Tống Thanh Thư giật mình trong lòng, chẳng lẽ mình đã để lộ sơ hở ở đâu rồi sao? Nhưng khi hắn chú ý tới ánh mắt đầy mong đợi của Trầm Bích Quân, hắn mới phản ứng lại, có lẽ khúc nhạc vừa rồi đã khơi gợi tâm tư của nàng: "Không phải, ta đến từ quan ngoại."
"À..." Vẻ thất vọng hiện rõ trên gương mặt Trầm Bích Quân, "Vừa rồi nghe công tử đàn bản 《 Hữu Sở Tư 》, kỹ xảo tuy có chút trúc trắc, nhưng ý cảnh trong khúc nhạc lại cực cao, ta còn tưởng công tử đến từ phương Nam."
"Đa tạ tiểu thư đã khen." Nghe được lời đánh giá của nàng, Tống Thanh Thư thầm nghĩ mình đã thành công, quả nhiên không thể dùng kỹ xảo để giành phần thắng được.
Biết hắn không phải người Tống, Trầm Bích Quân nhanh chóng mất hết hứng thú, không nói thêm gì nữa, chỉ khe khẽ thở dài một hơi rồi quay người rời đi, bỏ lại Tống Thanh Thư đứng đó ngơ ngác cả người.
"Tình huống gì thế này?" Tống Thanh Thư đang lúc phiền muộn thì may mắn có người dẫn hắn đến một tòa nhà gần đó để nghỉ ngơi, đồng thời nghiêm khắc cảnh cáo hắn không được tùy ý đi lại, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu là một cầm sư bình thường được ăn ngon mặc đẹp chiêu đãi, dù bị hạn chế tự do thì phần lớn cũng sẽ không để tâm, nhưng Tống Thanh Thư đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Hắn đợi người kia rời đi rồi lặng lẽ lẻn ra ngoài.
Chỉ tiếc là việc tìm kiếm không có manh mối thế này chẳng khác gì mò kim đáy biển. Tống Thanh Thư đi một vòng quanh Ngụy Vương phủ mà không phát hiện được manh mối nào có giá trị. Vốn hắn còn định đi xem Da Luật Nam Tiên sống thế nào, nhưng khi lẻn vào khuê phòng của nàng thì lại phát hiện nàng không có ở đó. Nghe hai nha hoàn đi ngang qua nói chuyện, từ sau khi ca ca nàng là Da Luật Tuy Dã xảy ra chuyện, nàng thường xuyên bôn ba bên ngoài để điều tra hung thủ, có khi ba năm ngày cũng không thấy bóng dáng đâu.
Tống Thanh Thư mất hết cả hứng quay về phòng mình. Chuyện này có chút khác so với tưởng tượng của hắn, tuy đã trà trộn được vào Ngụy Vương phủ nhưng xem ra cũng rất khó điều tra được thứ gì hữu dụng. Chẳng lẽ thật sự phải ở đây giả vờ đáng thương rồi nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng sao?
Đang lúc hắn nằm trên giường buồn chán thì một nha hoàn đến thông báo rằng Trầm Bích Quân cho gọi hắn qua.
"Ồ?" Tống Thanh Thư có chút kỳ quái, chẳng lẽ mị lực của mình lớn đến vậy sao, thuật dịch dung cũng không che giấu nổi sức hấp dẫn của mình đối với phụ nữ à?
Đương nhiên đây chỉ là lời nói đùa, hắn biết rõ Trầm Bích Quân tìm mình không phải vì coi trọng hắn, chắc chắn là có chuyện khác. Trên đường đi, hắn suy nghĩ có nên tìm cách kéo gần quan hệ với Trầm Bích Quân hay không, nói không chừng còn có thể moi được chút thông tin về Uyên Ương Đao từ miệng nàng, dù sao Ương Đao cũng đã ở trong tay Trầm gia mấy chục năm.
Tiếc là khi hắn gặp Trầm Bích Quân, thấy đối phương mặt lạnh như sương, hoàn toàn không có vẻ ôn hòa như trước, trong lòng hắn liền chùng xuống, bao nhiêu kế hoạch trong đầu đều phải nuốt ngược vào bụng.
"Ta không biết ngươi là ai, cũng không biết ngươi đến đây với mục đích gì." Trầm Bích Quân vừa mở miệng đã khiến hắn giật nảy mình. Tống Thanh Thư thầm nghĩ chẳng lẽ thuật dịch dung của mình tệ đến mức một tiểu thư khuê các chân không bước ra khỏi cửa cũng nhìn ra được sao?
May mắn là câu nói tiếp theo của Trầm Bích Quân khiến hắn thở phào nhẹ nhõm: "Mấy ngày tới ta sẽ dạy ngươi một số phong thổ nhân tình của Nam triều. Bất kể là gì, ta cũng chỉ nói một lần, còn có nhớ được hay không thì tùy vào bản lĩnh của ngươi."
"Phong thổ nhân tình của Nam triều?" Tống Thanh Thư hoàn toàn mù mờ. May mà hắn là người xuyên không từ hậu thế, trước kia đã xem qua không biết bao nhiêu tiểu thuyết và phim ảnh, tuy chỉ là vài lời ngắn ngủi nhưng hắn vẫn có thể đoán ra được đại khái sự tình — phần lớn là do Da Luật Ất Tân bảo nàng dạy hắn phong thổ nhân tình của Nam triều, nên nàng mới vô thức cho rằng hắn là tâm phúc của Da Luật Ất Tân, vì vậy mới không cho hắn sắc mặt tốt.
Còn về việc tại sao Trầm Bích Quân lại phải nghe theo sự sắp đặt của Da Luật Ất Tân thì cũng không khó hiểu. Đối với một cô gái yếu đuối, có quá nhiều cách để khiến nàng phải khuất phục. Tống Thanh Thư chỉ cần tưởng tượng một chút, nếu là hắn, ít nhất cũng có 23 cách để khiến nàng ngoan ngoãn nghe lời, hai chữ "dạy dỗ" bất giác hiện lên trong đầu hắn.
Còn việc tại sao Da Luật Ất Tân lại muốn nàng dạy hắn phong thổ nhân tình của Nam triều, đó mới là điều hắn trăm bề không thể lý giải.
Hắn còn đang suy tư thì Trầm Bích Quân đã tự mình bắt đầu giảng giải. Toàn bộ quá trình có thể nói là tốc độ nói cực nhanh, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng địa phương vùng Thiệu Hưng. Phải biết rằng tiếng địa phương ở Chiết Giang hiện tại thường chỉ cách một thôn là đã không hiểu nhau nói gì, huống chi là thời cổ đại.
"Tiểu thư có thể nói bằng quan thoại được không?" Tống Thanh Thư đương nhiên biết nàng cố ý. Một tiểu thư khuê các dịu dàng bị bắt cóc ngàn dặm, lại luôn bị người khác uy hiếp, rất khó có được tâm trạng tốt. Thêm vào đó, nàng còn cho rằng hắn là người của Da Luật Ất Tân, nên việc cố tình gây khó dễ cũng không có gì lạ.
"Đã muốn dạy ngươi phong thổ nhân tình, thì tiếng địa phương Sơn Âm này tự nhiên cũng là phong thổ nhân tình." Nhìn thấy bộ dạng toát mồ hôi của hắn, khóe miệng Trầm Bích Quân bất giác nhếch lên, tâm trạng u ám mấy ngày nay cuối cùng cũng có một tia khoái ý.
Từ trước đến nay, Trầm Bích Quân luôn mang vẻ mặt sầu khổ, đây là lần đầu tiên nàng nở nụ cười. Dù chỉ là một nụ cười thoáng qua, nhưng vẫn đẹp tựa băng tan tuyết chảy, trăm hoa đua nở. Cảm giác chấn động này trước đây chỉ có Tiểu Long Nữ mới từng mang lại cho hắn.
Thấy đối phương ngẩn ngơ nhìn mình, Trầm Bích Quân lập tức ý thức được mình đã "thất thố", trong nháy mắt lại nghiêm mặt, vẻ mặt cứng rắn, tiếp tục giảng giải nội dung tiếp theo. Lần này, để trừng phạt hắn, nàng không chỉ vẫn dùng tiếng địa phương Sơn Âm mà còn cố ý tăng tốc độ nói.
Rất nhanh, hơn một canh giờ trôi qua, Trầm Bích Quân nhìn hắn với vẻ không mấy thiện ý: "Hôm nay học đến đây thôi, ngươi nhớ được mấy phần?"
"Chắc được bảy tám phần." Thực ra với trí nhớ của Tống Thanh Thư bây giờ, hắn đã nhớ toàn bộ, chỉ là không muốn quá gây chú ý nên mới nói nhớ được bảy tám phần.
Dù vậy cũng đủ để Trầm Bích Quân kinh ngạc, nhưng nàng căn bản không tin: "Nói khoác mà không biết ngượng!" Vẻ chán ghét trên mặt nàng càng đậm thêm vài phần. Phải biết rằng vừa rồi nàng gần như toàn dùng tiếng địa phương Sơn Âm để giảng giải, đừng nói là người phương bắc, ngay cả người nước Tống cũng chẳng có mấy ai nghe hiểu được.
Trầm Bích Quân là đệ nhất mỹ nhân thành Sơn Âm, danh tiếng xưa nay vang xa. Từ khi biết chuyện, không biết bao nhiêu công tử thích chạy đến Trầm Viên, mượn cớ thi hội, hội đèn lồng để khoe khoang tài năng. Nhiều khi để không bị mất mặt trước nàng, họ cố tỏ ra hiểu biết, tự biến mình thành kẻ trên trời dưới đất không gì không biết. Loại đàn ông này là loại nàng khinh bỉ nhất.
Liên tưởng đến bộ dạng ngẩn người của Tống Thanh Thư khi nhìn thấy mình lúc trước, Trầm Bích Quân vô thức quy hắn vào cùng một loại người, cũng lười nói với hắn thêm một câu nào, mặt lạnh như nước xoay người rời đi.
Tống Thanh Thư nhún vai, thầm nghĩ ta đã chọc ai ghẹo ai chứ, rõ ràng nghe hiểu được, chẳng lẽ nhất định phải nói dối là mình không hiểu sao?
Phải biết rằng Trình Dao Già, Lục Vô Song mấy người cũng sống ở Sơn Âm, đặc biệt là hắn ở cùng Trình Dao Già thời gian dài nhất. Nàng tiểu thiếu phụ dịu dàng đó ngày thường rất hay ngượng ngùng và rụt rè, chỉ thỉnh thoảng trên giường mới không kìm được mà nói vài lời với ngữ điệu đặc biệt, thanh âm trong trẻo nhẹ nhàng, vô cùng có vần điệu, cực kỳ dễ nghe.
Tống Thanh Thư gặng hỏi mãi mới biết đó là tiếng địa phương Sơn Âm. Vì muốn biết Trình Dao Già lúc động tình nói gì, hắn đã quấn lấy nàng để học tiếng địa phương.
Ban đầu Trình Dao Già không đồng ý, nhưng không chịu nổi sự mè nheo của hắn, sau những lúc mặn nồng chốn khuê phòng lại từng câu từng chữ dạy hắn. Cộng thêm trí nhớ kinh người của Tống Thanh Thư, hắn thế mà học được bảy tám phần. Vừa rồi nghe Trầm Bích Quân nói tiếng địa phương Sơn Âm, ban đầu còn có chút không quen, nhưng sau khi quen rồi thì phát hiện mình thế mà đều có thể nghe hiểu, có vài chỗ không hiểu thì dựa vào văn cảnh cũng có thể đoán ra được. Ai ngờ lại khiến Trầm Bích Quân hiểu lầm.