì nhưng nàng vẫn có thể cai quản nơi này đâu ra đấy, chỉ không biết trong đó có bao nhiêu là công lao của Triệu Mẫn.

"Không biết đôi oan gia này thời gian qua chung sống thế nào." Đi vào phủ nha của thành Dương Châu, Tống Thanh Thư biết được Chu Chỉ Nhược và Triệu Mẫn hiện đều ở đây, hắn ngăn binh lính định vào thông báo, đi thẳng vào trong, muốn cho hai người một bất ngờ.

Còn chưa đến nơi, hắn đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ thư phòng: "Chà, trí tưởng tượng của ngươi thật nghèo nàn, y như bộ ngực của ngươi vậy."

Tống Thanh Thư khẽ giật mình, nghe ra đây là giọng của Triệu Mẫn, không khỏi dở khóc dở cười. Ngực của Chu Chỉ Nhược tuy không tính là lớn, nhưng cũng phải cỡ B đến C, hoàn toàn không liên quan gì đến ngực lép.

"Hừ, một nữ nhân có cặp ngực hạ lưu, nói chuyện cũng vô sỉ y như vậy." Quả nhiên, rất nhanh đã vang lên lời chế giễu của Chu Chỉ Nhược.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!