Nguyễn Tinh Trúc không hiểu tại sao mình lại đột nhiên mở lời như vậy. Chẳng lẽ là vì cảm giác khắc cốt ghi tâm mà đêm qua mang lại, một cảm giác chưa từng có? Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị nàng đè nén xuống. Nàng nhanh chóng tìm ra một lý do quang minh chính đại: tất cả đều vì lợi ích của Nguyễn gia, rút ngắn quan hệ với đối phương lợi nhiều hơn hại.
"Công tử có thể hiểu đây là một lời mời." Nguyễn Tinh Trúc cảm thấy từ "câu dẫn" quá chói tai, nên đổi sang từ ngữ uyển chuyển hơn.
Nhìn nàng trong nước như ẩn như hiện, tựa như một mỹ nhân ngư, cánh tay ngọc như sen, xương quai xanh tinh xảo, làn da trắng nõn như sữa bò. Tống Thanh Thư không thể không thừa nhận nàng vô cùng mê người, nhưng hắn vẫn lắc đầu cự tuyệt: "Ta không thích những nữ nhân vì đạt được mục đích mà không tiếc bán nhan sắc." Đối phương là điệp viên cao cấp và thành công nhất thế giới này. Nghĩ đến những điệp viên nổi tiếng kiếp trước, ai mà chẳng thường xuyên dùng thân thể làm vũ khí.
Thân thể mềm mại của Nguyễn Tinh Trúc run lên. Thông minh như nàng làm sao không nghe ra ý tứ trong lời hắn nói? Nghĩ đến lần đầu tiên nàng chủ động với một người đàn ông lại bị đối phương hiểu lầm, nhất thời nàng cảm thấy vô cùng tủi thân.
Có lẽ là không cam lòng, có lẽ là tức giận vì bị hiểu lầm, nàng không buông tay Tống Thanh Thư mà cắn môi nói: "Mặc kệ ngươi tin hay không, ta xưa nay sẽ không vì nhiệm vụ mà hi sinh nhan sắc. Bởi vì ta có lá bài tẩy là thuật dịch dung. Đây là niềm kiêu hãnh, cũng là tôn nghiêm của ta!"
Tống Thanh Thư im lặng: "Phu nhân không cần thiết phải giải thích những điều này với ta."
Nguyễn Tinh Trúc không hề để tâm, tiếp tục nói: "Ngươi là người đàn ông duy nhất trên đời này chạm vào ta, trừ trượng phu ta ra. Hơn nữa, ta và trượng phu chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, mấy năm qua cũng không có mấy lần gặp mặt." Vừa nói, mặt nàng bỗng nhiên đỏ bừng, thầm mắng mình sao lại nói hết những lời này ra.
Tống Thanh Thư cũng sững sờ. Đã trải qua vô số người, hắn đương nhiên có thể phân biệt lời nói của người bình thường là thật hay giả. Đương nhiên, mật thám đỉnh cao như Nguyễn Tinh Trúc có lẽ không dễ phán đoán như người thường, nhưng trước đó hai người từng tiếp xúc da thịt. Hắn tu luyện Hoan Hỉ Thiền Pháp, mẫn cảm nhất với Âm Dương nhị khí. Thuần Âm Chi Khí của đối phương cực kỳ nồng đậm. Nếu sinh hoạt cá nhân không kiềm chế, tuyệt đối không thể tích lũy được Thuần Âm Chi Khí thuần hậu như vậy. Vì thế, hắn rõ ràng đối phương không hề nói dối.
"Thật xin lỗi, thiếp thân thất thố. Xin thứ lỗi cho ta không tiện đứng dậy tiễn khách." Trong tình cảnh này, sự rụt rè trời sinh của phụ nữ khiến Nguyễn Tinh Trúc có chút khó chịu, nàng khẽ nói với vẻ cô đơn.
Ai ngờ Tống Thanh Thư lại quay người nói: "Vừa rồi thật thất lễ, làm hại y phục phu nhân ướt sũng. Để bồi tội, tại hạ xin ôm phu nhân về giường."
Khuôn mặt vốn hơi tái nhợt của Nguyễn Tinh Trúc bỗng chốc đỏ bừng như nhuốm máu, nàng khẽ "ân" một tiếng gần như không nghe thấy, đồng thời thầm mắng mình vô dụng. Rõ ràng là mình chủ động mời hắn, tại sao đến lúc này lại thẹn thùng chứ?
Nghe nàng đáp ứng, Tống Thanh Thư mỉm cười, khom lưng ôm ngang nàng ra khỏi thùng gỗ. Cảm nhận được vòng tay mềm mại không xương, hắn không khỏi cảm thán cơ thể nàng đã thể hiện sự dịu dàng của phụ nữ đến mức cực hạn.
Tâm trạng Nguyễn Tinh Trúc lúc này cũng phức tạp. Tuy nàng đã đủ thành thục, nhưng trong bộ dạng này, bị một nam tử ôm vào lòng, làm sao có thể giữ được sự thong dong như thường ngày? Lý trí bảo nàng đây là đang đùa với lửa, nhưng từng đợt rung động nội tâm không ngừng ập đến, khiến nàng không nhịn được nảy sinh một loại suy nghĩ làm càn và chờ mong.
Ôm nàng đến bên giường, đang định đặt nàng xuống, Nguyễn Tinh Trúc lại ngăn cản: "Đừng, người ta ướt sũng, đặt trực tiếp lên sẽ làm bẩn giường. Ngươi lấy khăn lông giúp ta lau khô đi."
Tống Thanh Thư không nhịn được lộ ra một tia thần sắc đầy ẩn ý: "Phu nhân, nàng đang đùa với lửa đấy."
Nguyễn Tinh Trúc cúi đầu, không thấy rõ biểu cảm, chỉ nghe nàng u u nói: "Ta là phụ nữ còn không sợ, công tử là đại trượng phu thì sợ gì?"
"Đã phu nhân có lời phân phó, Tống mỗ tự nhiên tuân mệnh." Tống Thanh Thư cười, đưa tay hút một chiếc khăn mặt sạch sẽ gần đó, dịu dàng lau khô những vệt nước còn sót lại trên người nàng sau khi tắm, rồi đặt nàng lên giường. Hắn kéo chiếc chăn gấm bên cạnh định đắp cho nàng, nhưng không hiểu sao lại có chút không nỡ.
"Đẹp mắt không?" Trong đôi mắt Nguyễn Tinh Trúc mang theo một tia hơi nước mê ly, vừa chờ mong lại vừa căng thẳng nhìn hắn.
Nàng sở hữu làn da tinh tế mà ngay cả thiếu nữ cũng khó sánh bằng, toàn thân trên dưới bóng loáng như sữa bò, ánh mắt sáng chói mê người như tinh tú. Năm tháng không hề để lại chút dấu vết nào trên người nàng. Vòng eo thon thả mềm mại, dường như chỉ cần một bàn tay là có thể nắm trọn, cùng với đôi đùi thon dài đầy đặn, đường cong tuyệt đẹp đến mức khiến người ta khô cả lưỡi.
"Đẹp mắt." Tống Thanh Thư thành thật đáp lời, đồng thời thầm cảm thán. Trượng phu nàng lại có thể chịu đựng việc xa cách một người vợ tuyệt sắc như thế trong nhiều năm. Hắn không biết đối phương nghĩ gì, nhưng quả thật là quá phí của trời.
"Đáng tiếc đêm qua không thể dùng diện mạo chân thật để hầu hạ công tử." Đôi môi đỏ mọng mê người của Nguyễn Tinh Trúc khẽ mở, muốn nói lại thôi.
Tống Thanh Thư vốn không phải loại người thanh tâm quả dục, trong tình cảnh này, người phụ nữ đã bày tỏ quá nhiều điều. Nếu hắn còn giả vờ ngây ngốc, chính hắn cũng sẽ khinh bỉ mình.
"Đúng là có không ít tiếc nuối khi chỉ được 'ăn tươi nuốt sống' trong bóng tối. Vừa vặn hôm nay lương thần cảnh đẹp, không bằng để tại hạ đánh giá nàng thật kỹ một phen." Cảm nhận được đối phương kéo tay mình, Tống Thanh Thư mỉm cười, thuận thế nằm xuống.
*
Ngày hôm sau, Nguyễn Tinh Trúc không dậy sớm xử lý thương vụ như thường lệ, mà ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới mơ màng tỉnh lại. Nàng vô thức sờ soạng bên cạnh, phát hiện người đã đi nhà trống, nhịn không được bĩu môi: "Ăn xong rồi phủi tay bỏ đi, đúng là tên vô lương tâm!"
Vốn dĩ hôm qua nàng còn có chút bất an với quyết định của mình, nhưng hôm nay lại cảm thấy vừa lòng thỏa ý, không hề hối hận chút nào. Dù sao lý trí có tác dụng trong đa số thời điểm, nhưng sự xúc động nhất thời lại càng không thể ngăn cản.
"Khó trách trong khuê các Giang Nam đều đồn đại hắn là tình nhân hoàn hảo. Người vừa tuấn lãng, công phu lại lợi hại đến tột đỉnh. Bất kể là loại công phu nào, hắn đều pro quá trời!" Nghĩ đến những chuyện thẹn thùng, nàng đỏ mặt như một thiếu nữ, ôm chăn gấm lăn qua lăn lại, cứ như thể một bí mật động trời vừa bị phát hiện.
Lúc nàng đang mặc quần áo, thị nữ Bội Nhi bưng một chậu nước trong, gõ cửa rồi bước vào: "Phu nhân tỉnh rồi ạ? À, đây là mùi gì thế?"
Lời nói của Bội Nhi khiến Nguyễn Tinh Trúc hơi đỏ mặt. Nàng đương nhiên biết đó là mùi vị của trận chiến kịch liệt đêm qua, vội vàng phân phó: "Mở cửa sổ ra cho thoáng khí đi."
"Vâng." Bội Nhi đặt nước rửa mặt bên cạnh bàn trang điểm, chạy tới mở cửa sổ, vừa mở vừa kinh ngạc nói: "A, sao hôm nay khí sắc phu nhân lại tốt đến vậy? Làn da trắng hồng khiến Bội Nhi cũng phải hâm mộ."
"Thật sao?" Nguyễn Tinh Trúc chạy đến bên gương soi. Khác với loại gương đồng mờ mịt mà đa số người thời đại này sử dụng, nàng dùng chiếc gương kính pha lê có được nhờ giao dịch với thương nhân Venice. Dù sao cũng là Hoàng thương bậc nhất thiên hạ, dù không chuyên tuyến đường buôn bán nước ngoài, nàng vẫn có cách để có được một số vật phẩm phương Tây. Chỉ có điều loại gương này rất khó chế tạo, vô cùng trân quý, nàng cũng chỉ có duy nhất một chiếc.
Nhìn người phụ nữ kiều diễm phản chiếu trong gương, Nguyễn Tinh Trúc cũng hơi kinh ngạc. Vốn tưởng rằng đêm qua giày vò muộn như vậy, sáng nay sẽ có quầng thâm mắt, không ngờ da dẻ lại tốt đến thế. Chẳng lẽ thứ của người đàn ông kia là đại bổ chi vật?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Nguyễn Tinh Trúc vội vàng "phi phi phi", thầm nghĩ mình đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy!
Bội Nhi nghe thấy động tĩnh quay đầu nhìn lại: "Phu nhân sao thế?"
"Không có gì," không biết có phải vì nghĩ đến một số cảnh tượng đêm qua hay không, Nguyễn Tinh Trúc chỉ cảm thấy toàn thân hơi mềm nhũn. Lo lắng Bội Nhi nhìn ra điều bất thường, nàng vội vàng chuyển đề tài: "Đúng rồi, Tống công tử và Nhậm đại tiểu thư đâu?"
"Sáng sớm họ đã ở boong thuyền đánh đàn rồi ạ." Bội Nhi nói, không nhịn được cảm thán đầy ngưỡng mộ: "Hai người họ, một người đánh đàn, một người múa kiếm, quả nhiên là một đôi thần tiên quyến lữ trời sinh."
Ngày thường Nguyễn Tinh Trúc cũng không ít lần cảm thán tương tự, nhưng hôm nay nghe vậy lại không khỏi có chút bực bội. Dù sao, bất kể là người phụ nữ nào trải qua chuyện như vậy, ngày hôm sau người đàn ông lại chạy đến chỗ người phụ nữ khác, ai mà chẳng có chút ghen tị chứ?
*
Mấy ngày sau đó, ban ngày mọi người vẫn trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nguyễn Tinh Trúc là Hoàng thương đệ nhất thiên hạ, đi khắp Nam Bắc; Nhậm Doanh Doanh là Thánh Cô Nhật Nguyệt Thần Giáo, kiến thức rộng rãi; còn Tống Thanh Thư lại có ký ức hai đời. Bất kể là chuyện gì, họ đều có thể đối đáp trôi chảy.
Đến đêm, Nguyễn Tinh Trúc tuy không còn chủ động bày tỏ gì, nhưng lại lặng lẽ khép cửa sổ. Tống Thanh Thư nghe tiếng đàn biết rõ nhã ý, để tránh tin đồn, không còn quang minh chính đại đến cửa nữa. Thường xuyên cả đêm hai người không hề đối thoại, chỉ có sự giao lưu nguyên thủy và kịch liệt nhất. Càng về sau, Nguyễn Tinh Trúc cũng không thể phân rõ rốt cuộc mình làm vậy là vì hoàn thành nhiệm vụ hay vì tư tâm của bản thân.
Cứ thế ngày lại ngày trôi qua, thuyền Kính Hồ đi dọc theo bờ sông tiến vào cảnh nội Tứ Xuyên. Giữa đường, mấy người vài lần xuống thuyền vào các thành trấn ven đường để nghe ngóng tin tức. Đáng tiếc, toàn bộ Thành Đô đã cấm người ra vào, không có bất cứ tin tức gì được truyền ra ngoài. Vì vậy, tình hình hiện tại của Thành Đô mỗi người nói một kiểu, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nếu là trong tình huống bình thường, với thế lực của Nguyễn gia và Dương gia tại Tứ Xuyên, Nguyễn Tinh Trúc có thể ung dung mang theo bảo tàng Lương Nguyên Đế vào Thành Đô một vòng rồi đi ra. Tuy nhiên, xét thấy tình hình Thành Đô hiện tại chưa rõ, nàng không dám mạo hiểm.
Cuối cùng, sau khi thương nghị, thuyền Kính Hồ dừng lại tại một thành nhỏ cách Thành Đô hơn 10 dặm. Nơi đây có cứ điểm của Nguyễn gia, trong thời gian ngắn không cần lo lắng về sự an toàn của thuyền.
Ngay sau đó, Nguyễn Tinh Trúc dẫn theo vài tâm phúc thủ hạ được chọn lựa kỹ lưỡng, cùng Tống Thanh Thư và Nhậm Doanh Doanh tiến vào Thành Đô. Để ngăn ngừa thân phận bị nhìn thấu, gây ra chuyện "đả thảo kinh xà" (đánh cỏ động rắn), mấy người đều cải trang từ trước. Dù là Nguyễn Tinh Trúc hay Tống Thanh Thư đều là nhân vật cấp Tông Sư về dịch dung, hiện tại cho dù là người quen cũng khó mà nhận ra họ.
Đoàn người đi ngang qua một tửu lâu, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói từ trên lầu truyền xuống: "Các ngươi có nghe nói không, vài ngày trước Ngô Hi triệu dụng Đại An quân Dương Chấn Trọng, kết quả Dương Chấn Trọng cự tuyệt theo bọn phản nghịch, uống thuốc độc tự sát."
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa